Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 5: "Chỉ Cần Ngươi Không Hối Hận Sau Này

Cài Đặt

Chương 5: "Chỉ Cần Ngươi Không Hối Hận Sau Này

Hắn ta đứng vững, lau vết máu nơi khóe miệng, nhìn Lăng Tinh Nguyệt với ánh mắt kinh ngạc và giận dữ, hỏi: “Bổn điện chỉ ôm nàng một cái, nàng lại dám ra tay với ta?”

Lăng Tinh Nguyệt đã hoàn toàn tỉnh táo, cơn giận cũng trào dâng. Sát khí trong ánh mắt nàng khiến Vi Cảnh Trì nhìn thấy mà bất giác ngỡ ngàng.

Cơn giận của hắn ta phút chốc tiêu tan, thay vào đó là cảm giác hoang mang sâu sắc. Có gì đó không đúng. Rõ ràng trước khi hắn ta rời đi, Lăng Tinh Nguyệt còn lưu luyến tiễn biệt. Vậy mà lần này trở về, nàng không chỉ lạnh nhạt mà còn nhìn hắn ta như kẻ thù không đội trời chung.

Vi Cảnh Trì cố xoa dịu, giọng điệu trở nên mềm mỏng: “Tinh nhi, nàng làm sao vậy? Có chuyện gì cứ nói với bổn điện, phu thê mình cùng nhau giải quyết, được không?”

Đây là giọng điệu dịu dàng mà kiếp trước nàng từng khao khát, nhưng giờ nghe chỉ thấy từng lời như thách thức giới hạn của nàng. Vì cớ gì kiếp trước nàng lại đi yêu say đắm một kẻ như hắn ta?

Ban đầu, nàng định âm thầm tìm cách lấy lại thư hòa ly, rời khỏi đây rồi từ từ báo thù hắn ta và Tô Uyển Thanh. Nhưng gần đây, không hiểu sao Vi Cảnh Trì cứ tìm cớ đến gần nàng. Có lẽ nàng nên quyết định đối diện với hắn ta ngay hôm nay. Đang định mở lời thì thấy Tô Uyển Thanh đứng ở cửa. Nhìn lại Tuyết Thanh bên cạnh khẽ gật đầu, nàng lập tức hiểu ra ý đồ của người hầu, quả là một kế sách hay.

Thay đổi chiến lược, nàng dịu giọng nói với Vi Cảnh Trì, quay lưng về phía cửa viện: “Điện hạ hiểu lầm rồi, chỉ là bản phi ngủ quên, tỉnh dậy chưa kịp nhận ra người đang ở bên cạnh.”

Rồi nàng dịu dàng nói tiếp, giọng đầy uất ức: “Điện hạ không biết, ngài vắng mặt ba tháng, bản phi ở một mình trong phủ thực rất sợ, đêm nào cũng canh cánh trong lòng.”

Lời nói yếu mềm của nàng lập tức khơi dậy bản năng bảo vệ của Vi Cảnh Trì. Cộng thêm cảm giác áy náy vì đã để nàng ở nhà lo liệu mọi chuyện, hắn ta dẹp bỏ cơn giận, quên cả cơn đau bên má, khẽ an ủi: “Là lỗi của bổn điện, đã bỏ bê nàng. Từ giờ ta sẽ dành nhiều thời gian bên cạnh nàng hơn.”

Vi Cảnh Trì vừa nói vừa tiến tới muốn ôm nàng lần nữa, nhưng lại bị nàng khéo léo tránh né. Lăng Tinh Nguyệt nhắc nhở: “Điện hạ nói sẽ dành nhiều thời gian cho thiếp, vậy chẳng phải sẽ ít thời gian hơn để chăm sóc muội muội Uyển Thanh sao?”

Sự thấu hiểu của nàng khiến Vi Cảnh Trì cảm thấy dễ chịu. Hắn ta không ngại bày tỏ thêm vài lời trấn an:

“Uyển Thanh chỉ là khách, sao có thể so với vương phi của bổn điện. Với nàng ta, ta chỉ giữ lễ mà thôi, người ta thật sự quan tâm là nàng.”

Nghe được lời mình mong muốn, Lăng Tinh Nguyệt lập tức thay đổi sắc mặt, hướng về phía cửa, gọi lớn: “Muội muội Uyển Thanh đến từ khi nào vậy? Sao lại đứng ngoài cửa thế, mau vào đây.”

Vi Cảnh Trì nghe thấy liền quay lại nhìn, thấy Tô Uyển Thanh nước mắt lưng tròng. Đôi mắt nàng ta như chứa đầy ủy khuất, vừa nhìn hắn ta, nước mắt liền trào ra, rồi xoay người chạy đi.

Tim Vi Cảnh Trì thắt lại, vội vàng bước chân đuổi theo, nhưng đến cửa viện hắn ta dừng lại, quay lại nhìn Lăng Tinh Nguyệt, giải thích: “Tinh nhi, để ta đi dỗ nàng ấy, dù sao cũng là khách trong phủ, làm căng không tốt.”

Tô Uyển Thanh quả thực rất giỏi, thường xuyên dùng những chiêu trò nhỏ nhen, nhưng luôn khiến Vi Cảnh Trì bao che. Hẳn việc nàng sai nha hoàn báo tin cho hắn ta nay đã bị bỏ qua nhờ vài giọt nước mắt. Lăng Tinh Nguyệt chẳng còn tâm trí nhìn hắn ta diễn trò, quay người bước vào phòng mà không chờ hắn ta nói hết câu.

Thấy nàng bỏ đi, Vi Cảnh Trì chần chừ một lúc rồi vẫn đuổi theo Tô Uyển Thanh.

Lăng Tinh Nguyệt từ khi trọng sinh đầu óc tỉnh táo hơn hẳn, không còn cuồng loạn như kiếp trước. Nàng quay lại bảo Thanh Trúc: “Khóa cửa viện lại, nếu không có lệnh của ta, không được để Vi Cảnh Trì vào. Còn nữa, nếu hắn ta lại muốn gần gũi bản phi, các ngươi cứ đuổi hắn ta đi, đừng nghĩ chúng ta là phu thê mà khách khí.”

Quả nhiên đêm đó, Vi Cảnh Trì đến tìm, nhưng khi thấy cửa bị khóa, hắn tức giận đập cửa ầm ầm, đợi rất lâu vẫn không ai mở.

Khuôn mặt hắn ta tái mét, gằn giọng qua cửa: “Lăng Tinh Nguyệt, nàng làm bộ làm tịch cái gì? Không muốn bổn điện chạm vào ngươi? Vậy bổn điện cũng chẳng thiết, chỉ cần ngươi đừng hối hận là được!”

Nói xong hắn ta phất tay áo bỏ đi.

Ba ngày sau, Vi Cảnh Trì không xuất hiện. Không có hắn ta quấy rầy, Lăng Tinh Nguyệt cảm thấy dễ chịu, dành trọn thời gian để kiểm kê sổ sách.

Nàng một mặt tra xét sổ sách, một mặt nghe Tuyết Thanh báo cáo, tiểu nha hoàn phẫn nộ kể:

“Hai người họ ngồi chung chiếc xích đu mà người và Tứ hoàng tử đã cùng làm. Họ còn phá hỏng cả những cây hoa đào do người tự tay trồng. Ban ngày lúc nào cũng quấn quýt bên nhau, đến đêm lại cùng nhau nghỉ ngơi.”

Thấy nét mặt Lăng Tinh Nguyệt đầy vẻ châm biếm, Tuyết Thanh càng nói càng nhỏ tiếng, cuối cùng giận đến mức chẳng thốt nổi nữa.

Lăng Tinh Nguyệt chỉ mỉm cười lạnh lùng. “Nói tiếp đi, một chữ cũng không được bỏ sót.”

Tiểu nha hoàn bèn cố nhịn giận, tiếp tục: “Tô tiểu thư nói y phục của nàng ta quá dày, thời tiết nóng bức khiến nàng không thoải mái. Điện hạ liền lấy ra tấm gấm thục trong kho riêng của người, làm áo cho nàng ta. Chưa hết… hắn ta còn lấy đi cả yến huyết lão thái thái ban cho người, tự tay nấu canh yến cho nàng ta…”

Lăng Tinh Nguyệt nghe mà mặt không biến sắc, lòng đầy khinh bỉ. Vi Cảnh Trì thật quá đỗi tầm thường, đúng là một hoàng tử lớn lên trong lãnh cung, nghĩ ai cũng như mình chưa từng thấy vật phẩm quý giá.

Nàng xuất thân từ nhà họ Lăng quyền quý, còn ngoại tổ là gia đình họ Lâm giàu có, sư môn lại sở hữu vô số kỳ trân dị bảo, nàng từ nhỏ sống trong nhung lụa.

Những kẻ khác không hiểu, chứ một tấm gấm Thục, nàng muốn mua bao nhiêu cũng được, không phải là không nỡ dùng mà là màu sắc không hợp ý nàng, nên nàng để đó chẳng màng. Còn yến huyết không phải nàng không dám ăn mà vì thấy quá nhẫn tâm, yến huyết hình thành khi chim yến sắp sinh nở, dùng nước dãi trộn máu mà đắp tổ, nên nàng từ chối.

Tài sản nhà họ Lâm giàu đến mức Vi Cảnh Trì không thể tưởng tượng nổi, đúng nghĩa giàu sánh ngang quốc khố.

Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, nàng nhất định sẽ cho Vi Cảnh Trì thấy, hắn ta đã mất đi thứ gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc