Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong đáy mắt của Tiêu Dương hiện lên một nụ cười khó đoán. Anh duỗi bàn tay thon dài, các đốt ngón tay rõ ràng, đem điếu thuốc đang hút dở dập tắt trong gạt tàn thủy tinh, nghiền đến khi tắt hẳn.
Sau đó, anh mở lại tập tài liệu, tách riêng các tờ giấy, lần lượt đặt trên bàn: là tư liệu về Lục Dịch Thần, Cố Lạc Thư và Sư Đại. Thám tử tư làm việc rất chuyên nghiệp, điều tra kỹ càng, chi tiết đến từng góc khuất.
Có lẽ một số bí mật riêng tư không thể tra ra, nhưng những sự kiện chính trong cuộc sống ba người họ thì đã được in đầy trên giấy trắng mực đen.
Tiêu Dương vốn chỉ định điều tra xem tại sao Sư Đại lại "bắt cá hai tay". Lục Dịch Thần là đối thủ cạnh tranh thương mại với anh, là người có ngoại hình và gia thế hàng đầu ở thành phố A, hiếm có người nào vượt trội hơn được. Cho dù sau này không có kết quả gì, nếu Sư Đại yêu đương với Lục Dịch Thần thì cũng chẳng lỗ.
Nhưng rốt cuộc vì sao cô lại sau lưng Lục Dịch Thần đi hẹn hò với người đàn ông khác? Cắm sừng người ta?
Mang theo lòng hiếu kỳ, Tiêu Dương cho người điều tra, càng điều tra lại càng phát hiện chuyện này không hề đơn giản như bề ngoài.
Mối liên hệ giữa Lục Dịch Thần, Cố Lạc Thư và Sư Đại lại có chung một điểm: một người phụ nữ đã mất tích hai năm
– nữ minh tinh Bạch Mộng Dao, người từng nổi lên như diều gặp gió trong giới giải trí.
Giới giải trí là nơi "sóng sau đè sóng trước", một tháng không xuất hiện trước công chúng thôi là có thể bị lãng quên. Chỉ có những người vẫn còn yêu mến cô ấy là không quên được.
Bạch Mộng Dao từng bí mật yêu đương với Lục Dịch Thần, lại có mối quan hệ mập mờ với Cố Lạc Thư trong thời gian hoạt động trong showbiz. Giữa hai người, cô ta đã chọn người có lợi thế hơn
– Lục Dịch Thần.
Lục Dịch Thần và Cố Lạc Thư đều từng yêu sâu đậm Bạch Mộng Dao, vì vậy sau khi cô ta mất tích hai năm, họ lại đồng thời để mắt đến Sư Đại
– người có gương mặt giống Bạch Mộng Dao.
Vậy rốt cuộc "cô thỏ nhỏ" kia chỉ là con mồi bị săn đuổi, hay chính là thợ săn giả làm mồi nhử, từ lâu đã biết rõ thân phận "thế thân" của mình?
Ánh mắt Tiêu Dương trầm xuống, trò chơi này… càng ngày càng thú vị.
Trong khi đó, Sư Đại vẫn chưa biết rằng, vào ván cờ “thế thân” mà cô đang dấn thân, sắp có thêm một người chơi nhập cuộc.
Phía Sư Đại
Bộ phim tiên hiệp "Dao Quang" sau khi vượt qua khâu kiểm duyệt đã được phát sóng thuận lợi, nhanh chóng trở thành bộ phim truyền hình hot nhất tháng trên các nền tảng video lớn, lượt xem và chủ đề thảo luận tăng vọt, vượt mặt mọi phim cùng mùa.
Để ăn mừng bộ phim bùng nổ, biên kịch và đạo diễn đã mời dàn diễn viên chính đi ăn uống chơi bời, nhân tiện bàn chuyện có nên quay phần hai không.
Nguyên tác "Dao Quang" là tiểu thuyết dài kỳ, phải xem phản ứng sau khi phần một lên sóng ra sao, phía đầu tư mới quyết định có làm tiếp hay không.
Khi phim nổi, dàn diễn viên trong đoàn rất dễ trở nên nổi tiếng. Mà khi đã nổi thì đương nhiên giá trị tăng, đến lúc ký tiếp phần hai sẽ đòi tăng thù lao. Vì thế đạo diễn và nhà đầu tư đều mong muốn giữ nguyên dàn diễn viên, nếu đổi người có thể khiến fan bỏ phim.
Mười mấy người ăn xong thì rủ nhau đến hội sở giải trí.
Sư Đại vốn định về nhà dưỡng nhan, nhưng lại bị Hoa Thanh
– người đóng vai nữ chính kéo theo:
“Đại Đại à, còn sớm mà, đi chơi một chút đi.”
Hoa Thanh nhỏ giọng nói bên tai cô:
“Đêm nay chỉ có mấy nữ diễn viên thôi, chị không quen mấy người kia lắm, em không đi thì chị không có ai nói chuyện, ngại chết mất.”
Trong phim, Sư Đại đóng vai thế thân cho nhân vật của Hoa Thanh, hai người vì nam chính mà đối đầu gay gắt, mối thù kéo dài suốt phim.
Để tăng nhiệt độ truyền thông, phía đoàn phim còn mua mấy hot search kiểu “so sánh – bôi xấu”, khiến fan hai bên cãi nhau nảy lửa. Nhưng không ai ngờ rằng ngoài đời hai người lại thân nhau, thậm chí thân đến mức “nắm tay cùng đi toilet”.
Sư Đại ngoài diễn xuất ra thì đặc biệt mê ăn, còn Hoa Thanh thì rất hay mua các loại snack nhập khẩu cho cô. Dần dần, họ thân thiết, thường rủ nhau ăn những bữa cơm riêng siêu sang. Dù Hoa Thanh vì giữ dáng mà không dám ăn đồ nhiều calo, nhưng mỗi lần nhìn Sư Đại ăn lại thèm rơi nước mắt.
Sư Đại từ khi xuyên đến thế giới này, ngoài người quản lý ra thì hầu như ai cũng đối xử tệ với cô. Có thể làm bạn với Hoa Thanh, trong lòng cô thấy thật đáng quý. Tuy biết tình cảm con người thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh, nhưng ít nhất hiện tại họ là bạn tốt.
Tại hội sở giải trí
Đèn màu lấp loáng, âm nhạc vang đinh tai nhức óc, nam nữ mặc đồ lộng lẫy đang uốn éo trong sàn nhảy.
Trong phòng bao, đạo diễn và diễn viên đã bắt đầu uống rượu, chơi đoán số, ca hát hú hét, khung cảnh xa hoa trác táng lộ rõ không che giấu.
Sư Đại chỉ uống nửa ly rồi lặng lẽ chui vào góc chơi điện thoại. Hoa Thanh bình thường dịu dàng thanh tao, giờ lại xắn tay áo chơi đoán số với đạo diễn, còn ghì mặt người ta ép uống rượu, hét: “Uống hết, uống hết!” — khiến cô không dám nhìn thẳng.
Nam diễn viên đóng vai nam ba
– một anh chàng baby mặt búng ra sữa
– sau khi uống say loạng choạng đi đến ôm lấy chân Sư Đại khóc lóc gọi “Mẹ ơi”.
Sư Đại: “…”
Chấn động mẹ ruột trong 100 năm.
Cô định đá bay cậu ta ra thì một bóng người cao ráo bước đến, túm lấy cậu trai vứt sang một bên rồi ra hiệu cho người đưa đi.
Cố Lạc Thư ngồi xuống bên cạnh cô, đưa cho cô một ly cocktail hoa quả chuyển màu, giọng nói ôn hòa:
“Loại này ngon lắm, em thử xem?”
Sư Đại không từ chối, cô uống rượu không tệ, không quá chén sẽ không say. Nhấp một ngụm, vị chua nhẹ ngòn ngọt mát lạnh lan nơi đầu lưỡi, đúng là rất ngon.
“Chán lắm à?” – Cố Lạc Thư hỏi.
“Cũng tạm. Em không thích mấy nơi thế này.”
Cô thà về nhà ngủ dưỡng da còn hơn. Nhưng đã hứa với Hoa Thanh rồi, nhìn chị ấy chơi hăng như vậy, cô cũng không yên tâm bỏ về.
“Chúng ta có thể về sớm.”
– Cố Lạc Thư lập tức đề nghị.
Sư Đại lắc đầu: “Em phải trông Hoa Thanh.”
Cố Lạc Thư thở dài:
“Cả Hoa Thanh cũng quan trọng hơn anh. Vậy trong lòng em, anh là gì chứ?”
Sư Đại quay sang nhìn anh: “Anh say rồi à?”
Cố Lạc Thư bỗng tiến sát lại gần. Trên người anh là mùi nước hoa nam thoang thoảng, xen lẫn chút mùi rượu nhè nhẹ, không khó chịu mà còn mang theo hương vị dễ khiến người ta say mê.
“Em thấy anh say sao?”
– ánh mắt anh như muốn hút lấy cô, giọng trầm thấp mà dịu dàng:
“… Có lẽ là say rồi, vì vừa nhìn thấy em.”
Sư Đại: “…”
Không hổ danh là ảnh đế.
Ranh con, diễn còn hơn tôi.
“Dạo này em chẳng thèm đoái hoài gì đến anh, bận lắm sao?”
– Giọng Cố Lạc Thư có chút trách móc, giống như một vị phi bị thất sủng bị bỏ rơi nơi lãnh cung.
Sư Đại bật cười vì hình ảnh tưởng tượng đó trong đầu, đáp:
“Cũng hơi bận thật.”
Nghĩ một chút, cô hỏi:
“Lần trước anh nói muốn dẫn em gặp đạo diễn Trương, khi nào đi được?”
“Em rảnh ngày nào?”
– Cố Lạc Thư không rời mắt khỏi cô, nói
– “Chúng ta hẹn đạo diễn Trương đi ăn một bữa.”
Sư Đại suy nghĩ một chút rồi nói:
“Thứ Hai tuần sau đi, mấy ngày tới em còn phải quay quảng cáo.”
Cố Lạc Thư khẽ xoa trán, vẻ mặt như đang ngà ngà say, giọng dịu dàng có chút nũng nịu:
“Anh hơi chóng mặt, có thể dựa vào em một lúc không?”
Sư Đại liếc nhìn anh, lấy một chiếc gối ôm lớn đặt bên cạnh rồi nói:
“Anh nằm sofa nghỉ một chút đi.”
Cố Lạc Thư cố ý tạo không khí thân mật, định chơi trò mập mờ để quyến rũ cô, không ngờ cô chẳng mảy may bị mê hoặc.
Anh nằm xuống, gối đầu lên chiếc gối nhìn cô. Từ góc độ này mà nhìn lên, bình thường ai cũng sẽ lộ khuyết điểm
— mặt tròn, cằm đôi… chẳng ai thoát nổi “góc chết” ấy, vậy mà Sư Đại vẫn đẹp đến mức chói mắt.
Nhưng… nhìn kỹ từ góc độ này, cô lại không còn giống Bạch Mộng Dao nữa.
Cố Lạc Thư thấy bực bội, ngồi bật dậy, hất chiếc gối ra.
Sư Đại hỏi:
“Làm sao thế?”
“Không sao, nằm một lát lại thấy buồn ngủ.”
– Anh cười dịu dàng
– “Anh chỉ muốn trò chuyện thêm với em một chút.”
Sư Đại không cho cơ hội:
“Em đi vệ sinh một lát.”
Cô đứng dậy đến phòng vệ sinh trong phòng bao, nhưng cửa đóng, bên trong có người đang dùng. Chờ một lúc lâu vẫn chưa ai ra.
Hoàng Kiều Lan nhìn theo hướng Dương Lệ Lệ chỉ, vừa vặn bắt gặp bóng dáng Sư Đại đang đi về phía nhà vệ sinh. Ánh mắt cô ta lập tức ánh lên vẻ độc ác.
Khi scandal hot search xảy ra, Hoàng Kiều Lan biết được người chống lưng cho Sư Đại là Lục Dịch Thần, trong lòng vô cùng hối hận. Cô ta từng muốn xin lỗi Sư Đại, mong được tha thứ, nhưng chỉ do dự vài ngày đã bị đoàn phim Dao Quang đuổi thẳng cổ.
Từ sau khi bị đuổi khỏi đoàn phim, suốt ba tháng Hoàng Kiều Lan không nhận được lịch trình nào. Các đạo diễn trong ngành thẳng thừng tuyên bố không muốn cô ta đóng phim. Công ty cũng đem hết tài nguyên chuyển cho tân binh khác.
Trong lòng cô ta chất đầy thù hận. Khác với Dương Lệ Lệ, người có thể tiếp tục làm “gái ngoài” lượn lờ giữa các đại gia, vẫn sống tốt. Còn Kiều Lan thì không muốn dây dưa với mấy lão già hói đầu, bụng bia, vừa không lấy được vai diễn vừa bị lợi dụng đủ điều
— chỉ có thể làm một nghệ sĩ vô danh.
Bao năm nay, cô ta đã kiếm được không ít tiền, hoàn toàn có thể chuyển sang làm nghề khác, nhưng… không cam lòng. Cô muốn trở thành minh tinh lộng lẫy, được người người tung hô.
Chỉ vì đắc tội với Sư Đại, mà vai diễn cô ta phải đánh đổi bằng việc phục vụ đại gia đã mất trắng. Bây giờ gặp lại Sư Đại, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt, hận không thể khiến cô biến mất ngay lập tức.
Dương Lệ Lệ nghiến răng:
“Sư Đại đúng là số hưởng, bám được Lục Dịch Thần rồi liền hóa thành phượng hoàng. Dù chúng ta có khó chịu thế nào cũng chỉ có thể nuốt giận vào bụng.”
Ánh mắt Hoàng Kiều Lan đầy hận ý:
“Nếu như… cô ta bị người khác chơi qua rồi, Lục Dịch Thần còn muốn cô ta nữa không?”
Dương Lệ Lệ hạ thấp giọng:
“Cô có ý gì sao?”
Hai người này đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, đủ loại thủ đoạn đen tối đều từng làm qua. Trước đây, từng có một tiểu hoa đán bị hai người bày mưu tính kế đến thân bại danh liệt. Ở nơi hỗn tạp này, muốn hãm hại ai thực sự quá dễ.
Hoàng Kiều Lan ghé sát tai Dương Lệ Lệ thì thầm vài câu, sau đó Dương Lệ Lệ ra hiệu gọi một nhân viên phục vụ.
Sư Đại vừa đi từ nhà vệ sinh công cộng ra, lúc ngang qua một ghế lô thì bị hai bàn tay túm lấy, lôi cô đi về một hướng khác.
“Sư Đại! Không ngờ gặp được cậu ở đây! Mau lại chơi cùng đi!”
Sư Đại nhíu mày, giằng tay:
“Thả tôi ra!”
Không ngờ lại đụng mặt Hoàng Kiều Lan và Dương Lệ Lệ ở đây. Nhìn dáng vẻ của họ là biết có ý đồ xấu. Trong hội sở rõ ràng có camera giám sát mà họ dám trắng trợn ra tay như vậy
– là ngu ngốc hay gan lớn đến mức không sợ trời?
“Được rồi được rồi, đừng làm loạn nữa.”
– Hai người phối hợp nhịp nhàng, nở nụ cười giả lả
“Chúng tôi đưa cậu về ngay đây mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


