Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trợ lý lo lắng: “ Chị Đại, thật sự không cần để ý à?”
Sư Đại mỉm cười: “Không cần.”
Thông thường fan cuồng sẽ thuê xe van không biển số để theo dõi, nhưng chiếc xe phía sau là một chiếc sedan màu đen, nhìn biển số cô đoán được đó là ai.
Cố Lạc Thư là kiểu người hai mặt, bên ngoài ôn nhu, tao nhã, bên trong lại nóng nảy và cố chấp. Từ khi biết cô có người theo đuổi, chắc chắn mấy ngày nay anh không ngủ ngon.
Tối nay Sư Đại từ chối khiến “bệnh tình” của anh càng nặng thêm, việc anh đi theo dõi cũng không khiến cô ngạc nhiên.
…
Sư Đại trong giới giải trí chỉ là một nghệ sĩ nhỏ không ai để ý. Cố Lạc Thư vốn nghĩ dễ dàng chiếm được cô, coi cô như bản sao của Bạch Mộng Dao.
Nhưng anh không ngờ Sư Đại lại có người theo đuổi, còn tặng cô món quà đắt giá hàng triệu đồng vào ngày lễ tình nhân. Anh tuyệt đối không thể chấp nhận Sự đại mang gương mặt Bạch Mộng Dao lại bị người khác bao nuôi làm những giao dịch bẩn thỉu, thấp hèn.
Ban đầu Cố Lạc Thư định quay phim xong sẽ tìm cô nói chuyện, dò hỏi xem ai đứng sau cô.
Nhưng cô giữ khoảng cách và từ chối anh lần nữa.
Cố Lạc Thư không thể nhẫn nhịn nữa, lái xe theo dõi cô muốn biết cô gặp ai.
Chiếc xe sang trọng chạy nửa tiếng, cuối cùng dừng trước một nhà hàng cao cấp, Cố Lạc Thư nhìn thấy Sư Đại bước xuống rồi đi vào trong.
Chiếc xe không chờ cô, đưa người xong là đi luôn, Cố Lạc Thư đậu xe rồi bước vào nhà hàng.
Nhân viên phục vụ ngăn anh lại: “Anh có đặt chỗ không ạ?”
Để tránh bị fan phát hiện, Cố Lạc Thư đội mũ, đeo khẩu trang, trông bí mật như paparazzi theo dõi người nổi tiếng. Nhân viên nghi ngờ: “Nếu không đặt chỗ thì không được vào ạ.”
Cố Lạc Thư mặt đen lại hỏi: “Không thể đặt ngay tại chỗ à?”
Nhân viên do dự: “Có thể, anh vui lòng đăng ký tại đây.”
Khi đăng ký, Cố Lạc Thư hỏi: “Cô gái vừa vào là vào phòng VIP nào?”
Nhân viên không giấu vẻ khinh bỉ, mặt không cảm xúc đáp: “Không biết ạ.”
Cố Lạc Thư sốt ruột: “Anh không nhìn thấy à?”
Nhân viên: “Xin lỗi anh, chúng tôi không tiết lộ thông tin khách hàng.”
Cố Lạc Thư hạ giọng: “Tôi là bạn của cô ấy.”
Trong lòng nhân viên lắc đầu ngán ngẩm, bạn bè mà còn không biết phòng nào, thật buồn cười. Anh ta mỉm cười hỏi lại: “Anh muốn chỗ ngồi bàn thường hay phòng VIP ạ?”
Cố Lạc Thư mặt tối lại, vứt bút xuống: “Bàn thường gần cửa.”
Anh không đến để ăn mà chỉ muốn xem Sư Đại gặp ai. Nhà hàng này đắt đỏ, người mời cô chắc hẳn rất giàu có, cũng có thể xác nhận đó chính là ông chủ tiền bạc đứng sau cô.
Cố Lạc Thư chờ đợi trong tâm trạng nặng nề, tối nay nhất định phải biết người đàn ông kia là ai.
…
Sư Đại đến phòng VIP, nhìn thấy Lục Dịch Thần đang ngồi đó.
Tên đàn ông đáng ghét hẹn cô đến chỗ này, ngồi xe nửa tiếng mệt chết đi được, trên mặt cô không chút vui vẻ.
Lục Dịch Thần thấy Sư Đại, ánh mắt lạnh lùng tan biến, đặt túi xách trên ghế sang bàn, đẩy về phía cô: “Anh mua quà cho em.”
Sư Đại liếc qua, là đồ trang sức xa xỉ nước ngoài, chắc chắn khá đắt.
Con cá ươn cuối cùng cũng biết chủ động tặng quà, thì cô tha thứ cho việc phải ngồi xe lâu như vậy.
Sư Đại lấy hộp ra khỏi túi, háo hức mở ra, bên trong là một chiếc vòng cổ kim cương — Lục Dịch Thần cũng khá rộng rãi.
Chiếc vòng cổ kiểu dáng cổ điển, nhưng cô không thích loại này, coi như có thể đổi thành tiền, nói lời cảm ơn cho có.
Từ khi vào phòng VIP cô giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giờ mới khẽ mỉm cười, giọng ngọt ngào: “Cảm ơn, em rất thích.”
Lục Dịch Thần ra lệnh: “Ngồi đây với anh.”
Sư Đại ngồi xuống đối diện anh, xa cách ngàn dặm, nhiều ngày không gặp, anh rất nhớ cô, nhìn gương mặt ấy, lòng nhớ thương dâng trào.
Cô cất vòng lại, ngồi cạnh Lục Dịch Thần, nhẹ giọng hỏi: “Anh đợi em lâu rồi, chưa ăn à?”
Lục Dịch Thần giọng lạnh lùng: “Không đói.”
Còn chưa đói, mặt tái xanh vì đau dạ dày, giả vờ gì nữa.
Sư Đại gắp thức ăn cho anh, nói: “Đường hơi tắc nên em đến muộn, anh ăn chút đi.”
Lục Dịch Thần ăn món cô gắp, lòng yên tĩnh dấy lên sóng gợn, mệt mỏi vì vội về nước biến mất, khuôn mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng, mắt thoáng nhìn cô.
Anh rất mê mẩn sự dịu dàng của phụ nữ, ăn đến no nửa bụng, cảm thấy trong lòng ấm áp, hỏi: “Gần đây phim quay thế nào? Khi nào xong?”
Sư Đại hạ mi: “Tiến độ nhanh, mọi người đoàn làm phim đều dễ gần.”
Cô ngừng lại, nhớ đến tin đen gần đây: “Cảm ơn anh đã giúp em gỡ bỏ hot search, nếu không có anh, em không biết phải làm sao.”
Lục Dịch Thần bận rộn công việc, gần về nước mới nhớ đến người thay thế, còn hot search gì anh không hay biết.
“Hot search gì cơ?”
Sư Đại ngẩng lên nhìn anh, thắc mắc: “Anh không biết à?”
Lục Dịch Thần mím môi: “...Anh ở nước ngoài, trợ lý không báo cáo chuyện ở trong nước.”
Sư Đại đặt đũa xuống, đầy nghi vấn trong lòng, ai đã bỏ hàng chục triệu để gỡ hot search? Còn có tin về Dương Lợi Lợi bị tung ra, chẳng ai dám gỡ danh dự cho cô ta, chứng tỏ người đứng sau rất mạnh.
Cô không nghĩ ra ai ngoài Lục Dịch Thần, trợ lý không có quyền và năng lực đó.
Bữa tối cao cấp kéo dài hơn một tiếng, hai người ra khỏi phòng VIP đã hơn 11 giờ đêm.
Sư Đại chủ động khoác tay Lục Dịch Thần, cô mang giày cao gót, thân gần như dựa vào anh, cùng nhau đi ra cửa nhà hàng.
Lục Dịch Thần không để ý Cố Lạc Thư cúi đầu đứng gần bàn.
Sư Đại vừa bước ra mới nhớ đến việc bị Cố Lạc Thư theo dõi, lặng lẽ nhìn quanh, phát hiện anh ta đang lẩn trốn ở bàn gần cửa.
Cố Lạc Thư thấy Sư Đại dựa vào Lục Dich Thần, đồng tử co rút, nắm chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ ở thái dương, tức giận đến mức suýt nổi điên đứng dậy.
Cố gắng kiềm chế, anh không để lộ ra.
Lẽ ra anh phải nghĩ tới điều này, nhưng lại sơ suất. Bộ phim “Dao Quang” là IP của Thịnh Thiên Truyền Thông, Sư Đại trùng hợp được chọn vai, chắc chắn người đứng sau là Lục Dịch Thần.
Bạch Mộng Dao mất tích hai năm, Lục Dịch Thần đã tìm được người thay thế.
Cố Lạc Thư tức giận đồng thời cảm thấy xấu hổ cho bản thân, anh có tư cách gì mà giận? Anh cũng có cùng suy nghĩ như Lục Dịch Thần.
“Thanh toán!”
Cố Lạc Thư bước ra nhà hàng, thấy bên đường chỉ có mỗi Sư Đại, Lục Dịch Thần cùng cô đi rồi biến mất.
Dừng lại vài giây, anh bước nhanh đến.
“Sư Đại.”
Cô quay lại, ngạc nhiên: “Thầy Cô?”
Cố Lạc Thư tháo khẩu trang lộ gương mặt tuấn tú, giọng không còn nhẹ nhàng như thường: “Anh thấy em với Lục Dịch Thần ở cùng nhau.”
“Vậy thì sao?” Sư Đại không hề sợ hãi, không chút lo lắng khi bị phát hiện đang gặp ông chủ tiền bạc.
Cố Lạc Thư nhăn mày: “Em với anh ta không có kết quả đâu.”
“Vậy em có kết quả với ai?” Sư Đại cười nhạt nhìn anh.
Cố Lạc Thư cau mày hơn, anh nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu Sư Đại. Anh tưởng cô cũng dịu dàng, thấu hiểu như Bạch Mộng Dao, ai ngờ tối nay cô làm vỡ tan mọi hình ảnh trong ký ức anh.
“Dù sao em cũng không có kết quả với anh ta, Lục Dịch Thần chắc chắn sẽ kết hôn với tiểu thư giàu có,” Cố Lạc Thư nói ra sự thật: “Em chỉ là trò tiêu khiển lúc anh ta cô đơn, muốn gọi thì đến, muốn đuổi thì đi, giống như tối nay…”
“Đêm khuya bỏ em lại một mình giữa gió lạnh, chính là bằng chứng rõ ràng nhất, anh ta hoàn toàn không quan tâm em.”
Ánh mắt Sư Đại động đậy, nói: “Nhưng... anh ấy cho em rất nhiều.”
Cố Lạc Thư hiểu rõ, cô chấp nhận làm người tình bí mật để đổi lấy tiền bạc và sự nghiệp. Giới giải trí nhiều sao cũng vậy, bên ngoài hào nhoáng, bên trong có đại gia đứng sau giúp đỡ mới sống thoải mái.
Cố Lạc Thư dùng giọng dịu dàng dụ dỗ: “Anh ấy cho được, anh cũng cho được.”
Không không không, anh không cho được.
Anh chỉ là cá bình thường có thể hát nhảy, không phải cá mập dát vàng.
Sư Đại sửng sốt nhìn anh: “Anh thích em à?”
Cố Lạc Thư sâu lắng: “Em mới nhận ra sao?”
“Nhớ lần đầu gặp không, ngày đoàn ‘Dao Quang’ chụp ảnh tạo hình, anh còn làm trò cười, thực ra vì gặp em.” Nam diễn viên chính biểu diễn tự nhiên, ánh mắt đầy tình cảm nhìn cô, “Anh tưởng em cảm nhận được.”
Cố Lạc Thư vẽ vời tương lai: “Ngoài việc không thể công khai tình cảm, em và anh đều là sao giải trí, yêu đương sẽ ảnh hưởng sự nghiệp. Anh có thể giới thiệu cho em tài nguyên phim ảnh, thời trang, mình đi du lịch nước ngoài hẹn hò… làm một đôi tình nhân hạnh phúc.”
Sư Đại hạ mi dài, môi đỏ khẽ mở: “Xin lỗi, em không thể đồng ý.”
Cố Lạc Thư giọng nặng: “Tại sao?”
“Lục tổng đối xử với em rất tốt, anh ấy bỏ em đi là có việc, không như anh nghĩ.” Sư Đại mặt thoáng ngượng ngùng: “Em… thích anh ấy.”
Cố Lạc Thư suýt chết tức, như rơi vào ác mộng. Bạch Mộng Dao đã chọn Lục Dịch Thần, giờ Sư Đại cũng vậy.
Sư Đại không biết Lục Dịch Thần chỉ xem cô là bản sao, là thú cưng giải sầu.
Cố Lạc Thư rất ức chế nhưng không nói ra, cô là bản sao, vì anh cũng muốn coi cô là bản sao, tất nhiên không thể để cô biết sự thật.
Cố Lạc Thư nhìn cô dịu dàng, hỏi: “Chúng ta có thể tiếp tục làm bạn không?”
Anh dừng lại, nói: “Xin lỗi, anh chỉ muốn đến gần em hơn chút, nếu không vui em có thể tìm anh bất cứ lúc nào.”
Sư Đại gật đầu, lên xe cùng anh, để anh ân cần cài dây an toàn, đưa đến dưới chung cư, không nói lời tạm biệt, chỉ để lại bóng lưng.
Cố Lạc Thư không rời đi ngay, ngồi trong xe hút thuốc, trân mày sâu thẳm.
Anh tự tin sẽ giành được Sư Đại từ tay Lục Dịch Thần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




