Thay đổi cả con người, chẳng lẽ lại không khác sao?
Anh không biết trước đây nguyên chủ hành xử ra sao, nên tốt nhất vẫn là khéo léo dò hỏi quản gia để tránh bị lộ sơ hở.
Anh thuận miệng nói: "Tối nay tôi cũng sẽ đến thư phòng."
Quản gia gật đầu, đáp lại theo quán tính: "Ngài lại gửi email cho tiên sinh sao?"
Tô Hoài Minh tiếp lời theo phản xạ: "Ừ, mấy hôm trước tôi cũng gửi email cho Phó Cảnh Phạn mà."
Quản gia không có ý phản bác, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Nhưng... nguyên chủ gửi email cho Phó Cảnh Phạn làm gì? Có chuyện gì mà không thể gọi điện hoặc nhắn tin qua WeChat được chứ?
Tô Hoài Minh thở dài, giọng đầy oán giận: “Thật ra tôi cũng chẳng thích dùng email lắm, phiền phức quá.”
Quản gia không hề nhận ra ẩn ý của Tô Hoài Minh, hoàn toàn không đề phòng mà đáp: “Tiên sinh là người rất tỉ mỉ và nghiêm khắc, thích duy trì thói quen cố định trong công việc. Ông ấy luôn giao tiếp qua email, có lẽ cũng vì muốn cậu hòa nhập vào cuộc sống của mình, trở thành một phần trong đó.”
Nghe vậy, trong lòng Tô Hoài Minh này ra một suy đoán. Anh thử hỏi: “Vậy ông nghĩ tôi nên gửi gì cho anh ấy hôm nay thì tốt?"
Quản gia hơi khựng lại, tưởng rằng Tô Hoài Minh đang đùa, liền cười đáp: “Làm sao tôi biết tiên sinh muốn nhận gì chứ? Hơn nữa, đây là khoảnh khắc ngọt ngào của hai người, tôi nào dám xen vào."
Ông ấy lại nói tiếp: “Tiên sinh, trước đây mỗi lần cậu rời thư phòng đều cười rất vui. Trong một ngày, chỉ khi đó cậu mới cười hạnh phúc nhất."
Tô Hoài Minh thấy không thể khai thác thêm thông tin gì từ quản gia, chỉ gật đầu.
Sau khi quản gia rời đi, anh bắt đầu suy nghĩ về những email trước đây mình đã gửi.
- Nguyên chủ ngày nào cũng gửi email.
Mỗi lần rời thư phòng đều cười rất vui.
- Quản gia còn bảo đó là "khoảnh khắc ngọt ngào".
Lẽ nào... đây là một kiểu sở thích đặc biệt?
Dựa vào cốt truyện của cuốn sách, nguyên chủ rất thích Phó Cảnh Phạn. Vậy nội dung email chắc hẳn là những lời yêu thương ngọt ngào, nên quản gia mới nói vậy, còn nguyên chủ thì cười vui vẻ như thế.
Tô Hoài Minh cảm thấy suy đoán của mình hoàn toàn hợp lý. Nghĩ vậy, anh lập tức vào thư phòng để gửi email cho Phó Cảnh Phạn.
Anh lười viết những lời hoa mỹ sến súa nên chỉ đánh bốn chữ: "Tôi rất nhớ anh."
Vừa thẳng thắn bày tỏ tình cảm, vừa tiết kiệm thời gian.
Anh vô cùng hài lòng với lựa chọn này, còn sử dụng "chiêu thức copy paste", soạn sẵn hàng chục email và đặt chế độ gửi tự động mỗi ngày, khỏi sợ sau này quên.
Sau khi hoàn tất, Tô Hoài Minh chẳng buồn mở hộp thư lại lần nào, lập tức tắt máy tính, định vừa ăn khô bò đầu bếp riêng chuẩn bị cho mình, vừa xem phim.
Ngẩng đầu nhìn về phía Phó Cảnh Phạn, người đàn ông vẫn đang đứng thẳng tắp trước cửa sổ sát đất.
Dù đã bận rộn cả ngày, bộ vest trên người Phó Cảnh Phạn vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn, tóc tai gọn gàng không chút lộn xộn. Ánh mắt sâu thẳm, thần sắc bình tĩnh đến mức khiến người ta không thể đoán được cảm xúc của anh ta.
Tống Hàm Dục lớn lên cùng Phó Cảnh Phạn từ nhỏ, người kia hơn anh ta bốn tuổi. Vì vậy, Tống Hàm Dục luôn xem Phó Cảnh Phạn là một người anh đáng tin cậy, một hình mẫu để noi theo.
Khi Phó Cảnh Phạn quyết định thành lập đế chế kinh doanh của riêng mình, anh ta không ngần ngại gia nhập, tin rằng đi theo Phó Cảnh Phạn sẽ có tương lai sáng lạn.
Nhưng bây giờ, anh ta cảm thấy mình đã đánh giá quá cao bản thân. Dù còn trẻ, anh ta vẫn không theo kịp nhịp độ làm việc của Phó Cảnh Phạn. Người này đúng là... không có tim gan mà!
“Tôi thật sự sắp chịu không nổi nữa rồi.” Tống Hàm Dục than thở: “Cảm giác như tôi chỉ còn chút hơi tàn, sắp cạn kiệt sức lực. Tôi nhất định phải nghĩ ba ngày!"
Phó Cảnh Phạn đứng yên trước cửa sổ, đeo kính gọng vàng, ánh mắt phản chiếu những ngọn đèn bên ngoài thành phố. Giọng anh ta trầm thấp, chậm rãi nói: “Đợi cậu làm xong công việc trên tay, sẽ có thời gian nghỉ ngơi."
Tống Hàm Dục nghe xong, u oán thở dài một hơi, cảm thấy mình sắp phải bán mạng vì công ty này. Nhưng hiểu tính cách của Phó Cảnh Phạn, anh ta cũng không dám than thở thêm: “Email về kế hoạch hợp tác đã gửi vào hộp thư của anh chưa?"
"Gửi lại lần nữa đi."
Tống Hàm Dục chống bàn đứng dậy, giả vờ loạng choạng như say rượu, cố ý làm ra vẻ yếu ớt: “Vậy tôi mượn máy tính của anh để gửi cho tôi nhé?"
"Được."
Tống Hàm Dục ngồi xuống trước bàn làm việc, vừa mở hộp thư liền thấy thông báo có 94 email chưa đọc.
Anh ta nhíu mày, nghi hoặc mở ra xem, lập tức bị một màn hình toàn chữ "Tôi rất nhớ anh" làm cho sững sờ.
Vừa rồi còn than thở mệt mỏi, giờ thì Tống Hàm Dục tỉnh hẳn, mắt sáng rực như đèn pha. Anh ta hứng thú kéo xuống đọc tiếp, phát hiện email của Tô Hoài Minh đã chiếm đến ba trang liền!
Tống Hàm Dục dù rất ngưỡng mộ Phó Cảnh Phạn, nhưng anh ta biết người đàn ông này chỉ quan tâm đến công việc, lạnh lùng vô tình, chẳng có chút hơi ấm tình cảm nào. Vậy mà bây giờ, anh ta lại tìm được một tin tức bát quái thú vị từ người này!
“Phó ca, mau lại đây xem này!” Tống Hàm Dục vẫy tay gọi Phó Cảnh Phạn, vẻ mặt y như cáo vừa trộm được gà.
Phó Cảnh Phạn hơi nhíu mày, bước tới nhìn màn hình máy tính.
Anh và Tô Hoài Minh chỉ là vợ chồng trên hợp đồng, quan hệ vốn không thân thiết. Trước đó, hai người đã thỏa thuận rằng mỗi tối sẽ gửi email báo cáo lịch trình và công việc quan trọng. Nhưng hôm nay... thế quái nào lại gửi nhiều thế này?
Nhìn từng dòng chữ giống hệt nhau trên màn hình, Phó Cảnh Phạn bỗng thấy... không hiểu nổi Tô Hoài Minh.
Tống Hàm Dục chăm chú quan sát sắc mặt Phó Cảnh Phạn, mong đợi nhìn thấy biểu cảm đặc sắc nào đó. Nhưng đáng tiếc, người đàn ông này tâm tư quá sâu, chẳng lộ ra chút cảm xúc nào.
Tống Hàm Dục cười đầy ẩn ý, châm chọc nói: “Ôi chao, có vợ rồi đúng là khác hẳn nha!"
"Người ta nhớ anh đến thế kia, sao anh không về nhà thăm một chút?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
