Nam Tinh đi đường tắt về nhà. Con đường này đã cũ kỹ. Gần như không có người qua lại.
Cô không ngờ lại gặp một đôi tình nhân đang cãi vã. Hơn nữa, họ cãi nhau rất kịch liệt.
"Anh lúc nào cũng nói yêu em. Nhưng anh đã cho em được cái gì? Em ăn một quả sầu riêng, anh cũng càm ràm lãng phí tiền. Đi du lịch, ngay cả chai nước anh cũng không chịu mua cho em…"
Cô gái nức nở lên án những uất ức trong lúc yêu đương.
Chàng trai trèo qua lan can cầu. Cô gái giật nảy mình: "Anh định làm gì vậy. Anh mau quay lại đây!"
"Không phải em nói anh không yêu em sao. Vậy anh sẽ chứng minh cho em thấy. Anh nguyện chết vì em. Như vậy đã đủ chứng minh anh yêu em chưa."
Chàng trai nói xong liền nhảy xuống.
Cậu ta rơi tõm xuống nước. Ngay sau đó, mặt sông truyền đến tiếng kêu cứu. Còn có tiếng cô gái khóc lóc la hét: "Có ai không, cứu mạng với. Mau cứu anh ấy. Anh ấy không biết bơi."
Sự xuất hiện của Nam Tinh khiến cô gái như vớ được cọc. Cô ta tóm lấy Nam Tinh, khổ sở van xin: "Hu hu hu, cầu xin chị cứu bạn trai em với. Anh ấy không biết bơi, em cũng không biết bơi."
"Đừng cuống. Tôi biết bơi, tôi sẽ xuống cứu cậu ta."
Trùng hợp là Nam Tinh lại biết bơi.
Nói xong, cô lập tức nhảy xuống sông cứu người.
Có điều, cô không lường được sự chênh lệch thể trọng giữa nam và nữ. Lúc túm được chàng trai và bơi ngược lại, cậu ta ôm chặt lấy vai cô. Cậu ta siết cổ, liều mạng ấn cô xuống. Đây là phản xạ vô điều kiện của người đuối nước. Nam Tinh vất vả lắm mới kéo được người vào bờ.
Cô gái kéo chàng trai lên bờ. Lúc cô ta định kéo Nam Tinh, chân Nam Tinh bỗng nhiên bị chuột rút. Cô đột ngột chìm xuống.
Bản năng sinh tồn khiến cô nhìn về phía đôi nam nữ kia. Trong đêm tối tĩnh mịch, cô chỉ nghe thấy cô gái nói một câu: "Chị ấy phải làm sao bây giờ…"
Chàng trai nói: "Anh không biết bơi, em cũng không. Em muốn bồi táng cùng cô ta thì cứ đi. Anh phải về nhà đây."
Cậu ta diễn trò ép buộc bạn gái nhưng suýt chút nữa mất mạng. Cậu ta hoàn toàn không biết độ sâu của mực nước dưới cầu. Nhặt lại được một mạng, lồng ngực cậu ta phập phồng kịch liệt. Sắc mặt cậu ta trắng bệch vì sợ hãi.
Thấy bạn gái lộ vẻ chần chừ, cậu ta lại nói: "Quanh đây vắng vẻ lắm. Nhỡ đâu không cứu được người, chúng ta biết giải thích thế nào. Không cẩn thận lại vướng vào án mạng. Chúng ta sắp tốt nghiệp rồi. Nếu dính dáng đến kiện tụng, sẽ ảnh hưởng lớn cỡ nào, em tự suy nghĩ đi."
Hiện tại, chỉ cần hai người họ không hé răng, sẽ chẳng ai biết chuyện đêm nay.
Ánh mắt chàng trai tối sầm lại. Cậu ta nhìn vị trí Nam Tinh chìm xuống rồi dứt khoát quay lưng bỏ đi.
Cô gái mang vẻ do dự nhìn Nam Tinh một cái. Trông cô ta có vẻ không biết phải làm sao.
Chân Nam Tinh co rút dữ dội. Cô không cách nào tự cứu mình. Cô gian nan hướng về phía cô gái cầu cứu: "Cứu tôi… gọi điện thoại…"
Rõ ràng lúc nãy, tôi vừa mới cứu bạn trai cô.
Nhưng cô gái kia chỉ cúi gập người với cô mang vẻ áy náy. Sau đó, cô ta cắm cổ chạy theo hướng chàng trai. Bóng dáng hai người rất nhanh đã biến mất.
Nam Tinh tuyệt vọng. Tình trạng đuối nước khiến phổi thiếu oxy đến mức như sắp nổ tung. Cô dần dần chìm xuống đáy nước, đánh mất ý thức.
Nam Tinh tưởng mình đã chết. Nhưng cô lại tỉnh giấc dưới đáy nước. Cảm giác ngạt thở không còn nữa. Cô chưa kịp nghĩ ngợi nhiều đã ngoi lên bờ. Lúc này, trời đã tờ mờ sáng.
Nhìn bờ hồ tĩnh mịch, lòng cô lạnh lẽo vô cùng. Đôi nam nữ kia không báo cảnh sát, cũng chẳng thèm cứu cô.
Trước khi nhảy xuống, cô chưa từng nghĩ bản thân sẽ chết. Cô càng không ngờ kẻ được mình cứu lại ngoảnh mặt làm ngơ, thấy chết không cứu.
Đáng lý ra cô đã chết đuối rồi. Nhưng làm sao sống lại được thì cô không rõ. Cô sờ điện thoại để xem giờ theo thói quen. Điện thoại đã ngâm nước đến mức hỏng bóc, không thể bật nguồn.
Lúc nhảy xuống cứu người, cô quên đưa đồ vật quan trọng cho cô gái kia. Mọi thứ vẫn nằm trên người cô. Cho nên hiện tại, dù cô muốn vạch mặt đôi tình nhân đó thì cũng vô phương. Cái giá đắt đỏ này, chỉ mình cô đành tự gánh chịu.
Nam Tinh kéo lê cơ thể ướt sũng nặng trĩu về đến nhà. Ngay cả việc cô con gái mèo Sở Sở xù lông khè mình, cô cũng làm ngơ. Cô đi thẳng vào phòng tắm. Sau khi xả đầy nước nóng vào bồn, cô liền ngâm mình vào trong.
Cô run rẩy chìm xuống đáy. Cả người cô vô cùng hoảng sợ. Hoàn toàn không có cảm giác ngạt thở. Cô ở trong nước mà không cần hô hấp.
Bây giờ cô là cái gì? Cái xác không hồn sao? Hay là thây ma?
Cô vốn là trẻ mồ côi, lớn lên ở viện phúc lợi. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô làm nhân viên văn phòng. Mức lương khá tốt. Cô đã mua nhà, nuôi một chú mèo nhỏ. Cuộc sống trôi qua yên bình, thoải mái.
Bây giờ phải làm sao?
Trong đầu cô suy tính với tốc độ chóng mặt.
Đầu tiên, cô không muốn báo cảnh sát. Cô không muốn bị mang đi nghiên cứu, càng không muốn mất đi nhân quyền.
Chuyện cô đã chết, cô không nói thì ai biết được chứ.
Rủi mà vài ngày nữa cơ thể cô thối rữa thì sao. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, cô sẽ báo cảnh sát để cống hiến cho quốc gia.
Ra quyết định xong xuôi, Nam Tinh liền bước ra khỏi bồn tắm. Cô nhanh chóng mặc quần áo, sấy khô tóc. Cô viết đơn xin nghỉ việc trước. Sau đó, cô gọi điện cho cấp trên, lấy cớ đổ bệnh để xin từ chức. Cuối cùng, cô đeo khẩu trang, cầm thẻ ngân hàng ra ngoài mua điện thoại mới.
Về đến nhà, cô bắt đầu đóng cửa không ra ngoài để quan sát bản thân.
Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Một ngày trôi qua. Cô vẫn biết đói. Nhưng gọi đồ ăn ngoài thì khẩu vị đã kém đi. Dù ăn no nhưng cô không thấy ngon miệng. Vị giác của cô đã giảm sút.
Hai ngày trôi qua. Cô không có dị năng, cơ thể không cứng đờ. Cơ thể cô vẫn linh hoạt như cũ.
Ba ngày trôi qua. Các bộ phận trên cơ thể không xuất hiện bất kỳ tình trạng tụ máu nào.
…
Cho đến một tháng sau. Cô nhìn chính mình trong gương. Sắc mặt chỉ có chút nhợt nhạt, thoạt nhìn giống như suy dinh dưỡng. Cơ thể cô không mọc thi ban, không thối rữa, cũng không có mùi lạ. Tất cả cứ duy trì trạng thái như vậy.
Ngoại trừ việc mất đi nhịp tim và hơi thở, cô hoàn toàn không khác gì người bình thường.
Đến cả bé mèo Sở Sở cũng quen dần. Nó không khè cô nữa. Nhưng lúc cô vuốt ve, nó sẽ chạy đi. Có lúc nó dùng ánh mắt bối rối để nhìn cô. Có vẻ nó đang thắc mắc cô rốt cuộc có phải chủ nhân của nó hay không.
Biết cơ thể mình sẽ không biến đổi thêm, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cứ nhốt mình ở nhà mãi thế này cũng không ổn. Tiền vay mua nhà vẫn phải trả. Tiền tiết kiệm còn lại mười mấy vạn. Miệng ăn núi lở, tiêu mãi rồi cũng hết. Cô cũng không phải kiểu người ngồi không ăn bám.
Tuy nhiên, cô không dám mạo hiểm đi làm ngay. Hiện tại, cô đã khác xưa. Cô cần phải bắt đầu lại từ đầu.
Nam Tinh dọn dẹp qua một chút rồi chuẩn bị ra cửa.
Trong thang máy, cô tình cờ gặp một bà lão sống cùng khu. Bà ta đang đẩy xe nôi. Vẻ mặt bà lão lạnh lùng, trông có vẻ khó gần. Nam Tinh lặng lẽ lùi vào góc.
Người ta thường nói, trẻ nhỏ có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy. Vì vậy, Nam Tinh liền nhìn chăm chú vào đứa bé.
Nhưng vừa để mắt tới, cô lập tức giật mình.
Cô nhìn thấy vài hình ảnh xuất hiện. Trong bức hình, một phụ nữ mang thai mang vẻ mặt lấy lòng nói với bà lão: "Mẹ, con đi làm đây. Mẹ nhớ thay bỉm cho Đồng Đồng thường xuyên nhé. Trời nóng quá, mẹ đừng để hăm đỏ mông con bé."
Bà lão tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Biết rồi biết rồi. Đã nói bao nhiêu lần rồi mà còn nói mãi. Ngày nào tao cũng thay cho nó mười mấy lần. Ai mà biết sao mông nó vẫn đỏ. Con nhà người ta đều khỏe re, mỗi nó là sinh chuyện."
Người phụ nữ ngập ngừng muốn nói lại thôi. Cuối cùng, cô ta chỉ mím chặt môi. Cô ta cúi người hôn lên má con gái một cái, sau đó bước ra ngoài đi làm.
Người phụ nữ vừa đi khỏi, sắc mặt bà lão liền thay đổi. Bà ta nhắm thẳng vào đùi bé gái cấu một cái: "Đồ sao chổi. Chỉ có mày là hay sinh sự. Ngày xưa tao làm gì có bỉm với tã. Dùng vải xô cũng lớn phổng cả đấy thôi. Con mẹ mày chẳng biết tiết kiệm chút nào."
Bé gái mếu máo, khóc nấc thành tiếng nhỏ. Đứa trẻ hai tuổi không dám lớn tiếng.
Bỗng có người gõ cửa. Bà lão lập tức đi vào phòng, lấy ra đống bỉm tích trữ. Có một người phụ nữ khác đến mua số bỉm này từ tay bà lão…
Bà lão giành việc chăm sóc bé gái, không để con dâu nhúng tay vào. Người phụ nữ vì đang mang thai nên cũng không chú tâm tới con gái lớn. Cô ta thấy đứa trẻ không còn gãi quần hay kêu ngứa mông nữa thì tiếp tục đi làm.
"Ding."
Âm thanh báo thang máy đến nơi cắt ngang hình ảnh trước mắt Nam Tinh.
Thang máy xuống tầng một, cửa mở ra. Bà lão đẩy xe bước ra ngoài. Miệng bà ta vẫn còn lầm bầm: "Đồ sao chổi nhỏ. Lát nữa bà đi tập khiêu vũ. Mày không được phép khóc, nghe chưa. Mày mà dám khóc, tao xé nát miệng mày!"
Nam Tinh vịn tay vào vách thang máy. Mồ hôi lạnh của cô tuôn rơi đầm đìa.
Cả người cô choáng váng muốn ngất xỉu. Trong lúc cô thất thần, một cô gái bước vào thang máy. Thấy Nam Tinh có biểu hiện khác thường, cô gái lên tiếng hỏi han: "Chị ơi, chị không sao chứ? Chị làm sao vậy, có phải bị hạ đường huyết rồi không. Chỗ em có kẹo, chị ăn một viên nhé."
Nam Tinh gật đầu. Hiện giờ cô thực sự rất chóng mặt. Cô nhận lấy viên kẹo mà cô gái đưa cho. Vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Cô cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
Cô nhìn cô gái nói một tiếng cảm ơn. Sau đó, cô bước ra khỏi thang máy.
Cô vẫn còn bực dọc không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Làm sao cô lại nhìn thấy hình ảnh sinh hoạt, thậm chí là tương lai của hai bà cháu kia. Nhưng khi nhìn cô gái này, cô lại chẳng thấy gì.
Ý nghĩ vừa mới nhen nhóm, trước mắt cô lập tức hiện ra một hình ảnh khác. Cô gái đang cặm cụi đọc sách dưới ánh đèn bàn. Tiếng viết chữ vang lên sột soạt. Ngay sau đó, trước mắt cô tối sầm lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)