Úc Tinh Ngữ muốn tìm Cố Tự Bắc nên gọi điện thoại cho anh.
Cố Tự Bắc là nam chính trong cuốn sách mà cô đang đọc, nữ chính là Trần Dao, cũng chính là cô gái bị nhầm lẫn thân phận với cô.
Hiện giờ cô như một chiếc thuyền mất phương hướng lênh đênh trên nước, đứa bé là của Cố Tự Bắc, anh có quyền được biết, vậy nên Úc Tinh Ngữ cũng chẳng tính là nam chính nữ chính gì, nghĩ đến đấy thì cũng chấp nhận gọi điện cho anh.
Nhưng kết quả khiến cô thất vọng.
Anh không bắt máy.
Cô dùng chút sức lực yếu ớt nắm chặt lấy điện thoại, vô cùng hoang mang không biết phải làm sao.
Có phải kết quả được định trước là đứa trẻ sẽ được sinh ra không? Cô phải làm gì? Tự sinh con rồi tự nuôi nó lớn?
Úc Tinh Ngữ tự hỏi liệu cô có muốn làm mẹ đơn thân không.
Thực sự cô không muốn vì cô không thể gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy.
Cô không muốn tự mình gánh lấy trách nhiệm này.
Cô biết tình trạng của mình rất tệ, sau này có thể còn tệ hơn nữa, trong số những người cô biết, người cô không bài xích, không lo sợ nhất có lẽ chỉ có Cố Tự Bắc.
Bởi vì, nếu không yêu thì không có gánh nặng tâm lý.
Vì vậy, sau khi do dự, cô vẫn gửi tin nhắn và thông báo sự việc cho anh.
Sau đó quay về nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau, bác sĩ muốn giữ cô lại vài ngày, nhưng cô không muốn nhập viện nên đã xuất viện ngay. Sau khi xuất viện, cô không muốn quay lại nhà mình nữa.
Lê Tuyền biết cô đang ở đâu, cô không muốn làm phiền cô ấy, nên khi về đến nhà Úc Tinh Ngữ đã thu dọn đồ đạc, chọn một địa điểm ngẫu nhiên, cứ thế ngồi tàu cao tốc xuất phát.
Khi cô lên tàu cao tốc, anh trai phía trước nhìn thấy cô là phụ nữ có thai nên nhanh chóng nhường đường cho cô, cũng quan sát cô rất chăm chú.
Vừa ngồi vào chỗ, những âm thanh ồn ào xung quanh khiến cô khó chịu, cô lấy tai nghe ra rồi bật chế độ cách âm, đội mũ của áo hoodie lên và vắt tay lên trán, cố gắng cách ly với mọi thứ xung quanh.
Có mấy cô ngồi đối diện vừa cắn hạt dưa vừa trò chuyện vui vẻ, thấy cô ngồi đối diện với cái bụng to, liền lớn tiếng hỏi: “Em gái, đứa bé trong bụng em được mấy tháng rồi?"
Úc Tinh Ngữ không buồn trả lời.
Họ cứ bàn tán: “Như thế này chắc cũng phải năm sáu tháng rồi. Con dâu cô sinh cháu lớn béo lên nhiều lắm, sao cháu gầy thế?”.
"Cháu tự mình ra ngoài à? Chồng đâu? Có phải nhà chồng đối xử tệ với cháu không?"
Vì vậy, đến điểm dừng tiếp theo, cô không nghĩ gì hết cứ thế rời khỏi chuyến tàu cao tốc.
Vì rời ga sớm và phải mất thêm một lúc nên sau khi rời ga tàu cao tốc thì cô bắt đầu mất phương hướng không biết mình đang ở đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)