Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 13: Ta Giết, Ta Xuyên Không, Ngươi Trọng Sinh?

Cài Đặt

Chương 13: Ta Giết, Ta Xuyên Không, Ngươi Trọng Sinh?

Lăng Tinh Nguyệt dứt khoát từ chối: “Không cần. Đã là chuyện quang minh chính đại, chuyện hòa ly của chúng ta, hôm nay ta muốn quyết ngay tại đây, trước mặt Trưởng Công chúa và các vị khách.”

Trưởng Công chúa là nữ nhân, hiểu rõ thế gian này bất công với nữ nhân ra sao. Bà vốn luôn tán đồng quan điểm mỗi người đều có quyền theo đuổi hạnh phúc của riêng mình. Vì vậy, khi nữ nhi bà nói muốn tự mình chọn hạnh phúc, Trưởng Công chúa không hề phản đối.

Tuy bà muốn giúp Lăng gia cô nương, nhưng cũng nhận ra rằng hôm nay Vi Cảnh Trì chắc chắn không chịu nhượng bộ. Nếu hắn ta không đồng ý, thì hoàng gia sẽ không dễ dàng chấp nhận một tờ hòa ly thư với vị chính phi đã được ghi tên vào gia phả hoàng tộc. Trừ khi Hoàng thượng hạ chỉ, nếu không ai cũng không thể thay đổi quy định của tổ tiên.

Hơn nữa, Trưởng Công chúa cũng từng nghe nói, sau khi thành thân, Lăng Tinh Nguyệt không rời không bỏ, tận tụy chăm sóc Vi Cảnh Trì khi hắn ta tàn phế. Bà lo rằng nàng có thể chỉ vì tức giận nhất thời mà đòi hòa ly. Dù Lăng Tinh Nguyệt có vẻ bình tĩnh, ai biết được trong lòng nàng có bao nhiêu gợn sóng?

Sau khi suy nghĩ kỹ, Trưởng Công chúa ôn hòa nói với hai người:

“Hai người cứ về trước, bình tĩnh suy nghĩ rồi hẵng quyết định. Nếu mấy tháng sau, Lăng gia cô nương vẫn giữ ý định của mình, bổn cung sẽ thay nàng nhắc lại chuyện này với Hoàng thượng.”

Vi Cảnh Trì nghe vậy, nhẹ nhõm thở phào, cho rằng chỉ cần có thêm thời gian, hắn ta nhất định có thể giành được sự tha thứ của Tinh nhi.

Tịch Kỷ Châu thấy vẻ mặt hớn hở của Vi Cảnh Trì, chỉ muốn xông tới giết người ngay lập tức. Hắn quay sang nhìn Lăng Tinh Nguyệt, thấy nàng vẫn giữ vẻ kiên định, cơn giận trong lòng mới dịu bớt đôi phần.

Lăng Tinh Nguyệt vốn không nghĩ sẽ thành công ngay hôm nay, nhưng nàng cũng sẽ không từ bỏ. Ba tháng này, nàng đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách và đều sẽ áp dụng hết lên Vi Cảnh Trì, cho đến khi đạt được hòa ly.

Sau khi bái tạ Trưởng Công chúa, Vi Cảnh Trì định bước tới nắm tay Lăng Tinh Nguyệt. Nhưng hắn ta còn chưa kịp chạm đến nàng, đã bị một đôi bàn tay mềm mại khác chen vào trước.

Trước mặt bao người, Tần Kỳ La – đích nữ của Trưởng Công chúa, nắm tay Lăng Tinh Nguyệt kéo đi. Vi Cảnh Trì giận đến sôi gan nhưng không dám ho he gì, vì người kia là nữ nhi của Trưởng Công chúa.

Trưởng Công chúa chỉ lắc đầu bất lực, dặn dò: “Kỳ La, bớt nói lời ngông cuồng lại, đừng dọa Lăng cô nương sợ hãi.”

Không ngờ người đáp lại Trưởng Công chúa lại là Lăng Tinh Nguyệt. Nàng bỏ đi vẻ lạnh nhạt ban nãy, tươi cười rạng rỡ nói với Trưởng Công chúa: “Hoàng cô mẫu yên tâm, con và Kỳ La chỉ ở phủ ngồi chơi, dùng bữa tối rồi sẽ về.”

Trưởng Công chúa nghe xong không khỏi dở khóc dở cười. Đây là lần đầu tiên bà thấy một vương phi tự mình đề nghị được ở lại dùng bữa.

Tần Phò mã đứng cạnh Trưởng Công chúa, cười nói với bà: “Xem chừng La nhi đã tìm được bạn thân rồi. Công chúa không nhận ra sao? Hai đứa trông cứ như đã quen biết từ lâu vậy. Có lẽ là duyên số rồi.”

Lời Tần Phò mã tuy vô tâm nhưng người nghe lại hữu ý. Tịch Kỷ Châu có võ công cao cường, tai nghe rất nhạy, nghe thấy rõ từng lời. Cảnh tượng Lăng Tinh Nguyệt và Tần Kỳ La thân thiết ở kiếp trước chợt hiện lên trong đầu hắn. Hắn thoáng thân hình rồi biến mất khỏi chỗ.

Ra đến ngoài hoa viên, Lăng Tinh Nguyệt ngập ngừng thử hỏi: “Kỳ La, ta có thể gọi muội như thế không?”

Tần Kỳ La vui vẻ đáp: “Tất nhiên là được rồi. Vậy ta sẽ gọi ngươi là Tinh Nguyệt. Tinh Nguyệt này, vừa nãy ngươi nói thật quá hợp ý ta. Thà thiếu còn hơn chọn nhầm, nữ nhân chúng ta cũng không nên chịu thiệt thòi, càng không nên dựa vào nam nhân mà sống.

Có thể tìm được người tốt thì tìm, còn nếu không, thì cứ giữ nguyên tắc thà thiếu còn hơn!”

Lăng Tinh Nguyệtnghe những lời quen thuộc ấy, cảm nhận sự chân thành y như kiếp trước, khóe mắt nàng không kìm được mà hơi ươn ướt. Nàng nắm tay Tần Kỳ La, nghiêm túc nói:

“Kỳ La, ta từng mơ thấy mình và muội là bạn thân, muội còn kể cho ta nghe rất nhiều điều thú vị…”

Tần Kỳ La không tin nổi, há hốc miệng rồi kìm nén âm lượng, nhỏ giọng kêu lên: “Trời ơi! Ta xuyên không, còn ngươi trọng sinh?”

Lời này khiến Lăng Tinh Nguyệt giật mình, sắc mặt tái nhợt một chút. Nhưng nghĩ đến người trước mặt là Kỳ La, nàng dần bình tĩnh lại. Nàng tò mò hỏi: “Muội nói muội xuyên không, nghĩa là sao?”

“Nói cho muội nghe thì được, nhưng muội không được tiết lộ với ai, và còn phải làm món cà tím xào ngũ vị cho ta ăn, ta nhớ món đó sắp chết rồi…”

Sau khi hai người đi khỏi, một bóng đen từ trên cây khẽ lướt xuống đất, không một tiếng động. Tịch Kỷ Châu nhìn theo bóng hình mà hắn ngày đêm thương nhớ, trong lòng dậy sóng không yên.

Thảo nào, thảo nào kiếp này Tinh Nguyệt lại dứt khoát đến thế với Vi Cảnh Trì, thì ra là vì nàng cũng trọng sinh.

Niềm vui mừng không kéo dài bao lâu, hắn liền bị nỗi chua xót và sợ hãi ngập tràn. Nếu Tinh Nguyệt cũng là người trọng sinh, lẽ nào nàng nhớ tất cả chuyện của kiếp trước.

Vốn dĩ hắn nghĩ rằng kiếp này có thể tránh được những sai lầm, chiếm được trái tim nàng. Giờ thì đừng mơ đến trái tim, chỉ cần có thể xóa bỏ phần nào sự chán ghét của nàng đối với hắn đã là may mắn rồi.

Hắn quyết định sẽ không để nàng biết mình cũng là người trọng sinh. Có lẽ điều này sẽ giúp thay đổi được chút ấn tượng của nàng về hắn.

Tiếng gọi của Tần Tiêu Nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tịch Kỷ Châu: “Tìm ngươi khắp nơi, sao lại một mình chạy tới đây?”

Tịch Kỷ Châu giấu nhẹm cảm xúc, đáp qua loa: “Ta chỉ đi dạo thôi.”

Tần Tiêu Nhiên cười cười, chép miệng: “Chậc chậc… Ta thấy ngươi là đuổi theo bóng hồng thì có. Hôm nay ngươi định diễn vai gì đây, vì mỹ nhân mà dám nổi giận với thiên hạ chăng?”

Tịch Kỷ Châu nghĩ đến Vi Cảnh Trì, sắc mặt vốn lạnh lùng của hắn càng thêm sát khí. Hắn quay sang bạn, nghiêm túc hỏi: “Tiêu Nhiên, có thể nhờ Trưởng Công chúa giúp nàng xin chỉ hòa ly được không?”

Tần Tiêu Nhiên liền thu lại nụ cười, lắc đầu nói: “Nhìn tình hình hôm nay thì khó đấy. Ngươi không thấy thái độ của Tứ Hoàng tử rất kiên quyết sao?

Bao nhiêu người có mặt đều lần lượt gây sức ép, hắn ta vẫn không hề dao động, cứng cỏi không chịu buông tay. Việc này có đưa lên Hoàng thượng, e rằng cũng không thể cưỡng ép chia rẽ hoàng gia. Hơn nữa hòa ly của nữ nhân hoàng gia sẽ làm mất thể diện hoàng tộc. Trừ khi…”

“Trừ khi gì?” Tịch Kỷ Châu sốt sắng hỏi.

Tần Tiêu Nhiên vỗ vai bạn, trấn an: “Trừ khi phải làm chuyện này rùm beng hơn nữa, lớn đến mức không hòa ly mới mất mặt hoàng gia. Khi đó, có lẽ việc này mới thành được.”

Tịch Kỷ Châu nghe lời bạn nói, cúi đầu trầm ngâm, trong lòng như đã có toan tính.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc