Hôm nay đã là ngày thứ ba Tạ Nguyên Bạch cáo ốm xin nghỉ phép.
Thực ra, ngay cái đêm từ trong cung trở về, hắn đã muốn cuốn gói bỏ trốn cho xong. Thế nhưng, sau khi suy đi tính lại, hắn lại thấy làm vậy có vẻ không ổn cho lắm. Dù sao thì hắn cũng vừa mới nhậm chức, lại chẳng hề phạm phải sai lầm chí mạng nào, thử hỏi có ai đang yên đang lành lại tự dưng chơi trò mất tích cơ chứ?
Hơn nữa, nhỡ đâu bị bắt lại, chẳng hóa ra hắn đang lạy ông tôi ở bụi này, tự rước họa vào thân hay sao?
Bởi vậy, sau một hồi thấp thỏm lo âu, hắn đành cam chịu số phận mà ở lại. Với ý định tìm hiểu thêm chút kiến thức về triều đại này, hắn quyết định chọn ngày hôm nay để ra ngoài đi dạo. Trùng hợp thay, hôm nay lại đúng vào dịp lễ Triều Hoa ba năm mới tổ chức một lần.
"Đây là cái gì vậy?" Tạ Nguyên Bạch tiện tay cầm một món đồ bằng gỗ nhỏ nhắn trên sạp hàng của một vị đại nương mặc áo vải ven đường lên hỏi.
Đại nương kia liếc mắt nhìn một cái rồi đáp: "Là mộc lăng đấy, chẳng lẽ hồi nhỏ công tử chưa từng chơi trò này sao?"
Ờ thì... Tạ Nguyên Bạch quả thực chưa từng chơi bao giờ.
Nhìn món đồ to cỡ bàn tay, hình dáng tựa như chiếc sừng trâu đang cầm, hắn tò mò lật qua lật lại nghiên cứu: "Chưa từng, thuở nhỏ nhà ta nghèo lắm, làm gì có tiền mà mua. Mạo muội hỏi thử, thứ này chơi như thế nào vậy?"
Nghe vậy, đại nương lại ném cho hắn một ánh mắt kỳ quặc, nhưng rồi vẫn nhiệt tình hướng dẫn cách chơi.
Nghe xong, Tạ Nguyên Bạch bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng cảm thấy khá thích thú. Chợt, hắn để ý thấy bên cạnh có đặt mấy món đồ bằng đồng hình tròn cao chừng một tấc trên mặt đất, phía trên còn khoét hai cái lỗ nhẵn thín to cỡ nắm tay. Thấy lạ vì những thứ này lại bị vứt chỏng chơ dưới đất, hắn tò mò chỉ tay: "Thế còn mấy thứ này thì sao? Cũng là đồ chơi à? Hay là dùng để đựng thứ gì vậy?"
Chẳng lẽ người xưa ở triều đại này đã biết dùng vại để muối dưa rồi sao??? Hắn thầm nghĩ đầy vẻ nghi hoặc.
Vị đại nương kia ban đầu im lặng, dường như cạn lời không biết nói sao. Một lát sau, bà mới dùng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc mà đánh giá hắn: "Công tử à... cậu không mua đồ thì cũng đừng có lấy thân già này ra làm trò tiêu khiển chứ. Cái thứ có cùng công dụng với bô đi tiểu ban đêm, cậu nói xem là dùng để đựng cái gì?"
"Đó là đồ dùng cho người nằm liệt giường hoặc những lúc không tiện đứng dậy. Nhìn công tử thân thể cường tráng thế kia, chẳng lẽ bây giờ đã muốn dùng sớm rồi sao?" Đại nương lườm hắn một cái, thầm nghĩ đã lâu lắm rồi mới gặp phải một tên kỳ ba như vậy. Nói xong, bà cúi đầu làm việc, chẳng buồn để ý đến hắn nữa.
Tạ Nguyên Bạch ngượng ngùng đến mức ngón chân muốn bấu thủng cả mặt đất. Hắn lí nhí buông một câu xin lỗi rồi lập tức ba chân bốn cẳng chuồn khỏi hiện trường.
Tự mình biết việc của mình, hắn làm gì có cốt cách để làm quan cơ chứ! Đi ăn tiệc, sếp vừa gắp thức ăn mà hắn không xoay bàn mâm tròn là đã may phước lắm rồi. Chốn quan trường thời hiện đại hắn còn chẳng buồn lăn lộn, huống hồ gì là chốn quan trường cổ đại đầy rẫy mưu mô này. Hắn có dự cảm mãnh liệt rằng mình sẽ sống không thọ quá ba tập phim.
Thế nên, chuyện cuốn gói bỏ trốn chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.
Hiện thực quả là phũ phàng, càng nghĩ lại càng thấy bi đát. Tạ Nguyên Bạch tự nhủ, sống ở đời vẫn nên nghĩ đến mấy chuyện vui vẻ thì hơn. Thế là, sau khi chạy trốn khỏi hiện trường chết lâm sàng vì nhục ban nãy, hắn lại tiếp tục nhẩn nha đi dạo.
Dọc đường đi, hắn cứ ngó đông ngó tây, hoàn toàn không nhận ra bản thân mình cũng đã trở thành tâm điểm chú ý trong mắt kẻ khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


