Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Chia Tay Chồng Cũ, Tôi Mang Thai Bé Con Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Trình Mộ chỉ biết đến sự tồn tại của Úc Tinh Ngữ khi cô sinh con. Mặc dù hơi ngạc nhiên, nhưng khi tính toán thời gian thì thấy hợp lý, anh ấy hỏi Cố Tự Bắc: “Có cần thông báo cho gia đình bên đó không?”

Nếu là vợ cũ, tại sao không nói cho gia đình biết?

Cố Tự Bắc đứng cạnh cầu thang, nhìn bầu trời xanh bên ngoài bệnh viện. Trông anh có vẻ im lặng, cằm có chút râu lún phún, rõ ràng là rất mệt mỏi, hơn nữa thoạt nhìn ngủ không ngon.

“Không cần, khi nào tôi muốn họ biết thì sẽ nói.”

“Được rồi.” Trình Mộ nhìn vẻ mệt mỏi của anh: “Có cần thuê bảo mẫu hoặc người chăm sóc không?”

Cố Tự Bắc nhìn qua, lắc đầu: “Không cần, đây là việc tôi nên làm.”

Trình Mộ muốn nói rằng anh có điều kiện, không nhất thiết phải làm những việc này.

Ngay cả y tá và bác sĩ trong bệnh viện cũng nói họ kỳ lạ. Rõ ràng là anh không thiếu tiền, nhưng lại tự mình làm mọi thứ, trông có vẻ kỳ quái. Hơn nữa, dường như mẹ của đứa bé cũng không thích nó lắm.

Úc Tinh Ngữ ít sữa, bác sĩ đã cho vài phương thuốc để kích sữa. Úc Tinh Ngữ phối hợp uống nhưng không có hiệu quả, nên sau khi cho con bú mẹ hai lần, đứa bé gần như được nuôi bằng sữa bột. Bây giờ, sữa bột cũng có giá trị dinh dưỡng cao, nên không cần lo lắng về vấn đề miễn dịch.

Đứa bé trông cũng rất khỏe mạnh.

“Cậu chủ...” Trình Mộ muốn nói gì đó, nhưng Cố Tự Bắc rõ ràng không muốn nghe: “Tôi về trước. Cậu đi làm việc đi. Chuyện của tôi, tôi tự có chủ ý.”

Trình Mộ vì thế mà im lặng không nói gì nữa.

Y tá nhìn anh quay về phòng bệnh, có hơi cảm thông mà lắc đầu.

Cô ấy đã từng thấy quá nhiều người đàn ông bạc tình bạc nghĩa không đến khi vợ sinh con, chứ đừng nói đến việc tự chăm sóc. Khó khăn lắm mới gặp được người đàn ông có tình có nghĩa, nhưng bên nữ lại có vẻ lạnh nhạt.

Khi quay lại phòng bệnh, Úc Tinh Ngữ vẫn chưa tỉnh. Đứa bé đã tỉnh dậy, đôi mắt to tròn đảo quanh, thấy ba liền vui vẻ vẫy tay.

Cố Tự Bắc bế bé lên, lấy bình sữa đã được giữ ấm ở bên cạnh, đặt vào miệng đứa bé. Nó liền uống rất vui vẻ.

Lúc này, Úc Tinh Ngữ tỉnh dậy. Cố Tự Bắc nói với cô về việc làm giấy khai sinh cho bé: “Con cần làm giấy khai sinh, em đã nghĩ ra tên chưa?”

Cô hoàn toàn chưa từng nghĩ đến tên của đứa bé nên nói với Cố Tự Bắc: “Anh thích tên gì thì gọi tên đó.”

Tay của Cố Tự Bắc hơi ngừng lại. Đứa bé bị nghẹn, lập tức khóc toáng lên.

Cố Tự Bắc vội vỗ lưng dỗ dành đứa bé, gọi y tá vào xem xét tình hình.

Úc Tinh Ngữ nhìn thấy đứa bé khóc, bèn ngồi thẳng dậy một chút. Cô nhìn thoáng qua, thấy đứa bé đã được y tá dỗ dành ngoan ngoãn thì quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể cái nhìn vừa rồi chỉ là tình cờ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc