Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 11: Đại Chu Hoàng Trường Tôn

Cài Đặt

Chương 11: Đại Chu Hoàng Trường Tôn

Một câu hỏi của Tịch Kỷ Châu làm cả vườn tiệc xôn xao.

Lời chất vấn thẳng thắn không nể mặt như vậy có lẽ chỉ có vị thống lĩnh Cửu Tra Vệ mới dám hỏi thẳng trước công chúng. Đổi lại là bất kỳ ai khác, cho dù có tò mò đến đâu cũng chỉ dám ám chỉ. Người tinh ý hơn thì hiểu rằng Tịch Kỷ Châu đang cố tình làm mất mặt Tứ hoàng tử, vì bình thường hắn vốn chẳng ưa xen vào chuyện của kẻ khác. Chẳng lẽ hôm nay lại vì đòi công bằng cho Lăng tiểu thư?

Chỉ có Lăng Tinh Nguyệt hiểu rõ Tịch Kỷ Châu đang giúp mình, lý do thật nực cười. Đời trước, nàng từng nghe một nữ tỳ thân cận của Tịch Kỷ Châu kể rằng, nàng rất giống người nữ nhân mà hắn từng yêu sâu đậm, nên mới có sự đối đãi đặc biệt.

Lúc nãy vì luống cuống mà nàng chưa để ý, nhưng giờ hồi tưởng lại ánh mắt đong đầy cảm xúc của Tịch Kỷ Châu khi nhìn mình, nàng không còn gì phải nghi ngờ. Đời này là lần đầu họ gặp nhau, lấy đâu ra tình cảm sâu sắc như vậy? Hắn chỉ đang nhìn thấy hình bóng người kia qua nàng mà thôi.

Vi Cảnh Trì đỏ mặt tía tai vì bị hỏi trúng chỗ nhạy cảm, nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. So với những ngày tháng tủi nhục trong lãnh cung, chuyện này chẳng đáng là gì đối với hắn ta.

Vi Cảnh Trì làm ra vẻ như không nhận thấy ác ý của Tịch Kỷ Châu, nghiêm túc đáp: “Uyển Thanh tạm trú trong phủ và hôm nay cùng đến dự tiệc là theo lời mời của Tứ hoàng tử phi. Vậy nên, đương nhiên chúng ta cùng đi.”

Tịch Kỷ Châu nhướn mày nhìn Lăng Tinh Nguyệt, sau đó nở một nụ cười đầy ẩn ý, tiếp tục hỏi tới: “Thì ra là vậy. Tuy nhiên, có vài điều bản thống lĩnh vẫn chưa rõ, mong điện hạ giải đáp.”

Không đợi Vi Cảnh Trì có đồng ý hay không, hắn đã hỏi thẳng: “Nghe nói quả phụ họ Tô của Triệu tiểu tướng quân đã đi cùng điện hạ suốt dọc đường, ăn chung, ở chung, đêm đêm cùng ngủ một phòng. Sau khi vào kinh lại được đưa về Tứ hoàng tử phủ nghỉ ngơi. Không rõ nàng ta là không có nhà mẹ đẻ hay không có nhà chồng mà phải ở nhờ phủ người ngoài như vậy?

Thêm nữa, khi nãy điện hạ âu yếm gọi Tô thị là ‘Uyển Thanh’, không biết đây là lễ nghi của quốc gia nào? Phải chăng điện hạ gọi tất cả những người thê tử góa là bằng hữu?”

Nghe đến đây, sắc mặt Vi Cảnh Trì thay đổi, nhưng Tịch Kỷ Châu vẫn tiếp tục: “Vừa rồi mọi người đều thấy điện hạ bỏ mặc chính thất mà lại cùng Tô thị sánh đôi, không quản gì danh tiết. Không lạ khi gần đây kinh thành đồn rằng điện hạ đã làm lớn bụng quả phụ của một tướng quân tử trận và có ý định bỏ thê để cưới nàng ta. Lời đồn quả nhiên không phải vô căn cứ.”

Những câu nói của Tịch Kỷ Châu khiến Vi Cảnh Trì như bị lột trần giữa chốn đông người. Sắc mặt hắn ta khó coi vô cùng, Tô Uyển Thanh cũng cúi đầu xấu hổ.

Vi Cảnh Trì không thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào, chỉ đành phủ nhận: “Lời đồn đa phần không đáng tin. Thống lĩnh đại nhân hà tất phải để tâm.”

Hắn ta không dám thừa nhận, vì nếu làm vậy, thanh danh hắn đã khổ công xây dựng sẽ tan thành mây khói. Hơn nữa, luật pháp Đại Chu cấm các quan lại nuôi thiếp, mà thân phận của Tô Uyển Thanh lại càng nhạy cảm, cần xử lý cẩn thận.

Nhưng không đợi Tịch Kỷ Châu tiếp tục truy vấn, Lăng Tinh Nguyệt bước lên một bước, nhìn Vi Cảnh Trì và nói: “Thống lĩnh đại nhân là có ý tốt, chi bằng điện hạ nhờ người bắt mạch cho Tô thị, chẳng phải mọi lời đồn sẽ tự động tan biến sao?”

Nghe nàng nói, mắt Tịch Kỷ Châu sáng lên. Thật trùng hợp, hai người họ có cùng ý định. Hắn lập tức tán thành:

“Lăng tiểu thư nói đúng, kẻ có trí tuệ sẽ không tin lời đồn. Chỉ cần hôm nay xác nhận trước mọi người rằng Tô thị không có thai, bản thống lĩnh sẽ đích thân làm chứng cho điện hạ.”

Vi Cảnh Trì nhìn Lăng Tinh Nguyệt không tin nổi. Qua vẻ mặt bình thản của nàng, hắn ta dần nhận ra, thì ra từ lúc hắn ta trở về kinh thành, nàng đã biết chuyện giữa hắn ta và Tô Uyển Thanh. Không rõ nàng phát hiện bằng cách nào, nhưng rõ ràng hôm nay nàng quyết tâm vạch trần mọi chuyện.

Thái độ của Tịch Kỷ Châu thì ai nấy đều thấy rõ hắn rõ ràng muốn hạ nhục Tứ hoàng tử. Mặc dù không biết lý do, nhưng điều đó không ngăn những người muốn lấy lòng hắn hùa theo.

Đừng nhìn vào việc Vi Cảnh Trì là hoàng tử mà lầm tưởng. So với Tịch Kỷ Châu, hắn ta không đáng gì. Huống chi Tịch Kỷ Châu là người không dễ lấy lòng, hôm nay hiếm có dịp, làm sao họ có thể bỏ qua cơ hội.

Mọi người liền ồn ào góp lời:

“Thống lĩnh nói rất phải, Tứ hoàng tử điện hạ, sao không nhân cơ hội chứng minh trong sạch?”

“Đúng rồi, nếu chứng minh được là lời đồn, chúng tôi có thể cùng ngài làm chứng!”

Lúc này, chủ nhân của bữa tiệc - Trưởng Công chúa - cùng phò mã và trưởng bà xuất hiện, theo sau là một thái y từ Thái y viện.

Mọi người đều đến hành lễ, Trưởng công chúa mỉm cười đáp lễ từng người, rồi nói:

“Bản cung vừa thấy hơi khó chịu trong người nên mời viện phán Trần từ Thái y viện đến bắt mạch. Không ngờ mới vắng mặt một lúc mà nơi này đã trở nên náo nhiệt thế này.”

Trưởng công chúa nửa đùa nửa thật, khiến mọi người vội gật đầu cười đáp lại. Tô Uyển Thanh thấy thái y đến, lòng thắt lại đầy lo lắng.

Ánh mắt ôn hòa của Trưởng công chúa dần trở nên nghiêm nghị khi nhìn Vi Cảnh Trì và Tô Uyển Thanh, bà hỏi:

“Lão Tứ, những lời đồn gần đây ở kinh thành có thật không? Con đừng hồ đồ mà làm chuyện mất mặt hoàng gia đấy! Sao không để thái y chẩn mạch cho Tô thị một lần, nếu nàng ta không mang thai thì có thể giải tỏa mọi điều tiếng.”

Trước ánh mắt uy nghiêm của Trưởng công chúa, Vi Cảnh Trì toát mồ hôi lạnh. Hắn ta biết rõ rằng phụ hoàng vốn rất kính trọng người hoàng cô này. Nếu chuyện giữa hắn ta và Tô Uyển Thanh bị phơi bày ở phủ công chúa, chắc chắn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến lòng tin của hoàng đế.

“Ngươi thật hồ đồ! Đường đường là hoàng tử, lại dan díu không chừng mực với quả phụ của một tướng quân, ngươi muốn để mặt mũi hoàng tộc ta ở đâu?”

Vi Cảnh Trì vội vàng kéo Tô Uyển Thanh quỳ xuống, giọng đầy thành khẩn xin lỗi:

“Xin hoàng cô minh giám, cháu và Tô thị ở bên nhau là ngoài ý muốn. Hôm ấy chúng cháu gặp nhau ở biên cương, tưởng nhớ đến Triệu tiểu tướng quân nên uống quá chén, sau đó mới xảy ra chuyện hồ đồ này.

Nhưng dù cháu có sai thế nào, đứa bé trong bụng Tô thị là vô tội. Mong hoàng cô hãy nghĩ đến việc đây là hoàng trưởng tôn của Đại Chu mà tha thứ cho chúng cháu.”

Nghe đến “hoàng trưởng tôn”, sắc mặt Trưởng công chúa vẫn đầy giận dữ nhưng cũng đành kiềm chế. Nếu trong bụng Tô thị là con trai, thì đứa bé quả thực là trưởng tôn của hoàng thất Đại Chu.

Các hoàng tử khác đều tỏ ra khó chịu khi nghe thấy từ “hoàng trưởng tôn”, đặc biệt là Thái tử, đôi mắt hắn lóe lên vẻ nguy hiểm. Tô Uyển Thanh cúi đầu im lặng, không dám thốt nên lời.

Bất ngờ, Lăng Tinh Nguyệt quỳ xuống, cầu xin:

“Xin hoàng cô hãy giữ lại đứa bé trong bụng Tô thị. Cháu xin tự nguyện rời khỏi phủ, lập tức hòa ly với Tứ hoàng tử để nhường vị trí chính thất cho mẫu thân của hoàng trưởng tôn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc