Vẫy tay chào tạm biệt thanh niên hóng hớt kia, Thân Viện ngồi xe cảnh sát quay lại cục cảnh sát.
Sau khi kể lại ngọn nguồn sự việc một cách đơn giản, lần này Ngô Chính Nghị không làm khó cô nhiều, khá khách sáo cho cô đi.
“Tôi sẽ báo cáo việc cô giúp đỡ phá án lên trên, khi nào có tiền thưởng sẽ thông báo cho cô, cứ vậy đi, tạm biệt!”
Nếu không phải Tiểu Đinh cứ lải nhải bên tai bảo khách sáo một chút, đừng đắc tội cô, biết đâu sau này có vụ án gì có thể nhờ cô đến giúp “xem thử”, Ngô Chính Nghị thực sự muốn mắng người phụ nữ này một trận.
Tại sao không nói sớm là cô nhìn thấy sáu ngón tay chứ? Bây giờ làm ảnh hưởng tồi tệ như vậy, Phùng Cao Phong suýt chút nữa gây ra án mạng, làm hư hỏng tài sản, lại sắp phải đối mặt với nguy cơ ngồi tù vì tội lái xe nguy hiểm, thậm chí bản thân cũng bị đánh gần chết, đều tại người phụ nữ này giấu giếm thông tin không nói.
Được rồi, may mà ông không nói như vậy với Thân Viện, nếu không Thân Viện có thể thực sự sẽ không nhịn được mà tát ông một cái, nếu không phải tự ông không tin người khác, vênh mặt lên tận trời, thái độ lại tồi tệ, cô đến mức không khai báo rõ ràng sao? Hơn nữa ông có hỏi không? Còn nữa cho dù ông có hỏi, với thái độ lúc đó của ông, ông thực sự sẽ tin sao?
Hừ!
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương rải rác trên mặt đất, Thân Viện bắt xe đến ga tàu hỏa, dọc đường cô phớt lờ vô số cái nhìn lén của gã tài xế, cũng lạnh lùng không bắt chuyện với tài xế.
“Đại sư, đến rồi.” Tài xế không hề bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của cô, cao nhân mà! Chính là như vậy.
“Cảm ơn anh!” Thân Viện nhanh nhẹn trả tiền, lập tức quay người đi vào ga tàu hỏa.
“Cao nhân ngồi xe của tôi về đấy.” Tài xế lén chụp lại bóng lưng của Thân Viện, sau đó hớn hở đăng một bài lên bảng tin WeChat.
Sau khi rời khỏi ga tàu hỏa đến đoạn đường không bị camera phạt nguội chụp lại, anh ta dứt khoát đỗ xe bên đường, bắt đầu say sưa đọc bình luận trên WeChat.
Lần này, Thân Viện đã hoàn toàn nổi tiếng, mặc dù cô không đợi cảnh sát thông báo, cũng không đợi lấy được phần thưởng rồi mới đi, nhưng cô có thể bình an vô sự rời khỏi cục cảnh sát sớm như vậy, chẳng phải đã gián tiếp chứng minh cô thực sự có bản lĩnh sao?
Cảnh sát đâu có thừa nhận những điều này chứ?
“Về quê một chuyến đi! Con gái một người đồng nghiệp của chị đang bị theo dõi, con bé xem livestream của em, muốn nhờ em giúp đỡ.” Trên chuyến tàu về thành phố S, tin nhắn của chị gái Thân Mỹ Trí đột nhiên gửi đến.
“Chị biết em chỉ có thể nhìn thấy hiện trường án mạng mà, chuyện này em không giúp được đâu!” Thân Viện ôm trán, chị gái cô bị sao vậy? Sao lại nhận việc lung tung thế này.
Ngoài những thứ này ra, mặc cho cảnh sát lục soát thế nào, cũng không tìm thấy thi thể của người mất tích, mà những cô gái mất tích này trước khi mất tích đều từng kể với người nhà hoặc bạn bè rằng mình hình như bị người ta theo dõi.
Tóm lại vô cùng ly kỳ cổ quái, không có thi thể, không có nghi phạm, không có gì cả, chỉ có quần áo được xếp đặt cất công, bó hoa cúc đó giống như để tế viếng người đã khuất cũng giống như sự khiêu khích của hung thủ hơn.
Thân Viện đọc kỹ bản tin một lượt, lại tìm kiếm cẩn thận các manh mối liên quan trên mạng, thậm chí tìm được một bức ảnh lúc sinh thời không bị làm mờ của cô gái mất tích, nhưng mặc cho cô thử thế nào cũng không nhận được bất kỳ ảo ảnh nào.
Những cô gái mất tích này thực sự đều đã chết rồi sao?
Tại sao mình không nhìn thấy ảo ảnh hiện trường vụ án? Hay là vụ án của Phùng Tư Kỳ chỉ là cá biệt? Mình không phải lúc nào cũng có thể nhận được hình ảnh hiện trường án mạng trong lúc tỉnh táo?
Thân Viện không dám chắc chắn, cô cũng chỉ biết nửa vời về năng lực của mình, nên cô im lặng rất lâu.
“Về không?” Hồi lâu không đợi được cô phản hồi, Thân Mỹ Trí lại hỏi.
“Em không nhìn thấy bất kỳ ảo ảnh nào, e là em không thể làm gì được.” Thân Viện thành thật gõ đoạn chữ này gửi qua.
“Không sao, tận nhân lực tri thiên mệnh. Thân thủ của em rất tốt, em về bảo vệ con bé, con bé đó rất đáng yêu, chị đã nhận phí bảo vệ rồi.”
Ting ting, Thân Mỹ Trí gửi một bức ảnh của một cô gái khoảng mười tám tuổi qua, lại chuyển một bao lì xì tám trăm tệ qua.
“Tám trăm? Em chỉ đáng giá tám trăm thôi sao?” Thân Viện dở khóc dở cười nhìn bao lì xì tám trăm tệ đó không biết có nên nhận hay không.
“Ừm! Giá hữu nghị, về không?” Thân Mỹ Trí thản nhiên hỏi lại.
“Em đã lên tàu về thành phố S rồi, đợi em về nghỉ ngơi lấy lại sức đã, nhanh nhất là ngày mai, chậm nhất là ngày mốt, em sẽ về, được không?”
Cô cũng không bấm nhận bao lì xì, dứt khoát làm nũng thương lượng với chị gái.
Tám trăm này, ước chừng là chị gái tự bỏ tiền túi ra nhỉ? Thật là tính cách kỳ cục lại đáng yêu, với cái hũ nút như chị ấy mà lại mặt dày đi đòi tiền người khác sao? Có quỷ mới tin.
“Được!” Bên kia gửi lại đúng một chữ này, không gửi thêm tin nhắn nào qua nữa.
Thân Viện buồn cười chọc chọc vào ảnh đại diện của chị gái, bức ảnh chị mặc chiếc áo khoác đứng dưới gốc cây phong, một tia sáng chiếu vào góc nghiêng của chị, trông lạnh lùng lại xinh đẹp.
Chị gái của cô, vốn là một mỹ nhân từ trong trứng, đáng tiếc là bẩm sinh không thể nói chuyện, haiz! Uổng phí khuôn mặt xinh đẹp này, vì chỉ có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ ký hiệu hoặc chỉ có thể giao tiếp bằng văn bản, đã cắt đứt bao nhiêu mối nhân duyên tốt, cũng không đúng, những người đàn ông vì một chút trắc trở mà lùi bước đó cũng không tính là nhân duyên tốt.
Chị gái của cô tâm địa tốt như vậy, người xinh đẹp như vậy, lại thông minh như vậy, chị ấy xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.
Thân Viện nghĩ đến những kỷ niệm từng chút một khi ở chung với chị gái, không biết từ lúc nào đã ôm điện thoại ngủ thiếp đi.
Cô tỉnh lại lần nữa là do bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.
Cô mơ màng mở điện thoại lên, là Phùng Cao Phong.
Đầu tiên ông ta nói một tràng lời xin lỗi, sau đó lại nói với cô một số lời đảm bảo sẽ rời xa nhân tình, sau này chăm sóc tốt cho vợ những lời khó hiểu này, cuối cùng không nói hai lời, lần lượt chuyển khoản qua WeChat và Alipay mỗi bên hai vạn, tổng cộng là bốn vạn.
“Mỗi ngày chỉ có thể chuyển hai vạn, ngày mai tôi sẽ tiếp tục chuyển, cho đến khi chuyển đủ mười vạn cho cô, cô không đưa thẻ ngân hàng cho tôi, tôi chỉ có thể làm vậy, tôi rất cảm ơn cô, mặc kệ đại sư có tin hay không, tôi thực sự rất yêu vợ tôi con gái tôi.”
Thân Viện nhìn những lời này do người ủy thác đầu tiên của mình gửi đến, cô lặng lẽ bấm nhận, sau đó trực tiếp chặn tài khoản của ông ta.
Bốn vạn là đủ rồi! Tiền là cô đáng được nhận, người này làm cô thấy kinh tởm, cô không muốn tiếp tục giao thiệp với ông ta nữa.
Trên đời này làm gì có thuốc hối hận, bất kể làm chuyện gì bạn cũng phải cân nhắc hậu quả trước, sự sung sướng nhất thời đổi lấy sự đau khổ nửa đời sau, thực sự đáng sao?
Thân Viện không biết trong lòng ông ta có thực sự hối hận hay không, cũng không quan tâm ông ta có thực sự quay về gia đình chăm sóc tốt cho vợ hay không, cô đã đến ga rồi, ngày mai, cô còn có vụ án tiếp theo phải tiếp tục lao tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)
Aizz đọc thì ly kỳ thiệt, mà máu chó quá tui hơi sợ đọc tiếp huhu