Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lạc Ninh nhìn người đàn ông tuấn mỹ, vẻ mặt vô cảm trong ảnh, lòng chợt dâng lên những gợn sóng. Cô theo đuổi anh ta, bước chân vào giới giải trí, cuối cùng lại nhận được kết cục như vậy. Kiếp này, cô sẽ không vì anh ta mà dừng bước nữa, chia tay là điều tất yếu.
Cô hiện đang ở căn hộ của Kỷ Tinh Hành. Từ khi vào nghề, cô đã dọn đến sống cùng anh ta. Tuy là người yêu, nhưng họ chỉ chung nhà chứ không chung phòng, càng chưa từng vượt quá giới hạn. Sắp chia tay rồi, cô đương nhiên không thể ở lại đây nữa. Cô quyết định quay về thu dọn hành lý, dứt khoát chuyển ra ngoài. Khách sạn này cách phim trường của Kỷ Tinh Hành không xa, tối qua cô muốn lấy lòng anh ta nên đã đến đây, nào ngờ lại bị anh ta cho leo cây.
Lạc Ninh gọi điện cho trợ lý Tập Thư, kể về chuyện hot search, về việc Nghiêm Thu Bình và Bạc Tương Tương cấu kết với nhau, về việc cô và Kỷ Tinh Hành sẽ chia tay, đồng thời nhờ cô ấy tìm nhà giúp mình. Tập Thư là bạn cùng phòng đại học kiêm bạn thân của Lạc Ninh. Kiếp trước, khi Lạc Ninh gặp chuyện, cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh, là người cô thực sự tin tưởng.
Rời khỏi khách sạn, Lạc Ninh lái xe đến căn hộ của Kỷ Tinh Hành.
Bên kia thành phố, Kỷ Tinh Hành vừa tỉnh giấc. Anh theo thói quen với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, ngạc nhiên khi không thấy tin nhắn hay cuộc gọi nào của Lạc Ninh. Bình thường, tin nhắn không dưới mười tin, cuộc gọi nhỡ cũng vậy. Hôm nay thật khác lạ. Nhớ đến việc thất hứa tối qua, anh cầm điện thoại suy nghĩ một lúc, định gọi cho Lạc Ninh thì chuông cửa vang lên.
Kỷ Tinh Hành ra mở cửa, thấy Nghiêm Thu Bình đứng bên ngoài. "Vào đi!"
Ngồi xuống sofa, Nghiêm Thu Bình cười hỏi: "Mới dậy à?". Xem ra anh ta vẫn chưa liên lạc với Lạc Ninh, mình đến đúng lúc rồi.
Kỷ Tinh Hành uể oải dựa vào sofa: "Tối qua về muộn." Xử lý xong chuyện ở đồn cảnh sát đã hơn hai giờ sáng, anh cũng không đến khách sạn gặp Lạc Ninh. Về nhà lại hơi khó ngủ, nên giờ mới dậy muộn.
"Chuyện tối qua lên hot search rồi, em xem cái này trước đi." Nghiêm Thu Bình nói.
Kỷ Tinh Hành cầm điện thoại xem hot search, thản nhiên nói: "Anh tìm người gỡ xuống đi."
Nghiêm Thu Bình đã đoán trước được câu trả lời này: "Hot search đã lên top 1 rồi, rất nhiều người thấy rồi. Nên anh định để Lạc Ninh chủ động đăng bài thừa nhận người tối qua đi cùng em là cô ấy. Vì hai đứa đều do anh quản lý, nên mọi người sẽ dễ chấp nhận hơn."
"Anh nói với cô ấy chưa?" Kỷ Tinh Hành hỏi.
Nghiêm Thu Bình gật đầu: "Tối qua anh đã gọi cho cô ấy, nhưng cô ấy không đồng ý."
Kỷ Tinh Hành hơi bất ngờ. Với tính cách của Lạc Ninh, chắc chắn cô ấy sẽ không thích nhìn thấy anh dính scandal với nữ nghệ sĩ khác. Anh cũng không mấy quan tâm: "Cô ấy không muốn thì thôi, bảo công ty gỡ hot search xuống. Tôi cũng không lên tiếng, vài ngày nữa mọi chuyện sẽ lắng xuống thôi."
Nghiêm Thu Bình biết Kỷ Tinh Hành vào giới giải trí chỉ để cho vui. Dù sao nếu anh ta chán hoặc không muốn làm nữa, thì sẽ về thừa kế gia sản. Nên anh ta chưa bao giờ quan tâm đến những lời đồn đại trên mạng.
Nhưng anh ta đến đây không phải vì chuyện này. "Anh biết em không để ý. Nhưng anh thấy Lạc Ninh hình như rất giận, sợ cô ấy hiểu lầm chuyện tối qua giữa em và Bạc Tương Tương. Rồi lại mách với dì..."
Anh ta nhìn Kỷ Tinh Hành, thở dài bất đắc dĩ: "Hoặc dì tự thấy hot search, rồi lại không vui, sẽ không tốt."
"Vì vậy anh mới nghĩ ra cách để Lạc Ninh nhận chuyện này, tránh paparazzi và fan của em cứ bám riết không tha, một công đôi việc."
"Dì" mà anh ta nhắc đến chính là mẹ của Kỷ Tinh Hành, bà rất quý mến và tôn trọng Lạc Ninh.
Quả nhiên, vừa nghe đến đây, sắc mặt Kỷ Tinh Hành liền tối sầm lại: "Tôi gọi cho Lạc Ninh, bảo cô ấy chủ động thừa nhận."
Trong lòng anh dâng lên cảm giác phản nghịch. Người nhà rất coi trọng chuyện của anh và Lạc Ninh, luôn ép anh phải đối xử tốt với cô, làm một người bạn trai chu đáo, khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Cũng giống như trước đây, ông nội cứ bắt anh học quản trị tài chính, tốt nghiệp xong phải vào làm việc ở công ty gia đình. Anh rất phản cảm, nên đã cố tình làm ngược lại, chạy sang giới giải trí. Anh ghét bị sắp đặt.
Nghiêm Thu Bình biết cách khích tướng Kỷ Tinh Hành, cũng biết Lạc Ninh coi trọng anh ta đến mức nào. Đạt được mục đích, trong lòng anh ta thầm cười đắc ý. Nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra bất đắc dĩ: "Được. Vậy em gọi cho cô ấy thử xem, biết đâu cô ấy đang đợi em nói chuyện này."
Kỷ Tinh Hành mặt càng thêm khó coi, cầm điện thoại tìm số của Lạc Ninh.
Lúc này, Lạc Ninh vừa vào khu chung cư, đang đợi thang máy. Thấy số của Kỷ Tinh Hành hiện lên màn hình, cô không chút do dự nhấn nút từ chối. Cô đoán chắc Kỷ Tinh Hành đã bị Nghiêm Thu Bình xúi giục, gọi điện đến để nói về chuyện hot search. Nên cô không cần suy nghĩ mà thẳng tay từ chối tên đàn ông đáng ghét này. Dù sao trước đây anh ta cũng không ít lần bỏ qua điện thoại của cô, giờ để anh ta nếm thử mùi vị này xem sao.
Gọi liên tiếp năm cuộc đều bị từ chối, sắc mặt Kỷ Tinh Hành càng thêm khó coi: "Cô ấy muốn gì chứ? Còn cố tình không nghe máy?"
Nghiêm Thu Bình cũng không ngờ Lạc Ninh lại chủ động từ chối cuộc gọi: "Chắc là vẫn còn ghen tuông chuyện em đi giúp Bạc Tương Tương tối qua thôi, em xin lỗi, dỗ dành cô ấy một chút là được."
"Tôi xin lỗi? Dựa vào cái gì? Tôi và Bạc Tương Tương chẳng có gì cả. Tôi chỉ tiện tay giúp đỡ thôi, cô ấy giận dỗi, ghen tuông cái gì chứ?" Kỷ Tinh Hành thấy Lạc Ninh quá vô lý.
Nghiêm Thu Bình nói: "Con gái mà, hay làm ầm ĩ vì những chuyện nhỏ nhặt thôi. Em nhường cô ấy một chút là được rồi."
Kỷ Tinh Hành hừ lạnh: "Tại sao tôi phải nhường cô ấy? Tôi có làm gì sai đâu, tôi sẽ không dỗ dành cô ấy."
Câu nói này vừa vặn lọt vào tai Lạc Ninh – người vừa mở cửa bước vào. Cô tiến lại gần, lạnh nhạt nói: "Tôi cũng chẳng cần anh dỗ dành."
Câu nói này khiến Kỷ Tinh Hành và Nghiêm Thu Bình đang nói chuyện giật mình, đồng thời quay đầu nhìn về phía cửa. Họ không ngờ Lạc Ninh lại về đúng lúc này, lại còn nói những lời như vậy.
Kỷ Tinh Hành nhíu mày nhìn Lạc Ninh: "Sao em không nghe máy anh?"
Lạc Ninh bước đến, nhìn anh ta thản nhiên: "Không muốn nghe thì không nghe thôi, cần lý do sao?"
Kỷ Tinh Hành nghẹn lời. Nhìn vẻ mặt bình thản của Lạc Ninh, anh cảm thấy hôm nay cô có gì đó khác lạ. Anh không muốn cãi nhau với cô, nên chuyển sang chuyện khác: "Em đến vừa lúc, anh Nghiêm vừa nói với anh, muốn em đăng bài trên Weibo thừa nhận chuyện tối qua, em đăng ngay đi."
Lạc Ninh khoanh tay, giọng lạnh lùng: "Không đăng. Bạc Tương Tương gây chuyện, tại sao tôi phải gánh tội thay cô ta?"
Lạc Ninh lắc đầu: "Không cần, tôi không rảnh chơi với anh."
Kỷ Tinh Hành hít sâu một hơi. "Anh nói lần cuối. Anh và Bạc Tương Tương không có gì, chỉ là bạn bè, đồng nghiệp. Chẳng lẽ bạn bè gặp chuyện anh lại bỏ mặc?"
"Em đừng ghen tuông vớ vẩn nữa, chẳng hay ho gì đâu."
Anh kéo cổ áo, giọng điệu càng thêm mất kiên nhẫn: "Tối qua thất hứa là anh sai. Nhưng anh không cố ý, em không thể rộng lượng một chút sao?"
-----
Mình ở đây thay Kỷ Tinh Hành giải thích một chút về "Tâm lí phản nghịch".
Cái này hiểu nôm na là khi ai đó yêu cầu bạn làm cái gì, thì bạn sẽ làm ngược lại. Sở dĩ có hiện tượng này là do tâm lý của con người vốn không thích bị hạn chế sự tự do. Chẳng hạn như bạn kêu tụi nhỏ đừng nghịch ngợm nữa, tụi nó sẽ càng nghịch; cái gì càng không cho làm thì lại càng làm.
Thực ra đọc tới chương này mình cũng cảm thấy Kỷ đại đỉnh lưu vô lí. Nhưng mà đọc nhiều chương sau thì sẽ hiểu tại sao lúc này Kỷ Tinh Hành làm vây. Thêm vào đó, thực tế kiểu con trai như này ngoài đời nhiều vô số. Thật ra lúc giúp đỡ một bạn nữ khác không thấy chuyện đó to tát lắm, mà đám con gái tụi mình lại làm quá lên. Này là suy nghĩ nam nữ khác biệt đi. Phản ứng của Kỷ Tinh Hành cũng hết sức bình thường thôi, không có gì vô lí nữa, ngoại trừ việc cho người ta leo cây mà không gọi điện thông báo :)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







