Xe của Phùng Cao Phong chạy rất nhanh, cũng chỉ khoảng mười mấy phút, Thân Viện trơ mắt nhìn ông rẽ vào một con đường nhỏ, đâm thẳng làm gãy thanh chắn của một khu dân cư rồi lao vào.
Được rồi! Bây giờ đuổi theo sau xe ông lại có thêm một ông bác bảo vệ hơn sáu mươi tuổi.
“Là Ngự Cảnh Ván, tôi biết khu dân cư này.”
“Hung thủ thực sự sống ở đây sao?”
“Mau nhìn kìa, ôi mẹ ơi, người này điên rồi.”
Rầm một tiếng, xe của Phùng Cao Phong đâm thẳng vào một chiếc xe vừa mới khởi động bên đường, cú đâm cực mạnh đẩy phăng chiếc xe đó đến tận cột điện bên đường.
Giống như vẫn chưa hả giận, ông thậm chí còn lùi xe lại một chút, định tông thêm một phát nữa.
May mà tài xế chiếc xe con phản ứng nhanh nhạy, nhanh tay lẹ mắt mở cửa xe, nhảy ra ngoài trước khi Phùng Cao Phong đâm tới lần nữa.
Lại là một tiếng va chạm lớn, lần này cú đâm trực diện hung hãn như muốn lấy mạng đối phương. Cột điện bên đường không chịu nổi lực tông mạnh mẽ, đổ rầm xuống.
“Alo! Cảnh sát phải không? Chỗ tôi có một kẻ điên, lái xe vào khu dân cư báo thù giết người, mau cử người tới đi!”
Ông bác bảo vệ vốn đuổi theo sau xe họ run rẩy lấy điện thoại từ trong ngực ra bắt đầu báo cảnh sát.
Ông vốn còn định đuổi theo bắt Phùng Cao Phong đền thanh chắn cổng, nhưng chứng kiến cảnh này thì đâu dám xông lên nữa. Việc vẫn nhớ báo cảnh sát chứng tỏ ông còn trẻ trung và đầu óc linh hoạt hơn những nhân viên bảo vệ khác một chút.
Tài xế bám sát theo sau trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này, anh ta căng thẳng hỏi Thân Viện: “Đại... đại sư, chúng ta còn qua đó không? Tình huống này nếu bị ông ta tông trúng thì có được tính là dũng cảm làm việc nghĩa không? Bảo hiểm có đền xe cho tôi không?”
“Đừng lên đó, anh cầm điện thoại của tôi.”
Thân Viện đưa điện thoại cho tài xế, liền tháo dây an toàn rồi bước xuống xe.
Bên kia, Phùng Cao Phong bỏ ý định tiếp tục lái xe đuổi theo gã đàn ông vừa nhảy xuống kia. Ông ôm cái trán choáng váng do túi khí bung ra, lảo đảo chạy về phía gã.
Ông hết đấm này đến đấm khác nện mạnh vào gã đàn ông bên dưới, hai mắt phun lửa, khuôn mặt dữ tợn đáng sợ.
“Ông điên rồi, cảnh sát đã phá án rồi, là gã độc thân đó giết người, ông có bệnh à, ông phát điên cái gì?”
Mũi Lục Tử đã bị ông đánh chảy máu cam, gã tranh thủ quệt vết máu, lật người lại, cũng không cam chịu yếu thế, bắt đầu phản công.
Hai người đánh nhau lăn lộn trên mặt đất, lúc thì ông ở trên, lúc thì anh ta lại lật lên, nhưng cả hai đều ra tay tàn độc, chẳng mấy chốc cả hai đều mặt mũi bầm dập.
““Lục Tử, mày đừng giả vờ nữa! Đại sư đã nhìn thấy hết rồi, chính là mày giết! Mày còn muốn chối cãi?””
“Tại sao mày giết con gái tao, tao đối xử với mày không tệ, trong công việc luôn nâng đỡ mày, trong cuộc sống luôn giúp đỡ mày, con mày đi học đều do tao tìm người lo liệu cho vào trường Nhất Trung, tại sao mày lại giết Kỳ Kỳ nhà tao, mày nói đi! Nói! Đồ súc sinh!”
Phùng Cao Phong lại lật ngược thế cờ, ngồi đè lên người Lục Tử, hai tay nắm chặt cổ áo xách cổ gã lên.
Lục Tử thoáng sững sờ, rồi quay đầu nhìn Thân Viện đang đi tới bằng ánh mắt tối tăm khó đoán, cuối cùng lại quay sang nhìn Phùng Cao Phong.
Khuôn mặt vốn đang tỏ vẻ tủi thân của gã bỗng nhếch mép, rồi điên cuồng cười lớn.
“Hahahahaha! Nực cười, ông chăm sóc tôi? Ông chăm sóc tôi thế nào? Chăm sóc vợ tôi sao? Ông nâng đỡ tôi? Là sau khi ngủ với vợ tôi rồi bù đắp cho tôi sao?”
“Mẹ kiếp, Phùng Cao Phong, bớt giả vờ thâm tình đi! Ông đừng tưởng tôi không biết chuyện vụng trộm giữa ông và con đàn bà đó.”
Lời của Lục Tử khiến Phùng Cao Phong sững sờ, tay ông theo bản năng buông lỏng ra.
Lục Tử nắm lấy cơ hội lúc ông đang sững sờ, dồn sức vào eo kết hợp với lực cổ tay, lập tức đảo ngược vị trí của hai người. Giờ đây, Lục Tử đè lên người Phùng Cao Phong, giơ nắm đấm lên.
“Mẹ kiếp, thằng chó đẻ! Tao cho mày ngủ với vợ tao này, cho mày ngủ với vợ tao này! Mày giả vờ làm người đàn ông tốt lo cho gia đình cái gì, giả vờ làm anh em tốt cái gì? Lúc mày nằm với vợ tao, mày có nghĩ đến tao và gia đình mày không?”
Lục Tử vừa nói vừa nện hai đấm bình bịch vào mặt Phùng Cao Phong, sau đó vẫn chưa hả giận nhổ một bãi nước bọt vào mặt ông tiếp tục mắng: “Tao vốn chỉ định dọa mày một chút, hôm đó tao vốn định đi tìm vợ mày để báo thù.”
“Ai ngờ giữa đường tao lại gặp con gái mày. Tao liền tùy tiện gọi một tiếng, tự nó leo lên xe tao, không trách tao được! Đều tại mày, đều là lỗi của mày!”
“Nếu mày không ngủ với vợ tao, sao tao lại muốn đi báo thù? Nếu tao không nghĩ đến chuyện báo thù thì đã không làm ra những chuyện này! Gia đình tao và bản thân tao đều bị mày hủy hoại! Đều tại mày! Tao phải giết chết mày! Tao phải giết chết mày!”
Lục Tử hết đấm này đến đấm khác nện vào mặt Phùng Cao Phong.
Khuôn mặt vốn dĩ tức giận của Phùng Cao Phong biến thành kinh ngạc, xấu hổ, từ vô cùng kinh ngạc đến hổ thẹn cuối cùng đến đau khổ, chỉ trong vài giây ngắn ngủi ông đã thay đổi quá nhiều biểu cảm.
Ông tưởng mình giấu rất kỹ, không ai hay, không ai biết, hóa ra Lục Tử hắn biết? Hắn đã biết từ lâu?
“Tại sao mày không đến tìm tao, mày có thể đến tìm tao, tại sao mày lại giết con tao, đó là đứa con duy nhất của tao, mày ngàn vạn lần không nên trút giận lên con tao, con bé có lỗi gì, con bé có lỗi gì chứ! A a a!”
Phùng Cao Phong nằm trên mặt đất lớn tiếng chất vấn, nghĩ đến cô con gái chết thảm, ông đau đớn khóc rống lên.
“Tao tìm mày? Con đàn bà đê tiện đó sắp vì mày mà ly hôn với tao rồi, tao tìm mày có ích gì không? Mày trên mạng nói nhảm cái gì mà bận tăng ca không đi đón con gái? Mày tăng ca cái gì? Mày nói đi? Nói ra trước mặt tất cả mọi người đi? Nói đi!”
Lục Tử xách đầu Phùng Cao Phong hướng về phía ống kính điện thoại của tài xế. Hắn đã bị lộ rồi, vậy thì hắn sẽ xé toạc lớp mặt nạ giả tạo của ông ta trước bàn dân thiên hạ, giả vờ thâm tình phải không? Giả vờ tình cha con sâu nặng phải không? Tiếp tục giả vờ đi!
“Không dám nói? Haha! Vậy để tao nói, mày không phải tăng ca, mày đang cày cấy trên bụng con đàn bà đê tiện đó! Mày tưởng mày giấu rất kỹ sao? Mày không biết tao đã lắp máy ghi âm trên xe của nó à? Nghe con đàn bà đê tiện đó liếc mắt đưa tình với mày, mày có biết tao tức giận đến mức nào không? Hả?”
“Tao chỉ hận mình giết quá ít! Tao nên giết cả vợ mày, rồi giết luôn cả mày nữa, thằng chó đẻ! Mày ngay cả vợ của anh em cũng không tha, mày còn là người không? Mày mới là súc sinh, mày chính là súc sinh!!!”
Lục Tử kích động phun một ngụm nước bọt vào mặt Phùng Cao Phong, nói đến đây, hai mắt hắn đỏ ngầu, ánh mắt nhìn quanh tìm kiếm trên mặt đất, cuối cùng hắn tìm thấy một viên gạch ở cách đó không xa.
Hắn hậm hực buông cổ áo Phùng Cao Phong ra, chạy vài bước đến trước viên gạch, nhặt lên, rồi nhanh chóng chạy về, giơ viên gạch định đập thẳng vào đầu Phùng Cao Phong.
“Bốp!”
Thân Viện cuối cùng cũng ra tay, cô tung một cú đá bay viên gạch trên tay Lục Tử, sau đó hai tay vặn một cái, chân đá vào đầu gối Lục Tử, Lục Tử đã bị cô dễ dàng khống chế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)