Cô thật sự không ngờ, Triệu Vân Tú xinh rạng rỡ lại có một gia đình như vậy. Cô ta thể hiện sự thanh lịch tao nhã, dịu dàng như nước, mục đích cũng chỉ có một.
Đó chính là gả cho người giàu.
Nhưng người giàu đâu dễ tìm như vậy. Không phải già thì cũng bụng phệ eo tròn, cực kỳ bóng nhẫy. Những lão dê cụ đó đã quen với chốn phong nguyệt, quả thật là dạo chơi chốn phong lưu mà không vương vấn chút tình nào.
Từ lúc thiếu nữ mơ mộng ban đầu, đến khi nhận rõ hiện thực bây giờ cũng chỉ qua năm sáu năm, nhưng mục đích của Triệu Vân Tú vẫn không thay đổi. Cô ta không muốn sống những ngày tháng khổ sở nữa. Cô ta không muốn đứa trẻ sau này của mình đi vào vết xe đổ của bản thân.
Bước cờ này, thực ra cô ta đã quyết định phải đi thế nào rồi. Tìm đến Nam Tinh xem bói, thực chất cô ta chỉ muốn nghe vài lời dễ lọt tai, để bản thân càng thêm kiên định bước tiếp mà thôi.
"Thế nào? Tình duyên của chị tốt chứ?"
Triệu Vân Tú thấy Nam Tinh không nói gì, cô ta không nhịn được lên tiếng hỏi. Dù là lời dỗ dành lừa gạt, cô ta cũng muốn nghe thử.
Không sai, cô ta đến xem bói chính là muốn nghe lời hay ý đẹp. Mà người nói là Nam Tinh thì cô ta sẽ thấy lọt tai hơn. Những nhân viên văn phòng học vấn cao kia chẳng ai coi trọng cô ta, sau lưng đều chế giễu cô ta là một bình hoa.
Cô ta rất muốn biết, khi bọn họ nhìn thấy cô ta đứng bên cạnh người đàn ông đó, sắc mặt bọn họ sẽ ra sao.
Nam Tinh nhìn Triệu Vân Tú, nói: "Kết quả giữa chị và người đó tạm thời có thể đạt được tâm nguyện của chị, nhưng kết quả cuối cùng lại không tốt."
Nam Tinh cũng không ngờ Triệu Vân Tú lại làm tiểu tam. Hơn nữa người đàn ông đó đã sáu mươi rồi, còn già hơn cả bố cô ta. Tuy ông ta có rất nhiều tiền, nhưng ông ta già rồi.
E ngại quyền riêng tư của Triệu Vân Tú, Nam Tinh không nói thẳng tên, vì người qua đường rất nhiều, có người còn đang dừng bước lắng nghe.
Nếu người khác biết Triệu Vân Tú là tiểu tam, e rằng ánh mắt nhìn cô ta sẽ không mấy thân thiện.
Nghe lời nói ẩn ý của Nam Tinh, trong lòng Triệu Vân Tú nổi lên sóng lớn. Cô ta nuốt nước bọt, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Em có thể nói chi tiết cho chị được không? Không phải ở đây, chị mời em uống cà phê."
Thái độ của Triệu Vân Tú đã chuyển biến. Cô ta không còn coi Nam Tinh là kẻ nghiệp dư nửa mùa nữa. Cô ta có thể xác nhận chuyện của mình và người đó trong công ty không một ai biết, Nam Tinh vậy mà lại chỉ ra được.
Dù cô có bản lĩnh lớn đến đâu, Triệu Vân Tú cảm thấy đều đáng để nghe thử.
Nam Tinh gật đầu. Cô cất gọn mã nhận tiền, đi theo Triệu Vân Tú.
Hai người đi một lát, Triệu Vân Tú chỉ vào quán trà sữa bên đường, nói: "Nam Tinh, chỗ này được không?"
Quán trà sữa này không lớn, buôn bán cũng không tốt. Người đi đường vội vã chẳng ai ghé mua, mà đây chính là điều Triệu Vân Tú muốn.
Vốn dĩ cũng không phải vì uống nước, Nam Tinh gật đầu.
Bước vào trong, Triệu Vân Tú nói với nhân viên phục vụ một câu "Lên hai ly món tủ là được, món gì cũng được", sau đó vội vàng đi đến chỗ ngồi.
Sau khi ngồi xuống, Triệu Vân Tú nhíu mày nhìn Nam Tinh, thăm dò mở miệng: "Nam Tinh, em đều tính ra được những gì rồi?"
Ánh mắt Nam Tinh liếc nhìn bụng dưới của Triệu Vân Tú một cái, nói: "Mang thai, và tất cả những thứ khác. Chị muốn biết kết quả của đường tình duyên, em cũng tính ra rồi."
Nam Tinh biết Triệu Vân Tú không phải đang tự giễu cợt. Đổi đời hoàn toàn chính là mục tiêu của cô ta.
Nam Tinh tổng hợp lại kết quả tình duyên của Triệu Vân Tú rồi nói: "Chị mang thai bé trai, chuyện chị muốn làm đều sẽ rất thuận lợi. Có thể nói là không gặp một chút trắc trở nào. Nhưng điều này chỉ là tạm thời, vì chưa đầy hai năm, chị sẽ trải qua nỗi đau góa chồng. Mà chị và ông ta lại không đăng ký kết hôn, hoàn cảnh của chị sẽ rất khó khăn. Chị sẽ bị vạn người chê cười, cả nước đều biết. Cuối cùng chị không chịu nổi dư luận chỉ trích, ôm theo đứa trẻ nhảy từ lầu cao xuống."
Kiến thức của Triệu Vân Tú không gánh nổi dã tâm của cô ta. Cô ta đã bỏ học từ năm cấp hai, lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm. Thứ duy nhất có thể lấy ra để tự hào chính là gương mặt và vóc dáng này.
Cô ta không phải là đối thủ của vị chính thất kia, càng không cần phải nói con gái của người đó còn lớn tuổi hơn cả Triệu Vân Tú. Thủ đoạn sấm sét sẽ chèn ép Triệu Vân Tú đến mức hoàn toàn không ngóc đầu lên nổi. Trạng thái chi tiết hơn Nam Tinh cũng không nhìn thấy được, bởi vì ở trong vòng xoáy đó, Triệu Vân Tú chỉ là người ngoài giới, sự vận hành của giới thượng lưu chẳng liên quan gì đến cô ta.
Thậm chí cô ta đến một chút cổ phần cũng không lấy được. Muốn dùng đứa bé để uy hiếp quả thực đừng hòng nghĩ tới. Sau khi người đàn ông kia chết, cô ta ngay cả mặt con mình cũng chẳng được gặp. Khó khăn lắm mới gặp được một lần, cũng là lúc mang theo đứa bé đi nhảy lầu.
Triệu Vân Tú rùng mình một cái. Cô ta sợ đến tái mặt, giọng nói run rẩy: "Sao có thể nhanh như vậy chứ? Sức khỏe của Lão Mã luôn rất tốt mà. Năm nào ông ấy cũng đi khám sức khỏe. Ông ấy chết như thế nào, chắc chắn là bị con gái ông ấy mưu sát đúng không."
Triệu Vân Tú không cách nào tưởng tượng được tất cả những chuyện này phát sinh thế nào. Cô ta càng không thể tiếp nhận kết quả như vậy. Khó khăn lắm cô ta mới bám được lên đỉnh, sao có thể rơi xuống chứ?
Không được, không thể được.
Triệu Vân Tú kích động nhìn Nam Tinh: "Nam… Đại sư, đại sư, em nói cho chị biết phải làm sao để tránh đi? Chị có thể cho em tiền, chỉ cần em giúp chị giải quyết kiếp nạn tử thần này, chị cho năm mươi… không, chị cho em năm triệu tệ!"
Chỉ cần cô ta dùng đứa con trai này đứng vững gót chân trong giới hào môn, năm triệu tệ này thì tính là gì.
Năm triệu tệ, Nam Tinh cũng bị dọa cho giật mình. Cô đã có thể mua đứt hai căn nhà hiện tại rồi.
Cô tin Triệu Vân Tú nói thật. Dù bây giờ cô ta chưa có năm triệu tệ, nhưng nếu cô ta thật sự đứng vững trong giới hào môn, cô ta sẽ có rất nhiều cái năm triệu tệ.
Tuy nhiên rất đáng tiếc, Nam Tinh không biết đưa ra chủ ý, cũng không biết làm cách nào để Triệu Vân Tú tránh đi tai nạn này. Theo lý mà nói, đổi một lựa chọn khác có thể né tránh, nhưng hiển nhiên Triệu Vân Tú sẽ không đổi. Cô ta nhất định phải đòi danh phận.
Nam Tinh bình ổn lại cảm xúc, mở miệng nói với Triệu Vân Tú: "Em chỉ biết xem bói, chứ không biết giải sầu."
Hơn nữa phải làm sao mới có thể giải được nỗi sầu của Triệu Vân Tú đây. Mã Cường Dân đã lớn tuổi như vậy rồi. Vợ cả và hai cô con gái của ông ta đều được bồi dưỡng cực kỳ xuất sắc, khôn khéo lại tài giỏi. Tuy là con gái, nhưng từ nhỏ đã được đào tạo theo hướng người thừa kế. Hơn nữa sau lưng còn có thế lực nhà ngoại chống lưng. Đứa bé trong bụng Triệu Vân Tú muốn đối đầu với bọn họ, quả thực một chút phần thắng cũng không có.
Dù Mã Cường Dân không chết sớm, Triệu Vân Tú đoán chừng cũng phải cụp đuôi làm người. Cô ta có thể làm một vị phu nhân nhà giàu hào nhoáng xinh đẹp, nhưng cô ta chẳng thể tranh đoạt bất cứ quyền thế nào, con trai của cô ta cũng rất khó trở mình. Nếu muốn giải sầu cho cô ta, thế thì phải tàn sát cả nhà chính thất. Giúp người có thể lấy công đức, nhưng nếu như hại người, e rằng Triệu Vân Tú còn chưa mở mày mở mặt thì cái "thây ma sống" là cô đây đã thối rữa trước mất rồi.
Sau khi Nam Tinh nói xong, Triệu Vân Tú nhìn cô với vài phần ý vị dò xét. Hồi lâu sau cô ta lại cất lời: "Nam Tinh, vậy em có thể đề cử cho chị người trong lĩnh vực này không? Chị muốn cầu cho Lão Mã một món đồ trường thọ. Những thứ khác chị không nghĩ tới nữa, chị chỉ muốn đứa bé này có một người cha, trước khi nó trưởng thành."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
