Triệu Liễu không phải người hay trì hoãn. Có chủ ý, cô ấy lập tức bắt tay vào hành động.
Cô ấy gọi điện thoại cho bạn thân Lý Tiểu Tuyết tới tìm cùng. Lý Tiểu Tuyết và cô ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình cảm giữa hai người vô cùng sâu đậm. Lúc này, nói với bố mẹ lại không tiện, nhưng Tiểu Tuyết chắc chắn sẽ đứng về phía cô ấy.
Lý Tiểu Tuyết đến rất nhanh, tay xách theo hai ly cà phê. Vừa mở cửa, cô ấy liền nói:
"Cục cưng, tác chiến thôi."
Đối với sự đa nghi của Triệu Liễu, Lý Tiểu Tuyết chẳng cần hỏi nhiều. Cô ấy chỉ cần làm một người ủng hộ kiên định của Triệu Liễu là đủ.
Hai người lật tung cả căn nhà lên.
Trời bên ngoài đã sáng rõ. Trên mặt hai người đều lộ nét mệt mỏi, thế nhưng chẳng tìm được thứ gì. Triệu Liễu có chút không cam lòng.
Lý Tiểu Tuyết cũng cảm thấy quá đỗi sạch sẽ. Cô ấy lầm bầm:
"Tên này thế mà không giấu giếm chút quỹ đen nào sao?"
Chẳng tìm được chút manh mối nào, mọi thứ sạch sẽ đến mức khó tin.
Tâm trạng Triệu Liễu vô cùng rối bời:
"Sao có thể không có chứ. Đại sư đã nói anh ta có hai chiếc điện thoại cơ mà, sao lại tìm không thấy?"
Tối qua tới đây, cô ấy không hề vặn hỏi nguyên nhân. Hiện tại đã tìm kiếm xong, Triệu Liễu lại mang bộ dạng ủ rũ như vậy nên cô ấy mới lên tiếng.
Triệu Liễu đem chuyện xem bói kể lại ngọn ngành.
Lý Tiểu Tuyết nhíu mày nghe. Cô ấy chắt lọc một vài thông tin trong đó rồi hỏi Triệu Liễu:
"Cục cưng, cậu đưa tiền cho người ta chưa?"
Triệu Liễu lắc đầu:
"Chưa. Đại sư nói tính chuẩn xác rồi mới lấy tiền."
Vẻ mặt Lý Tiểu Tuyết trở nên nặng nề:
"Nhìn từ góc độ này, cho dù cô ta không phải đại sư chân chính thì cũng có chút tài năng. Chuyện này cậu đừng vội, chắc chắn còn chỗ nào đó chúng ta chưa chú ý tới. Chúng ta đi ăn cơm trước đã, sau đó quay lại tìm thêm lần nữa xem sao."
Mỗi người làm việc chắc chắn đều có mưu đồ. Đại sư xem bói không lấy tiền, Lý Tiểu Tuyết đừng nói là gặp, đến nghe còn chưa từng nghe qua.
Tuy chỉ vì một câu nói của đại sư mà tin tưởng tìm kiếm cả đêm, nhưng nguyên nhân chính yếu vẫn là do bản thân Triệu Liễu vốn đã nghi ngờ Tôn Uy.
Nếu không xóa bỏ được sự nghi ngờ này, cô ấy và Tôn Uy có kết hôn cũng chẳng tốt đẹp gì.
Triệu Liễu nhìn Lý Tiểu Tuyết đang một lòng ủng hộ mình. Hốc mắt cô ấy hơi đỏ lên. Cô ấy xoay người ôm lấy đối phương:
"Tiểu Tuyết, cảm ơn cậu."
Có được một người bạn thân tốt như vậy, cô ấy thực sự quá may mắn.
Lý Tiểu Tuyết mỉm cười:
"Hai chúng ta còn khách sáo gì chứ. Chúng ta quen nhau từ hồi còn cởi truồng tắm mưa. Tôn Uy tính là cái thá gì. Đi, đi ăn cơm thôi."
Hai người ăn xong bữa sáng liền quay lại lật tung căn nhà thêm lần nữa, không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào.
Lý Tiểu Tuyết thậm chí còn mua một chiếc búa về gõ lên tường. Cô ấy bảo có thể trên tường hoặc trong tủ quần áo có không gian bí mật.
Hai người cứ như đặc vụ, tìm kiếm mãi đến tận chiều, thế nhưng vẫn chẳng phát hiện được gì.
Tâm trạng Triệu Liễu càng thêm nặng nề.
Lý Tiểu Tuyết hít một ngụm khí lạnh. Triệu Liễu khó hiểu nhìn sang.
Lý Tiểu Tuyết lên tiếng:
"Cục cưng, chuyện này không đúng. Cậu và Tôn Uy đã sống chung rồi, sao các cậu không mua áo mưa? Lẽ nào cậu đã chuẩn bị sẵn sàng làm mẹ rồi?"
Lý Tiểu Tuyết nhớ tới chuyện này, sau đó liền nhảy cẫng lên. Cô ấy ngồi xuống đối diện Triệu Liễu, dò xét đối phương.
Triệu Liễu đỏ mặt, sau đó thành thật đáp:
"Tớ và Tôn Uy vẫn chưa phát sinh quan hệ. Trước đó tớ nghĩ sống chung rồi thì chuyện đó cũng không sao. Tớ mua về, anh ta vô cùng tức giận, sau đó vứt luôn đi."
Lý Tiểu Tuyết lộ ra biểu cảm nhăn nhó như bị táo bón:
"Anh ta không có bệnh chứ, anh ta thật sự không có bệnh chứ. Chuyện này trước khi cưới cũng bình thường mà. Cậu không thử xem phụ tùng thế nào thì sao biết có dùng tốt hay không. Lỡ như anh ta liệt dương thì sao? Lỡ như xuất tinh sớm thì sao?"
Triệu Liễu và Tôn Uy quen nhau mấy năm. Ban đầu Triệu Liễu kể Tôn Uy rất có trách nhiệm, rất biết giữ mình. Lý Tiểu Tuyết còn khen anh ta là người đàn ông tốt. Trong thời đại yêu đương xổi thế này, người kiên nhẫn như anh ta không còn nhiều.
Sau này mỗi lần trò chuyện với Triệu Liễu, biểu hiện của Tôn Uy đều rất xuất sắc. Tính từ lúc đính hôn rồi dọn về sống chung đến nay cũng đã ba tháng, thế mà vẫn chưa vượt qua ranh giới kia. Chuyện này quả thực vô cùng bất thường.
Triệu Liễu cảm thấy mặt nóng ran. Đề cập đến chuyện này cũng có chút ngượng ngùng, nhưng cô ấy vẫn nói với Lý Tiểu Tuyết:
"Trước đây tớ cũng từng nghi ngờ, nhưng anh ta bảo có thể tự xử cho tớ xem để chứng minh không có vấn đề…"
"Chuyện này sao trước đây cậu không kể với tớ."
Lý Tiểu Tuyết nhớ lại những lần trò chuyện cùng Triệu Liễu trước kia. Mỗi khi nhắc tới mép lề chủ đề này, Triệu Liễu đều sẽ nhanh chóng lảng sang chuyện khác. Vài lần như vậy, Lý Tiểu Tuyết nghĩ đối phương không thích nhắc tới, sau đó chỉ tập trung vào những biểu hiện khác của Tôn Uy.
Bây giờ ngẫm lại, cho dù tương lai mà vị đại sư kia nói chưa xảy ra, cô ấy vẫn càng nghĩ càng thấy tức giận.
Triệu Liễu thở dài:
"Đây cũng là lời Tôn Uy dặn. Anh ta nói quan hệ giữa tớ và cậu rất tốt, anh ta không để tâm cũng không ngăn cản gì. Nhưng có một điều, anh ta hy vọng trong chuyện chăn gối vợ chồng, bất luận chuyện gì cũng không được kể với cậu hay bố mẹ tớ. Đó là giới hạn của anh ta."
Lúc Tôn Uy nói những lời này, thái độ vô cùng thẳng thắn, khiến người khác chẳng mảy may nghi ngờ liệu anh ta có mục đích mờ ám nào không.
Dựa trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, Triệu Liễu đã đồng ý. Cô ấy nghĩ chỉ là chuyện này thôi, vốn dĩ cũng là chủ đề khó nói, không nhắc tới thì không nhắc vậy.
Lý Tiểu Tuyết vỗ đùi đánh đét:
"Chết tiệt, cái tên khốn khiếp này tuyệt đối có vấn đề, chẳng qua là chúng ta chưa tìm ra. Cục cưng, lần này anh ta đi công tác. Đợi anh ta đi công tác về rồi đi làm lại, chúng ta tới tìm thêm lần nữa. Những món đồ phức tạp kia có lẽ đã bị anh ta mang theo lúc đi công tác rồi."
Triệu Liễu nghe xong cảm thấy có lý liền gật đầu.
Khoảng hai ngày sau, Tôn Uy trở về với vẻ mặt vô cùng mệt mỏi. Khóe mắt anh ta dường như còn có vết bầm xanh.
Vừa thấy Triệu Liễu, anh ta liền ôm lấy cô ấy, dịu dàng nói:
"Bảo bối, anh mệt quá. Tối nay em hầm chút súp gà cho anh uống được không?"
Toàn thân Triệu Liễu thoáng căng cứng, nhưng Tôn Uy không hề chú ý tới điểm này.
Triệu Liễu gật đầu.
Cô ấy và Tôn Uy sống chung nhưng lại ngủ riêng phòng.
Tôn Uy thể hiện vô cùng xuất sắc trong rất nhiều chuyện, chỉ trừ chuyện đó.
Tối đến, Triệu Liễu lập tức báo cho Lý Tiểu Tuyết. Hai người quyết định sáng mai đợi Tôn Uy đi làm sẽ tìm thêm lần nữa.
Lần tìm kiếm này không mất quá nhiều thời gian, Lý Tiểu Tuyết đã có phát hiện:
"Cục cưng, cậu qua đây, tớ tìm thấy rồi."
Triệu Liễu lập tức đứng dậy đi qua. Nhìn thấy hộp dụng cụ nằm trong tủ quần áo, sắc mặt cô ấy lập tức tối sầm lại. Thứ này lúc trước tìm kiếm vốn dĩ không hề có.
Mà sau khi Tôn Uy trở về, thứ này mới xuất hiện.
Chìa khóa cũng chẳng khó tìm, nằm ngay trong tủ đầu giường. Đó là một chiếc chìa khóa nhỏ bé không chút nổi bật.
Lý Tiểu Tuyết đưa chìa khóa cho Triệu Liễu:
"Mở ra đi."
Hộp dụng cụ này chính là chiếc hộp Pandora, cần Triệu Liễu đích thân mở ra.
Nhưng cho dù kết quả có ra sao, cô ấy cũng sẽ đồng hành cùng Triệu Liễu gánh chịu.
Triệu Liễu hít sâu vài nhịp, sau đó mở hộp dụng cụ ra. Nhìn thấy áo mưa, còn có một vài món đạo cụ và nguyên một bộ dụng cụ thụt tháo, thêm cả 'chiếc điện thoại thứ hai' kia, toàn thân Triệu Liễu hoàn toàn suy sụp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



