Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh mắt của Thái tử trượt ngang dọc trên người Lăng Tinh Nguyệt một cách trắng trợn và lộ liễu. Nửa năm trước, khi Thái tử cùng trưởng tôn của nhà họ Khê bàn chuyện tại tửu lâu, vô tình thấy Lăng Tinh Nguyệt ở cửa tiệm đối diện. Từ đó, nàng thường xuyên xuất hiện trong giấc mộng của hắn ta.
Lăng Tinh Nguyệt hiểu rõ ánh mắt ấy đại diện cho điều gì, nhưng giờ không phải lúc tính toán chuyện đó. Nàng không né tránh mà nhìn thẳng lại, giọng nàng sắc lạnh, vang lên như tiếng đá va vào nhau:
“Dù sao cũng không phải là phúc của Tứ Hoàng tử. Còn có phải là phúc của Điện hạ hay không, thì quyền quyết định nằm ở ngài.”
Mâu thuẫn giữa gia tộc họ Lăng và phe Thái tử không thể hóa giải. Vì nhà họ Lăng chỉ trung thành với Hoàng thượng, không bao giờ phục vụ Thái tử. Không chiêu dụ được thì Thái tử sẽ tìm cách tiêu diệt, đó chính là bản chất của một kẻ hẹp hòi như hắn ta.
Vì vậy, Thái tử không chỉ muốn tiền mà còn muốn nhà họ Lăng biến mất hoàn toàn.
Vi Cảnh Trì không hiểu được ngụ ý trong cuộc đối đáp của hai người, nhưng hắn ta cảm thấy chắc chắn chẳng phải chuyện gì tốt. Quả nhiên, ngay sau đó Thái tử nói thẳng:
“Đệ muội thật sảng khoái, vậy Cô cũng chẳng ngại nói rõ. Kinh thành có vài cửa tiệm, hai năm qua khiến Cô vô cùng bực bội. Nếu chủ của những cửa tiệm ấy, hôm nay có thể đổi sang một chủ mới, có lẽ Cô mới nuốt trôi được cục tức này.
Nếu cục tức này được giải tỏa, biết đâu Cô lại buông tha cho vài con chuột nhỏ. Nhưng nếu Cô không nuốt nổi cục tức này…”
Nói đến đây, Thái tử không thèm để ý đến ánh mắt phẫn nộ của Lăng Tinh Nguyệt, hắn ta quay sang Vi Cảnh Trì, nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi lạnh lùng nói:
“Tứ đệ à, khuyên đệ muội một chút đi. Đệ biết tính Cô mà, vừa mới vào triều đình, rất dễ mắc sai lầm. Đừng vì vài thứ phù du mà mất việc…”
Nghe những lời này, Vi Cảnh Trì toát mồ hôi lạnh. Hắn ta biết Thái tử là người nhỏ nhen, đã bị hắn ta để ý đến thì chỉ có con đường suy sụp.
Lăng Tinh Nguyệt giữ vẻ mặt lạnh lùng không nói gì, trong khi Thái tử nhếch môi cười hiểm, ngạo nghễ bước đi. Trong lòng nàng đầy căm phẫn, kẻ thù ngay trước mắt nhưng nàng chưa thể báo thù cho cha và ca ca.
Nàng không buồn tiễn Thái tử, quay đầu trở về viện của mình ngay khi hắn ta vừa đi khỏi, trong đầu hồi tưởng lại những sơ hở chí mạng của Thái tử ở kiếp trước. Nhưng lúc này chưa phải lúc vạch trần chúng, thời cơ chưa chín muồi. Hơn nữa, nước xa không cứu được lửa gần, mà ngày mai giữa trưa là đã tới giờ hành quyết.
Đáng lo hơn, ánh mắt Thái tử hôm nay nhìn nàng rõ ràng không chỉ nhằm vào mấy cửa tiệm. Vi Cảnh Trì sẽ sớm hiểu ý đồ của hắn ta và khi ấy, không những hắn ta không bảo vệ nàng, mà rất có thể sẽ tự tay giao nàng cho Thái tử. Bởi kiếp trước hắn ta đã làm điều đó, chỉ là khi ấy người bị giao đi không phải là nàng.
Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phải khuất phục trước quyền thế của Thái tử? Hay là cầu cứu người ấy? Nhưng lấy điều kiện gì để giao dịch với hắn đây? Chẳng lẽ lại phải trao thân mình như kiếp trước...
Trong lúc lòng rối như tơ, Vi Cảnh Trì vừa tiễn Thái tử quay trở lại, đứng ngoài cửa viện khóa chặt của nàng, lớn tiếng quát:
“Lăng Tinh Nguyệt, bổn điện có lời muốn nói với nàng, mau mở cửa! Nếu không, bổn điện sẽ sai người phá tan viện của nàng!”
Nàng không cần nghe cũng biết hắn ta muốn gì. Chẳng qua là cũng muốn ép nàng phục tùng và làm theo ý Thái tử.
Mấy cửa tiệm đó không phải do hắn ta tâm huyết dựng lên, hắn ta dĩ nhiên không tiếc. Kiếp trước, tên cẩu nam nhân này đã không ít lần lấy cơ nghiệp nàng vất vả gây dựng để dâng lên Thái tử.
Vốn đang căm phẫn không có chỗ trút giận, Lăng Tinh Nguyệt liền lấy ra cây roi mây được giấu dưới gầm giường, thứ mà nàng đã đích thân chuẩn bị cho Vi Cảnh Trì sau khi trọng sinh. Hôm nay, nàng sẽ dùng nó để đòi lại một chút nợ.
Nàng ra lệnh cho Thanh Thanh mở cửa, sau khi Vi Cảnh Trì bước vào, liền bảo Thanh Trúc và Thanh Ảnh khống chế hắn ta. Vi Cảnh Trì còn chưa hiểu chuyện gì thì roi mây đã quật mạnh xuống người hắn ta.
Lăng Tinh Nguyệt dồn hết sức vào từng đòn, chỉ một roi đã khiến da thịt hắn ta rách toạc, máu chảy ròng ròng. Nhưng như thế vẫn chưa đủ, nàng tránh không đánh vào mặt và tay hắn ta, nhưng không chút nương tay ở những nơi khác, roi liên tiếp giáng xuống đến mức tạo thành những vệt ảo ảnh.
Vi Cảnh Trì chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ uất ức vì miệng đã bị nhét giẻ. Hắn ta trợn mắt căm hận nhìn nàng.
Nhưng sau chỉ một tuần hương, ánh mắt căm giận ấy đã biến thành cầu xin. Lăng Tinh Nguyệt lúc này mới dừng tay, không phải vì nàng mềm lòng, mà vì đã thấm mệt, người toát mồ hôi và thở dốc.
Ngực nàng giờ đã bớt nghẹn đôi phần. Lấy lại hơi thở, nàng ra lệnh trói Vi Cảnh Trì vào gốc cây quế giữa sân, để Thanh Ảnh và Thanh Tuyết canh giữ, không cho bất kỳ ai vào viện. Nàng cũng dặn không được bôi thuốc cho hắn ta, càng không cho ăn uống. Kiếp trước, hắn ta đã đối xử với nàng y như vậy.
Trước tiên, Lăng Tinh Nguyệt định đàm phán với Tịch Kỷ Châu bằng điều kiện chia lợi nhuận từ cửa tiệm, nếu có thể nhận được sự bảo hộ từ hắn thì không gì tốt hơn. Còn nếu hắn không đồng ý... thì điều kiện khác cũng không phải không thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


