"Cậu là người đầu tiên."
Ôn Thập Nhất khép sách lại, chuẩn bị đứng dậy.
Đúng lúc này, giọng của Long Hạo đột ngột vang lên bên cạnh.
"Bảo cô đi lấy nước, thế mà cô lại ở đây lười biếng à?"
Ôn Thập Nhất quay đầu lại, thấy Long Hạo đang nhìn mình với vẻ mặt không vui, nhưng khi ánh mắt hắn chạm tới Hàn Chính Dương, hắn lại cung kính gật đầu chào.
"Đi thôi, anh Ngạo và mọi người đang đợi đấy."
Long Hạo vẫy tay gọi cô, trong lòng thầm đoán già đoán non không biết cô và Hàn thiếu vừa rồi đã nói những gì.
Hàn thiếu tính tình tốt, với ai cũng có thể trò chuyện vài câu, chưa bao giờ phân biệt giai cấp, vì vậy chuyện cậu nói chuyện với Ôn Thập Nhất cũng không có gì lạ.
Chỉ là, có lẽ vì hắn đã để mắt đến Ôn Thập Nhất, nên chỉ cần thấy người đàn ông khác cười nói với cô, hắn lại cảm thấy đối phương rất có thể cũng đang nuôi ý đồ giống mình.
Ôn Thập Nhất khẽ gật đầu chào Hàn Chính Dương, rồi xoay người đi theo sau Long Hạo.
"Thật không biết cô nghĩ gì nữa, đi theo tôi, chẳng lẽ tôi lại để cô chịu thiệt sao? Đến lúc đó, chuyện xóa bỏ khế ước nô lệ của cô cũng chỉ là một câu nói của tôi thôi."
Hắn vừa đi phía trước vừa thao thao bất tuyệt tẩy não cô, không ngừng kể lể những lợi ích khi đi theo hắn.
Suốt quãng đường Ôn Thập Nhất đều im lặng. Sau khi quay lại trường đua ngựa, Lý Ngạo vẫn đang cưỡi ngựa, không lâu sau Hàn Chính Dương cũng tới, hai người bàn bạc thi đấu cưỡi ngựa bắn tên.
Tranh thủ lúc này, Ôn Thập Nhất đưa nước cho Vinh Tuyết Nhi trước, sau đó đi về phía Lý Ngạo đang cưỡi ngựa song song với Hàn Chính Dương.
Lý Ngạo nhận lấy chai nước, vặn nắp uống hơn nửa chai, phần còn lại thì ném cho Ôn Thập Nhất.
"Này, cô tên là gì ấy nhỉ?"
Ôn Thập Nhất ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt ngông cuồng không chút kiềm chế của Lý Ngạo.
Lúc cô đưa thư tình cho Tề Cận Dã, anh cũng có mặt ở đó, khi ấy anh đã ghi nhớ cô nữ sinh diện đặc cách to gan lớn mật này.
Để phân biệt, bảng tên của học sinh diện đặc cách có màu đen, những người khác là màu đỏ, còn thành viên Hội học sinh là màu xanh dương.
Một nữ sinh diện đặc cách có ngoại hình bình thường, vậy mà dám nhìn thẳng vào Tề Cận Dã không chớp mắt, nói ra mấy lời tỏ tình sến súa như "Tôi thích anh".
Lúc đó chắc hẳn Tề Cận Dã chỉ mải nghĩ cách hành hạ Mộ Nhuyễn Nhuyễn nên không có tâm trí đối phó với người khác, liền trực tiếp gạt tay cô ra và chọn cách phớt lờ.
Nhưng Lý Ngạo nhờ vậy mà có chút ấn tượng với cô.
"Ôn Thập Nhất."
Cô vẫn nhìn thẳng vào anh, đáy mắt không hề thấy sự nhút nhát hay rụt rè mà một học sinh diện đặc cách nên có.
"Anh Ngạo, anh phí lời với con bé đặc cách này làm gì?"
Vinh Tuyết Nhi thấy tình cảnh bên này, có chút không vui mà lớn tiếng lên tiếng.
Đáy mắt Lý Ngạo lóe lên tia thiếu kiên nhẫn, ngay sau đó anh nhìn Ôn Thập Nhất với vẻ đầy hứng thú: "Biết bắn tên không?"
Ôn Thập Nhất biết Lý Ngạo ghét nhất là bị kiểm soát. Lợi dụng tính chiếm hữu của Vinh Tuyết Nhi đối với anh để kích thích tâm lý tồi tệ thích làm ngược lại ý Vinh Tuyết Nhi của anh, chính là cách tốt nhất để tiếp cận anh thành công.
Cô gật đầu: "Biết một chút."
Lý Ngạo cúi người nắm lấy cánh tay cô: "Lên đây."
Ôn Thập Nhất thuận thế mượn lực, dẫm lên bàn đạp rồi leo lên ngồi phía sau. Khi Lý Ngạo vòng tay qua eo cô để cầm dây cương, anh không khỏi khựng lại một chút.
Eo của cô nô lệ nhỏ này... khá là thon đấy.
Anh cúi đầu khẽ ngửi, ừm, mùi hương cũng thơm một cách lạ lùng.
Khác với mùi nước hoa đắt tiền của đám tiểu thư quý tộc tài phiệt, mùi hương hoa thanh khiết tao nhã này giống như tỏa ra từ chính cơ thể cô vậy.
"Hai thằng đàn ông chúng ta so tài thì có gì thú vị, thêm cách chơi mới đi. Tôi cưỡi ngựa, cô ấy bắn tên, cậu cứ tự nhiên."
Hàn Chính Dương nhìn Ôn Thập Nhất đang được Lý Ngạo ôm trong lòng, đáy mắt lóe lên tia bực bội.
"Thế này e là tôi thắng cũng không vẻ vang gì, cho nên tốt nhất là không nên mang theo người thứ ba thì hơn?"
Ôn Thập Nhất cảm thấy giọng điệu này có chút không phù hợp với thiết lập nhân vật "mặt trời nhỏ" của Hàn Chính Dương. Cô quay đầu nhìn lại, lập tức giật mình kinh hãi.
"Chuyện gì thế này? Sao giá trị hắc hóa của cậu ta đột nhiên tăng lên vậy?"
Từ 40 lúc đầu đột ngột vọt lên 60???
Hệ thống cũng giả vờ thắc mắc: [Đúng vậy, chuyện này là sao nhỉ!]
Ôn Thập Nhất: "..."
Cái tên này ngoài việc gây thêm phiền phức cho cô ra thì rốt cuộc còn có tác dụng gì không?
Hệ thống: [Thập Nhất nhỏ bé ơi, người ta nghe thấy đấy nhé, hức hức... Đợi đến khi giá trị hắc hóa của các nam chính giảm xuống, người ta sẽ mở chức năng đổi quà bằng điểm tích lũy, hữu ích lắm đấy!]
"Chơi chút thôi mà, đừng nghiêm túc quá, Dương Dương."
Lý Ngạo cười nói xong, lại hống hách ra lệnh cho Long Hạo: "Còn không mau mang đồ đến đây."
Long Hạo thoát khỏi cơn bàng hoàng, vội vàng đưa cung tên trong tay qua.
Hắn thầm đổ mồ hôi hột nghĩ bụng, chẳng lẽ Ôn Thập Nhất thật sự không lừa hắn?
Mà cách đó không xa, Vinh Tuyết Nhi và đám nữ sinh đều nhìn Lý Ngạo và Ôn Thập Nhất với biểu cảm khác nhau.
"Tuyết Nhi, anh Ngạo chắc chắn là cố ý chọc tức cậu nên mới làm vậy thôi, cậu đừng giận."
"Đúng đó! Con bé đặc cách kia trông tầm thường như vậy, sao anh Ngạo có thể nhìn trúng nó được?"
"Tôi đương nhiên biết anh ấy cố ý!"
Vinh Tuyết Nhi tức đến mức mặt mũi biến dạng, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo độc ác: "Tôi là tức con bé đặc cách kia kìa, dám phớt lờ lời cảnh cáo trước đó của tôi!"
Hàn Chính Dương nắm chặt cung tên, ánh mắt như vô tình lướt qua khuôn mặt Ôn Thập Nhất.
"Thể hiện cho tốt vào nhé cô nô lệ nhỏ, đừng để thua thảm quá, nếu không tôi sẽ tìm cô tính sổ đấy."
Nghe thấy lời thì thầm đầy đe dọa bên tai, Ôn Thập Nhất nói: "Sẽ không thua đâu."
"Mẹ kiếp, cô tự tin gớm nhỉ?"
Lý Ngạo cười mắng một câu, rồi nhanh chóng cưỡi ngựa vào đường đua.
Trên đường đua đặt hai bia bắn tên cách nhau 100 mét.
Hai bên cần hoàn thành hai lượt bắn trong thời gian giới hạn, quá giờ sẽ bị trừ điểm theo giây.
Trúng hồng tâm vùng đỏ được 3 điểm, vùng vàng 2 điểm, vùng xanh dương 1 điểm.
Giáo viên môn đua ngựa làm trọng tài, đứng một bên tính điểm.
Ngay khi lá cờ đỏ trong tay hạ xuống, con tuấn mã mà Hàn Chính Dương cưỡi lao vút đi như tên rời cung.
Lý Ngạo chở cô nên tụt lại phía sau một chút.
Rất nhanh, Hàn Chính Dương đã tới bia hình người đầu tiên. Ôn Thập Nhất thấy cậu đứng thẳng dậy trên lưng ngựa đang xóc nảy, đôi chân kẹp chặt hai bên mạng sườn ngựa một cách vững chãi, tay trái cầm cung, tay phải rút một mũi tên gỗ từ ống đựng tên đeo bên cạnh.
Lắp tên, kéo dây, ngắm mục tiêu.
Mũi tên xé gió lao đi, trúng ngay hồng tâm!
Đám đông phía sau lập tức bùng nổ tiếng la hét và cổ vũ.
Cùng lúc đó, giọng nói của Lý Ngạo vang lên bên tai cô.
"Tập trung vào, đến lượt cô rồi."
Ôn Thập Nhất cũng rút một mũi tên từ ống đựng.
Cuộc so tài này trong mắt Lý Ngạo chẳng qua chỉ là một trò chơi, anh không kỳ vọng Ôn Thập Nhất có thể thắng, nhưng đúng như anh nói, cũng không được làm anh mất mặt quá. Ít nhất là không được bắn trượt bia, đây là yêu cầu cơ bản nhất của anh đối với cô.
Cô nhìn chằm chằm vào bia hình người phía trước, động tác lắp tên và ngắm bắn cũng mượt mà vô cùng.
Thấy cô vào tư thế rất chuyên nghiệp, Lý Ngạo nhếch môi khích lệ: "Cứ thế nhé, ngắm cho chuẩn vào."
Ôn Thập Nhất đứng thẳng người trên lưng ngựa, đôi mắt thanh lãnh lóe lên tia sắc sảo.
"Thiếu gia nhìn cho kỹ nhé."
Dứt lời, cùng với sự rung động của dây cung, mũi tên vẽ nên một đường cong sắc lẹm và đẹp mắt trên không trung.
Phát tên này, cũng trúng ngay hồng tâm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



