Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 9: Bản Phi Không Sợ Rắn Rết

Cài Đặt

Chương 9: Bản Phi Không Sợ Rắn Rết

Vi Cảnh Trì vừa nói đến đây liền ngừng lại, có lẽ nhận ra lời mình nói hơi quá đáng, hắn ta vội đổi giọng:

“Các cô nương có chút yếu đuối cũng là lẽ thường, về sau nếu phòng của Tinh nhi có xuất hiện côn trùng hay chuột bọ, vi phu sẽ đích thân đến giúp nàng dọn dẹp.”

Lăng Tinh Nguyệt nhìn hắn ta tất bật khéo léo lấy lòng, đến nỗi nàng cũng thấy thay hắn ta mà mệt mỏi. Nàng lạnh nhạt nói: “Không cần làm phiền Điện hạ, bổn phi không sợ bất cứ loại rắn rết chuột bọ nào.”

Một câu của Lăng Tinh Nguyệt lại thành công làm bầu không khí trở nên gượng gạo. Vi Cảnh Trì thoáng nghĩ, câu này của nàng dường như ẩn ý điều gì khác.

Chỉ có Lăng Tinh Nguyệt mới hiểu, sự bình thản này là do trái tim bị tổn thương đến nát tan vụn vỡ mà ra. Nàng từng nổi giận, từng khóc lóc, từng không cam tâm. Kết quả đổi lại là những lời mỉa mai càng thêm cay nghiệt.

Vi Cảnh Trì nhớ lại, Lăng Tinh Nguyệt trước đây vốn không thế này. Khi đó, hắn ta từng gãy xương đôi chân, cả ngày tâm trạng u ám, luôn có nàng ở bên cạnh. Nàng luôn có cách nói về những chủ đề khiến hắn ta cảm thấy dễ chịu, dần dần vơi đi phiền muộn. Nghĩ đến đây, Vi Cảnh Trì lại dấy lên chút hổ thẹn, hắn ta mở lời:

“Tinh nhi, nàng có phải cảm thấy buồn chán không? Gần đây công vụ quá bận rộn, là bổn điện đã lơ là với nàng. Từ nay, ta sẽ tranh thủ mỗi ngày về bầu bạn với nàng một lúc.”

Lăng Tinh Nguyệt hoàn toàn không muốn Vi Cảnh Trì ở bên cạnh mình. Từ khi lòng đã nguội lạnh, cuộc sống của nàng càng thêm dễ chịu. Nàng nhận thấy rõ sự thay đổi trong thái độ của hắn ta, nhưng đối với nàng bây giờ chỉ thấy chán ghét.

Lăng Tinh Nguyệt vừa định nói không cần, thì nha hoàn của Tô Uyển Thanh lại đến. Nàng ta báo rằng Tô Uyển Thanh đang ngủ bỗng nhiên gặp ác mộng, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, cứ khóc mãi không dứt, đám nha hoàn không biết làm sao, đành đến mời Điện hạ qua xem thế nào.

Vi Cảnh Trì lập tức xoay người bước đi, vừa đi vừa quay lại nói với Lăng Tinh Nguyệt: “Tinh nhi đừng khóa cửa viện, đợi ta quay lại bầu bạn cùng nàng.”

Đời trước cũng như vậy, mỗi khi Vi Cảnh Trì ở phòng nàng chưa được một nén nhang, Tô Uyển Thanh liền xảy ra chuyện, rồi sai người đến gọi hắn ta đi. Đến chết, Lăng Tinh Nguyệt – một tứ hoàng tử phi, cũng chưa từng được chung phòng cùng hắn ta.

Nghĩ lại mà thấy nên cảm ơn Tô Uyển Thanh, nếu không, e rằng nàng đã sớm bị thứ ghê tởm của Vi Cảnh Trì chiếm đoạt sạch sẽ.

Sau này nàng theo Tịch Kỷ Châu, nhưng hắn luôn tôn trọng nàng, chưa từng có hành động vượt quá giới hạn. Sáu năm bên nhau, hắn đã đem lại cho nàng không ít ấm áp.

Thế nhưng không hiểu vì sao, vào một ngày nọ của năm thứ sáu, Tịch Kỷ Châu đột nhiên đến phòng nàng với đôi mắt đỏ ngầu, không màng đến sự phản kháng của nàng, ép buộc nàng.

Sau việc đó, Lăng Tinh Nguyệt muốn tìm đến cái chết, nhưng bị Vi Cảnh Trì cứu lại. Chẳng ai ngờ rằng, hắn ta lại ép nàng uống thuốc kích tình, sau đó đưa nàng lúc mơ màng không còn ý thức trở lại phòng của Tịch Kỷ Châu.

Khi tỉnh lại, lòng nàng đau đớn như bị dao sắc lăng trì, khiến nàng đau đến tê dại. Cũng từ đó, nàng bắt đầu sợ hãi khi Tịch Kỷ Châu đến gần.

Không lâu sau, nàng phát hiện mình mang thai. Theo thời gian, khi cảm nhận được sự cử động đầu tiên của thai nhi, nàng dần dần chuyển từ ghét bỏ sang chờ đợi đứa trẻ chào đời.

Nàng thậm chí đã đặt tên cho đứa trẻ, nếu là bé trai sẽ gọi là Vô Kỵ, nếu là bé gái sẽ gọi là Vô Ưu.

Thật đáng tiếc, đứa trẻ cuối cùng lại không thể chào đời, bởi chính Vi Cảnh Trì đã giết nó!

Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên hắn ta làm là đón nàng trở lại bên mình, rồi ép nàng uống thuốc phá thai. Vi Cảnh Trì còn nói: chỉ có vậy mới có thể xóa sạch tội nghiệt trên thân nàng.

Khi ấy đứa trẻ trong bụng nàng đã hơn sáu tháng. Thai lớn đến mức nào còn có thể phá bỏ đây? Nàng đã đau đớn lăn lộn suốt bốn canh giờ, cuối cùng một xác hai mạng, hơi thở dứt đoạn.

Lăng Tinh Nguyệt đỏ mắt nhìn về phía trước, sau một lúc, hai dòng lệ lặng lẽ rơi xuống. Nàng đưa tay xoa nhẹ lên bụng dưới, chỉ cảm nhận được một khoảng trống trải bằng phẳng, nhưng nỗi đau nhức nhối như còn vương lại.

Đừng lo lắng, con yêu, mẫu thân nhất định sẽ trả thù cho con. Lăng Tinh Nguyệt gọi Thanh Trúc mời phủ y đến. Chẳng mấy chốc, một vị phủ y trẻ trung tuấn tú đã đến phòng nàng.

Lăng Tinh Nguyệt phất tay cho tất cả người hầu lui ra ngoài, đứng canh giữ cửa, không được để ai bước vào. Sau khi mọi người đã lui hết, nàng mới lấy ra một lệnh bài khắc hai chữ “Thiên Cơ” đưa cho phủ y, hạ giọng:

Nghe vậy, mắt Lăng Tinh Nguyệt sáng lên, đây chẳng phải là cơ hội nàng cần hay sao? Tưởng rằng phải đợi đến yến tiệc trong cung nửa tháng sau, không ngờ kế hoạch lại có thể triển khai sớm hơn.

Trưởng Công chúa có địa vị đặc biệt trong triều đại Đại Chu, người là tỷ tỷ ruột của đương kim Hoàng thượng, tình cảm hai người vô cùng khăng khít. Người cũng là người duy nhất trong triều đình được các thế lực kiêng nể vài phần.

Vì vậy, yến tiệc thưởng hoa của Trưởng Công chúa là dịp tụ hội của những nhân vật quyền quý hàng đầu Đại Chu. Trước đây, phủ Tứ Hoàng tử chưa từng được mời, bảo sao hôm nay Vi Cảnh Trì lại hớn hở như vậy.

Chỉ cần nghĩ đến việc có thể sớm vạch trần mối quan hệ lén lút của hai người kia, rồi thuận lợi đề xuất hòa ly, khuôn mặt Lăng Tinh Nguyệt liền hiện lên vài phần phấn khởi. Nàng giả vờ thông cảm nói:

“Điện hạ, chúng ta cùng đi dự tiệc, vậy còn muội muội Uyển Thanh thì sao? Hay là để nàng đi cùng chúng ta?”

Nhắc đến Tô Uyển Thanh, Vi Cảnh Trì liền dịu dàng hơn, dường như chẳng hề cảm thấy có điều gì không thỏa đáng khi đưa nàng ta đến sự kiện này. Hắn ta còn khen ngợi Lăng Tinh Nguyệt:

“Tinh nhi nghĩ đúng như bổn điện, người đưa thiệp mời còn bảo chúng ta có thể dẫn thêm vài người cho thêm phần náo nhiệt.”

Nghe vậy, Lăng Tinh Nguyệt khẽ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn nhưng rồi nhanh chóng buông bỏ suy nghĩ đó. Dù là cố ý hay tình cờ, kết quả cuối cùng đều đúng như mong đợi của nàng.

Hai người chuẩn bị trang phục, hẹn nhau gặp ở cổng phủ.

Nhờ sự trợ giúp của Lăng Tinh Nguyệt suốt hai năm qua, Tứ Hoàng tử đã không còn là vị hoàng tử bị quên lãng trong lãnh cung. Hắn ta tiêu xài rộng rãi, trong phủ nuôi rất nhiều mưu sĩ. Từ khi chữa lành đôi chân, không ít triều thần cũng bắt đầu qua lại với hắn ta.

Nếu không, Tô Uyển Thanh cũng chẳng thể bám lấy hắn ta. Và sau khi chứng kiến khối tài sản khổng lồ của phủ Tứ Hoàng tử mấy ngày trước, Lăng Tinh Nguyệt tin chắc rằng chỉ cần đưa cơ hội vào tay Tô Uyển Thanh, nàng ta sẽ không đời nào buông tay.

Hôm nay, Lăng Tinh Nguyệt cố tình ăn vận cầu kỳ, không còn giữ vẻ thanh đạm thường ngày. Cả người nàng toát lên vẻ cao quý khác biệt, giống như một thanh bảo kiếm đã được mài giũa, phô bày nét đẹp đặc trưng của con cháu danh gia võ tướng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc