Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Cải Trang Thành Nam, Tôi Cầm Nhầm Kịch Bản Nam Chính Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Tuy khí hậu ở Nam thành khá ẩm ướt, nhưng tháng tám, chín vẫn nóng đến ngột ngạt.

Phía Bắc thành phố có một khu đất khá rộng, chiếm một diện tích lớn giữa lòng đô thị. So với những cửa hàng, trung tâm mua sắm sầm uất xung quanh, nơi này trông lạc lõng một cách kỳ quặc.

Lẽ ra một mảnh đất vàng như vậy, lại còn được ở vị trí đắc địa, thì nhà đầu tư nào có đầu óc cũng phải nhảy vào tranh giành, nhưng muốn là một chuyện, mua được lại là chuyện khác.

Không chỉ vì giá đất nơi này đắt đỏ đến mức khiến người ta chùn tay, mà còn bởi vì mảnh đất ấy từ lâu đã thuộc về Tập đoàn nhà Đường.

Nghe nói nơi này sẽ không bị khai thác thương mại. Người mua nó là để dành riêng cho một bà cụ lớn tuổi của nhà Đường nghỉ ngơi.

Bà ấy tính tình cởi mở, thích náo nhiệt, cũng là người có lòng tốt. Dù khu nhà không được đem ra phát triển, nhưng vẫn cho người khác thuê. Mà thuê thì cũng rất đặc biệt, chỉ cho những người có hoàn cảnh khó khăn, đơn thân lẻ bóng, hoặc lâm vào cảnh túng quẫn.

Gần đây, lại có thêm một hộ chuyển tới.

Trời hè vốn đã nóng nực, đặc biệt là buổi trưa, ánh mặt trời càng gay gắt như muốn thiêu cháy vạn vật. Tiếng ve kêu râm ran bên ngoài, ánh sáng len qua kẽ lá, rơi xuống nền đất như từng mảnh vàng vụn lấp lánh.

Đêm qua, Đường Lê vừa cùng bạn bè cày game thâu đêm suốt sáng. Hôm nay là chủ nhật, không cần đến trường, cô mới vừa ăn cơm xong, đang định về phòng ngủ một giấc trưa để hồi sức.

“Chưa ạ, có chuyện gì không bà? Cháu đang chuẩn bị ngủ trưa đây.”

Người ta thì lúc nào cũng thấy Đường Lê mặt lạnh như tiền, lời lẽ hờ hững, chỉ riêng với bà của mình thì cô mới lộ ra chút dịu dàng hiếm hoi trong giọng nói.

“Chưa ngủ thì vừa hay. Chuyện bà nói với cháu mấy hôm trước, cháu còn nhớ không? Hôm nay khu phố mình có thêm hàng xóm mới đấy. Là một người mẹ đơn thân, dắt theo hai đứa con trai. Nghe nói sức khỏe đứa lớn thì không tốt, bệnh vặt triền miên. Còn đứa nhỏ thì mới bốn, năm tuổi, vừa mới đủ tuổi đi nhà trẻ.”

“Cả nhà mới từ khu Nam chuyển lên, đi tàu xe xa xôi, chắc cũng mệt mỏi lắm. Hôm nay cuối tuần cháu cũng không có việc gì, ra cổng lớn giúp họ dọn dẹp đồ đạc được không? Coi như vận động một chút.”

Nghe xong, Đường Lê liền nhíu mày, tỏ rõ không vui.

Trời thì đang nắng như đổ lửa, ai mà muốn lết ra ngoài chịu khổ chứ?

Nghĩ vậy, cô đang định mở miệng từ chối thì giọng hệ thống đã ngủ yên suốt một năm đột nhiên vang lên.

【Kính chào ký chủ, hệ thống "Người công cụ" đang tiến hành tối ưu hoá, xin vui lòng chờ trong giây lát…】

【Tối ưu hoá hoàn tất. Đang tiến hành cập nhật cốt truyện…】

Cơn buồn ngủ của Đường Lê lập tức bay sạch. Cô kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng.

Cái hệ thống "người công cụ" này, từ ngày cô xuyên vào sách và bị nó trói định cho đến bây giờ vẫn luôn ở trạng thái "ngủ đông". Không ngờ hôm nay lại đột ngột lên tiếng.

Không biết đã qua bao lâu, hệ thống vẫn chưa cập nhật xong. Đường Lê bắt đầu sốt ruột, lạnh mặt lẩm bẩm.

“Má ơi, mày đây là bị đơ máy hay là đang khởi động lại vậy? Cập nhật tí cốt truyện mà lâu như cả thế kỷ!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc