Tào Mỹ Ngọc thực sự có chút ngại ngùng, nhưng chị ấy cũng chẳng thể không đồng ý.
Chị ấy lóng ngóng ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước mặt Nam Tinh, rồi chìa tay ra. Nhìn đôi bàn tay đầy vết chai, các khớp ngón tay to thô của mình, Tào Mỹ Ngọc không tự nhiên mà xoa xoa tay, cười khổ nói: "Số chị không tốt, bàn tay này khó coi lắm."
Đôi tay này, tự mình đưa ra chị ấy còn thấy xấu hổ. Bình thường làm việc chẳng nhìn kỹ, giờ nhìn lại, thực sự khiến chị ấy thấy nóng mặt.
Nhớ lại đôi tay của Triệu Vân Tú lúc nãy, trong lòng Tào Mỹ Ngọc quả thực trào dâng đủ loại hương vị.
Ít nhất, ít nhất là đừng khổ sở như thế này nữa.
Tào Mỹ Ngọc tâm tư phức tạp, Nam Tinh thần sắc bình tĩnh, cô nghiêm túc nắm lấy tay Tào Mỹ Ngọc nói: "Không xấu đâu, nếu có điều kiện như vậy, tay ai cũng sẽ mịn màng trắng trẻo thôi."
Tào Mỹ Ngọc nở nụ cười hơi dè dặt, nhưng trong lòng thấy dễ chịu hơn nhiều, câu nói này của Nam Tinh đã chạm đúng tâm can chị ấy.
Đúng vậy, nếu có điều kiện tốt, người phụ nữ nào mà tay chẳng đẹp đẽ chứ.
Vậy nên tay chị ấy như thế này không phải lỗi của chị ấy, tay chị ấy cũng không hề xấu.
Nam Tinh nhìn vào khuôn mặt của Tào Mỹ Ngọc, nhìn kỹ vào đôi mắt chị ấy. "Mắt chuyển theo tâm", cô bỗng nhiên nhíu chặt lông mày vì bị dọa cho giật mình.
Cô không thể nào ngờ được, một người còn đang sống sờ sờ ngay trước mặt cô lúc này, lại sẽ bị chồng sát hại vào hai giờ sau.
Nghĩ đến sự nhiệt tình hay cười của Tào Mỹ Ngọc thời gian qua, Nam Tinh có chút khó lòng chấp nhận.
Tính cách của Tào Mỹ Ngọc rất hoạt bát, chị ấy luôn cười hớn hở. Khách hàng tại sạp của chị ấy phần lớn là khách quen. Tào Mỹ Ngọc thậm chí còn nhớ những chuyện phiền muộn mà họ vô tình thổ lộ với chị ấy, rồi thỉnh thoảng sẽ trò chuyện đôi câu lúc đang trụng bún.
Thế nên việc buôn bán của chị ấy luôn rất tốt. Nụ cười, sự nhiệt tình và vẻ bình dị gần gũi chính là những ưu điểm lớn nhất của chị ấy.
"Đại sư, em sao thế? Số của chị có phải rất tệ không?"
Tào Mỹ Ngọc nuốt nước bọt, thấp thỏm hỏi. Chị ấy thực sự bị bộ dạng này của Nam Tinh làm cho kinh hãi. Chị ấy hồ nghi đoán mò có phải mệnh của mình thực sự rất kém nên Nam Tinh mới lộ ra thần sắc như vậy.
Tào Mỹ Ngọc biết bản thân không phải người tốt số, bởi vì người tốt số thì không gặp nhiều trắc trở đến thế. Nhưng chị ấy luôn tin rằng chỉ cần mình nỗ lực, tương lai rồi sẽ ổn thôi. Chị ấy nhìn Triệu Vân Tú nên mới muốn xem bói, giờ thấy thần sắc Nam Tinh không giống như tính được quẻ tốt, tim Tào Mỹ Ngọc thắt lại.
Nam Tinh nắm chặt lấy tay Tào Mỹ Ngọc, thần sắc nghiêm trọng nói: "Chị Tào, em xin chị hãy tin từng chữ em sắp nói sau đây. Không chỉ vì bản thân chị, mà còn vì đứa bé trong bụng chị nữa."
Tào Mỹ Ngọc cũng trở nên nghiêm nghị. Chị ấy bị chấn động dữ dội, lầm bầm nghi vấn: "Em, sao em biết chị mang thai? Phụ nữ như chị đâu giống mấy cô gái trẻ tụi em bụng phẳng lì, bụng chị vốn đã có mỡ thừa, chị cũng mới mang thai hai tháng, căn bản không nhìn ra được mà."
Xem bói, thực sự thần kỳ đến thế sao?
Tào Mỹ Ngọc rùng mình một cái. Không hiểu vì sao, chị ấy cảm thấy sởn gai ốc, da đầu tê dại.
Nam Tinh trịnh trọng nói: "Chị Tào, hai giờ sau, khi chị về đến nhà, chị thấy hai đứa con gái đói đến mức khóc thét lên, chồng chị thì say khướt và không nấu cơm cho chúng ăn. Chị sẽ xảy ra tranh cãi với chồng mình. Trong lúc nóng giận, chị đã nói ly hôn. Chồng chị sẽ mất lý trí, giết hại chị, cùng với cả hai đứa con gái đều không thể thoát khỏi tai nạn này."
Tào Mỹ Ngọc cả người đờ ra vì sợ hãi. Chị ấy cảm thấy tai mình có vấn đề, nếu không sao chị ấy lại nghe thấy Nam Tinh nói chị ấy sẽ chết vào hai giờ sau.
Chị ấy không thể tin được, chuyện này sao có thể chứ? Chồng chị ấy tuy vô dụng không lo cho gia đình, lại ham rượu chè, nhưng làm sao đến mức giết chị ấy cơ chứ.
Tào Mỹ Ngọc không thể tin nổi, chị ấy vô thức lắc đầu biện hộ cho chồng: "Không đâu, anh ta vô dụng như vậy, ngay cả con gà con cá còn chẳng dám giết, sao dám giết người chứ?"
Hơn nữa còn là giết chị ấy, huống hồ trong bụng chị ấy còn có con của anh ta. Anh ta đã hứa rồi, chỉ cần chị ấy sinh cho anh ta một đứa con trai, anh ta sẽ hối cải, nỗ lực san sẻ gánh nặng gia đình này cho chị ấy. Sao anh ta có thể giết chị ấy và con được?
Nam Tinh biết điều này chắc chắn rất khó chấp nhận. Cô kiên nhẫn nói tiếp: "Bởi vì hắn đã có người phụ nữ khác. Nhà hắn sắp được giải tỏa, hắn đã sớm muốn ly hôn với chị rồi. Mà chị lại quá chăm chỉ, kiếm được tiền, hàng xóm đều biết chị là người vợ hiền dâu thảo. Hắn không muốn mang danh ruồng bỏ vợ con, nên mượn lúc say rượu, trong cơn thịnh nộ đã giết hại các mẹ con chị. Sau sự việc, hắn đã sớm chuẩn bị giám định mình là người bị bệnh tâm thần, lại vì say rượu, đầu óc không tỉnh táo, việc chị cãi nhau với hắn đã kích động hắn dẫn đến thảm kịch. Hắn sẽ khóc lóc sám hối, thậm chí đòi chết theo, cộng với tất cả những chứng minh hắn đã chuẩn bị từ trước, vì thế hắn sẽ không bị kết án bao lâu đâu."
Nam Tinh tính được là bởi vì Tào Mỹ Ngọc là người chết cuối cùng. Vào lúc hơi thở đó chưa dứt, chị ấy đã nghe thấy chính miệng người đàn ông đó nói với mình, mắng nhiếc chị ấy đáng chết, mắng chị ấy hạ tiện khi cười với nhiều đàn ông như vậy, mắng chị ấy đã cản đường hắn.
Nam Tinh buông tay Tào Mỹ Ngọc ra. Tào Mỹ Ngọc đã run rẩy không thôi, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Nam Tinh đợi Tào Mỹ Ngọc từ từ bình tâm lại, cô chậm rãi nói với chị ấy: "Chị Tào, hai đứa con gái của chị đều rất ngoan ngoãn, chúng không nên mất mạng ở đây."
"Còn những điều chị tưởng tượng căn bản sẽ không xảy ra đâu. Hắn sẽ không vì chị sinh con trai mà tốt lên. Đó chỉ là lời nói dối của hắn thôi. Con gái của chị cũng là máu mủ của hắn, nếu hắn thực sự có trách nhiệm của một người cha, cho dù không thích con gái thì cũng không đến mức đối xử tệ bạc với chúng như vậy, nhẹ thì mắng, nặng thì đấm đá. Số tiền chị kiếm được, nếu không đưa cho hắn, đủ để mẹ con chị sống rất tốt."
Tâm trạng Nam Tinh rất khó chịu, cô không biết Tào Mỹ Ngọc có thể nghe lọt tai bao nhiêu.
Người chị tưởng như nhiệt tình hay cười này, lại có một vận mệnh bất công đến thế.
Sao lại ngốc nghếch như vậy chứ.
Tào Mỹ Ngọc ngẩn ngơ, có chút tê dại đứng dậy, Nam Tinh gọi chị ấy cũng không thưa.
Nhìn Tào Mỹ Ngọc thẫn thờ thu dọn đồ đạc của mình, Nam Tinh nghiến răng, tiến lên nắm lấy tay chị ấy nói: "Chị Tào, chị tin em một lần đi. Bây giờ chị báo cảnh sát vẫn còn kịp, chị đừng có ngốc nghếch mà nộp mạng, không đáng đâu…"
Tào Mỹ Ngọc quay đầu nhìn Nam Tinh, khuôn mặt chị ấy đầy nước mắt. Nước mắt của chị ấy trào ra không dứt, lăn dài từng hàng. chị ấy khóc không thành tiếng, nhưng lại khiến lòng người thắt lại.
Nam Tinh nhất thời cũng không biết nói gì thêm. Trên đời này, không có chuyện gì khiến người ta đau đớn hơn thế này nữa.
Tào Mỹ Ngọc là thật lòng yêu hắn. chị ấy một lòng một dạ muốn thỏa mãn bất kỳ yêu cầu nào của hắn, mong chờ cùng hắn làm cho gia đình này tốt đẹp hơn. Nhưng chồng chị ấy lại muốn lấy mạng chị ấy và mấy đứa con gái.
Đây là lần đầu tiên chị ấy xem bói, chị ấy mong biết bao đây đều là giả.
Nhưng Nam Tinh và chị ấy không thù không oán, cô không cần thiết phải hại chị ấy. Cô thậm chí còn không thu tiền, mà cô xem cho Triệu Vân Tú lại chuẩn như vậy, Tào Mỹ Ngọc muốn tự lừa dối mình cũng không làm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


