Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lăng Tinh Nguyệt lại dẫn hai người đi khắp các tiệm nhỏ không phải là nơi kiếm được nhiều tiền, như: tiệm cầm đồ, hiệu đấu giá, tiệm cổ vật, cửa hàng ngọc, tiệm vàng, khách điếm, tiệm thuốc, y quán, quán trà, thuyền hoa, tiệm vải, cửa hàng may mặc, xưởng thêu, tiệm phấn son, tiệm hàng ngoại, tiệm gạo, cửa hàng bánh ngọt, tiệm rèn, tiệm mộc, tiệm đá, tiệm sách, tiệm hương nến, tiệm quan tài,...
Hơn hai mươi cửa hàng, đủ loại đa dạng, hầu như bao quát hết tất cả nhu cầu thiết yếu của kinh thành. Hai người cứ như nhà quê há hốc mồm không khép lại nổi.
Vi Cảnh Trì và Tô Uyển Thanh theo Lăng Tinh Nguyệt đi dạo suốt một ngày trời nhưng không cảm thấy mệt mỏi, tâm trạng cả hai liên tục thay đổi, đến cuối cùng đầu óc chỉ còn trống rỗng.
Lăng Tinh Nguyệt hiểu rõ, bị cảnh giàu có áp đảo đến ngẩn ngơ, nhưng rồi cũng sẽ quen. Thật ra, nàng còn chưa cho họ thấy những việc kinh doanh lớn sinh lợi nhiều hơn.
Những tài sản đó như: điền trang có suối nước nóng, bến thuyền, nhà thuyền, sòng bạc, xưởng dệt nhuộm,…
Dẫu sao cũng không nên khoe hết ra. Cho họ thấy ba phần là đã đạt được mục đích. Những thứ còn lại để sau này tung ra, như những nhát dao chí mạng.
Kỹ năng kinh doanh của Lăng Tinh Nguyệt là do đời trước nàng phải rèn luyện để kiếm tiền cho Vi Cảnh Trì. Vì muốn hắn ta có đủ tài lực để lôi kéo các triều thần, nàng đành dấn thân, làm nghề buôn bán vốn bị coi là thấp kém.
Vậy mà hắn ta vừa tiêu tiền của nàng vừa khen ngợi Tô Uyển Thanh thanh cao thoát tục, trong lòng lại thầm khinh thường nàng là kẻ dung tục. Giờ đây không có nguồn tiền của nàng, ta muốn xem bọn họ còn thoát tục kiểu gì.
Thứ bạc tiền mà Vi Cảnh Trì khinh thường, sẽ trở thành lưỡi dao đầu tiên đâm vào hắn ta. Lăng Tinh Nguyệt muốn thấy hắn ta chịu được mấy nhát mới phải quỳ gối cầu xin.
Đưa hai người về phủ trong cơn ngơ ngẩn, Lăng Tinh Nguyệt không bận tâm đến họ nữa. Trở về viện mình, nàng khóa cửa, nghỉ ngơi sớm, hôm nay quả là hao tâm tổn lực.
Sáng hôm sau Vi Cảnh Trì tự mình vào bếp, nấu một bát yến sào cho Lăng Tinh Nguyệt, rồi đích thân bưng đến viện nàng.
Cửa viện của Lăng Tinh Nguyệt lại khóa, nhưng lần này hắn ta không nổi giận, chỉ đứng ngoài, vẻ mặt đầy thâm tình, nhìn nàng chải đầu trang điểm.
Lăng Tinh Nguyệt vốn không định để ý đến hắn ta, nhưng vì lát nữa phải ra ngoài mà Vi Cảnh Trì cứ chặn ở cửa như vị thần gác cổng, khiến nàng khó bề di chuyển. Nàng bèn bảo mở cửa cho hắn ta vào.
Lăng Tinh Nguyệt không nhìn hắn ta một lần, vẫn ngồi trước bàn trang điểm, quay lưng về phía hắn. Vi Cảnh Trì cũng không tỏ vẻ khó chịu, tiến vào phòng, đặt bát yến sào xuống, đi đến sau lưng nàng.
Hắn ta mỉm cười dịu dàng, qua gương nhìn vào mắt Lăng Tinh Nguyệt, rồi đón lấy bút vẽ từ tay nha hoàn, giọng ngọt ngào đến phát ngán: “Tinh nhi, để vi phu vẽ lông mày cho nàng nhé.”
“Không cần.”
Lăng Tinh Nguyệt suýt chút nữa buồn nôn, nàng từng mơ ước sau khi thành thân, có thể như cha mẹ mình phu thê hòa thuận, yêu thương. Phu quân vẽ mày cho thê tử, đáng lẽ phải là cảnh tượng ấm áp biết bao. Nhưng điều kiện tiên quyết là nàng không biết chuyện kiếp trước, ngày ngày Vi Cảnh Trì đều tự tay vẽ mày cho Tô Uyển Thanh.
Bị từ chối thẳng thừng, nụ cười trên mặt Vi Cảnh Trì thoáng gợn, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Hắn ta đặt bút vẽ xuống, gượng gạo nói:
“Tinh nhi của ta, không vẽ mày đã như ngài ngài, không tô son đã đỏ như đào, ta vẽ thêm cũng chỉ thừa thãi mà thôi.”
Nói rồi, hắn ta quay lại cầm bát yến sào trên bàn, đưa cho Lăng Tinh Nguyệt: “Tinh nhi, đây là bát yến sào vi phu tự tay nấu cho nàng, mau nếm thử đi.”
Lăng Tinh Nguyệt đã sai ám vệ theo dõi mọi động tĩnh trong phủ, nên đương nhiên biết bát yến sào này Tô Uyển Thanh vẫn được dùng mỗi ngày, hôm nay nàng chỉ được hưởng phần còn lại Vi Cảnh Trì nấu dư.
Chẳng những vậy, hắn ta còn đích thân bón cho Tô Uyển Thanh trước khi mang bát yến sào lạnh ngắt này đến cho nàng. Lăng Tinh Nguyệt đã không còn thất vọng, vì lòng nàng từ lâu đã cạn tình cạn nghĩa.
Nàng không đưa tay nhận lấy, mà nhìn thẳng vào mắt Vi Cảnh Trì hỏi: “Sao không phải là yến huyết?”
Sắc mặt Vi Cảnh Trì hơi biến sắc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, đáp: “Yến huyết nào? Vi phu không thấy trong kho. Tinh nhi, đừng kén chọn nữa, dù sao cũng là tâm ý của vi phu, không ăn là nguội mất.”
Lăng Tinh Nguyệt vẫn không nhận lấy, hỏi tiếp: “Muội muội Uyển Thanh đã ăn chưa?”
Vi Cảnh Trì nghe hỏi mà sắc mặt ngày càng khó coi, trong lòng ngờ rằng Lăng Tinh Nguyệt dường như biết chuyện gì. Nhưng hắn ta vẫn cố chối cãi:
“Uyển Thanh là khách, sao có thể xứng để bổn điện đích thân nấu yến sào? Tinh nhi, sao nàng lại hỏi vậy?”
Ánh mắt Lăng Tinh Nguyệt đầy vẻ thất vọng nhìn Vi Cảnh Trì, đến mức hắn trở nên bối rối, ngồi không yên, nàng mới từ tốn nói:
“Muội muội Uyển Thanh sai người báo với ta rằng, mỗi ngày đều được Điện hạ tự tay nấu yến sào, lại còn đích thân đút cho nàng ta. Trước đây còn dùng cả yến huyết của mẫu thân ta. Bát này của ta hôm nay, chẳng qua là phần thừa nàng ta ăn không hết. Điện hạ, ta nên tin lời hai người ai đây?”
Mỗi câu nàng nói ra, trán Vi Cảnh Trì càng toát mồ hôi, nghe đến câu cuối cùng, hắn ta mới mặt thoáng vẻ giận, phản bác:
“Uyển Thanh tuyệt đối không thể nói những lời đó! Uyển Thanh chỉ là ở lại phủ vài ngày, còn nàng lúc nào cũng mặt mày lạnh nhạt, giờ còn dựng chuyện vu oan cho Uyển Thanh, Tinh nhi, nàng khiến bổn điện quá thất vọng.”
Lăng Tinh Nguyệt không muốn thay đổi gì, cũng chẳng muốn thức tỉnh kẻ giả vờ ngủ. Nàng bình thản trước lời trách mắng của Vi Cảnh Trì, lạnh nhạt nói:
“Ồ? Vậy là ta đã hiểu lầm Điện hạ cùng muội muội Uyển Thanh rồi. Nếu không phải là đồ thừa, vậy ta nên tranh thủ ăn lúc còn nóng, để không phụ lòng Điện hạ.”
Nghe vậy, Vi Cảnh Trì lùi lại vài bước, tránh khỏi tay nàng sắp với lấy bát yến sào, bối rối đáp:
“Lúc nãy nàng để bổn điện đứng chờ bên ngoài lâu thế, yến sào làm sao còn nóng được?”
Lăng Tinh Nguyệt từng bước tiến đến gần Vi Cảnh Trì, vừa đưa tay lấy bát yến sào, vừa nói: “Từ lúc Điện hạ vào cửa đến giờ chỉ chừng một tuần trà, yến sào dù không còn nóng, nhưng ít ra vẫn còn ấm, vẫn ăn được.”
Vi Cảnh Trì thấy lời dối trá sắp bị lật tẩy, trước khi Lăng Tinh Nguyệt kịp cầm lấy bát, hắn ta đột ngột giơ tay ném xuống đất, giọng giận dữ quát:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)