Sau khi hát xong bài này, Tiêu Tiêu tiếp tục hát liền một hơi sáu bài khác, đến mức đã hát hết sạch số bài được cô giáo dạy ở lớp.
Theo lẽ thường, trẻ con đáng lẽ phải mau xuống sức hơn người lớn. Nhưng Tiêu Tiêu vừa hát vừa nhảy, tinh thần vẫn tươi rói, trong khi đám người bị ép làm khán giả thì đã phơi nắng đến mức đầu óc quay cuồng, chân tê rần, chỉ còn biết đứng đổi chân liên tục trong tuyệt vọng.
Sau khi hát xong, Phó Tiêu Tiêu lại tiếp tục màn đọc thơ diễn cảm. Tuy nhiên, cách đọc của cậu bé lại vô cùng kỳ lạ, ngắt nghỉ lung tung, nhấn nhá không theo quy tắc nào cả.
“Trên mặt đất này có người ta yêu thương, cũng có người ta kính trọng, shang nhân nhi a!"
Camera zoom cận cảnh, để lộ tờ giấy trắng trên tay Phó Tiêu Tiêu. Ngoài chữ Hán, còn có rất nhiều ký hiệu phiên âm viết bằng bút chì loằng ngoằng khắp nơi.
Chỉ một đoạn ngắn mà cậu bé phải mất rất lâu mới đọc xong. Đám người bị ép làm khán giả thì ánh mắt lấp lánh hy vọng, mong rằng màn biểu diễn này sẽ nhanh chóng kết thúc.
Nhưng họ đã lầm. Phó Tiêu Tiêu dường như đã chuẩn bị hàng chục tiết mục khác. Sau ba bài thơ, cậu bé lại tiếp tục tuyên bố: “Tiếp theo, mời Phó Tiêu Tiêu tiểu bằng hữu biểu diễn... ăn cà rốt!"
Nói xong, cậu lập tức chạy lon ton đến góc phòng, lấy từ trong túi nhỏ ra một củ cà rốt, rồi lại chạy lộc cộc quay về trước mặt mọi người, vô cùng hăng hái thực hiện tiết mục... gặm cà rốt.
Cả khán giả trực tiếp lẫn những người xem livestream đều im lặng.
[...... Ăn cà rốt mà cũng tính là một tiết mục sao?】
[ Cười xỉu, thế giới của trẻ con đúng là khó hiểu! 】
[ Tiêu Tiêu ăn hăng say quá, thôi thì cũng coi như một màn trình diễn đi! 】
【 Nếu con tôi cũng thích ăn cà rốt như Phó Tiêu Tiêu thì tốt biết mấy!】
[Tiêu Tiêu đã biểu diễn suốt một tiếng đồng hồ rồi, cậu bé không thấy mệt sao? 】
Ăn xong cà rốt, Phó Tiêu Tiêu lại chuyển sang màn... ăn táo. Môi nhỏ dính đầy nước táo lấp lánh, cậu bé ăn đến ngon lành, nhưng những người bị bắt đứng xem dưới trời nắng suốt một tiếng đồng hồ thì vừa mệt vừa đói.
Bọn họ ai nấy đều có công việc riêng, nhưng lại bị ép đến đây xem biểu diễn. Trong khi Tiêu Tiêu có thể nghỉ ngơi sau khi biểu diễn, họ thì còn phải trở về tiếp tục công việc chất đống trên đầu. Đáng nói hơn, đây cũng không phải lần đầu tiên Tô Hoài Minh triệu tập họ để xem show diễn của Phó Tiêu Tiêu. Nói cách khác, màn “ăn cà rốt" này, họ đã phải xem tới ba lần!
Thật sự không chịu nổi nữa!
Những người làm công trong phòng livestream cũng bắt đầu đồng cảm với nhóm khán giả bất đắc dĩ này.
[ Dù Tiêu Tiêu có đáng yêu thế nào đi nữa, ép người ta đứng giữa trời nắng thế này mà không cho họ làm việc, có hơi quá đáng rồi đấy! 】
[ Nhưng mà Tô Hoài Minh có đến cũng vô ích, anh ta chỉ biết dùng một chiêu duy nhất, lần thứ hai là mặc kệ luôn! 】
[ Chính xác! Tô Hoài Minh còn trẻ quá, chẳng biết dạy con gi cả, nếu không thì Phó Tiêu Tiêu đâu có bị nuông chiều đến mức này! 】
Quản gia không thể chịu nổi nữa, cũng có cùng suy nghĩ với khán giả livestream, lén nhắn tin báo cho Tô Hoài Minh.
Lúc này, Tô Hoài Minh vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ nướng, vừa mới rửa mặt xong đã nhận được tin nhắn.
Anh lập tức cầm điện thoại đi xuống, xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Quản gia như thể nhìn thấy cứu tinh, vội vàng chạy nhanh tới, định mở miệng nói gì đó thì đã nghe Tô Hoài Minh lên tiếng trước: “Cứ giao cho tôi."
Nghe ba chữ này, quản gia cảm động đến suýt rơi nước mắt.
Tô Hoài Minh nhìn Phó Tiêu Tiêu đang biểu diễn vui vẻ, quay sang dặn quản gia: “Anh bảo người quay lại hết mấy màn biểu diễn này cho tôi."
Quản gia ngơ ngác trong giây lát, rồi cũng gật đầu đáp: “Được."
Những khán giả đang xem livestream cũng đầy thắc mắc khi chứng kiến cảnh tượng này.
【 Tô Hoài Minh định làm gì thế? Ghi lại lịch sử đen để sau này Phó Tiêu Tiêu lớn lên có cái để xấu hổ à? 】
[ Nhưng mà đó là chuyện sau này, còn bây giờ, vẫn chưa có cách nào để giải cứu đám người kia khỏi tình huống này cả! ]
【 Việc này thật sự khó xử lý. Nếu mạnh tay dừng lại, chắc chắn Phó Tiêu Tiêu sẽ khóc nháo không ngừng. Hơn nữa, cậu bé rất thích biểu diễn, nếu bị đả kích vì chuyện này thì cũng không hay chút nào. 】
[ Ngồi hóng xem Tô Hoài Minh sẽ giải quyết ra sao!】
Sau khi quản gia quay lại, Tô Hoài Minh ghé tai nói nhỏ với ông vài câu.
Mắt quản gia lập tức sáng lên. Nếu không phải vì khác biệt thân phận, chắc ông đã giơ ngón cái khen ngợi Tô Hoài Minh rồi.
Camera chuyển góc xa hơn, khiến những người xem livestream không thể nghe được cuộc trò chuyện. Điều này càng khiến họ tò mò muốn chết.
Chưa đầy năm phút sau, màn hình đột ngột sáng lên. Giữa hình ảnh là gương mặt của Phó Tiêu Tiêu.
Biệt thự có một rạp chiếu phim ngoài trời với hai màn hình cực lớn, vừa hay đối diện vị trí của cậu bé.
Lúc này, Phó Tiêu Tiêu đang biểu diễn màn ăn bánh kem. Cậu bé chớp chớp mắt, nhìn thấy trên màn hình có một người đang làm động tác giống hệt mình.
Hai mắt Phó Tiêu Tiêu mở to đầy kinh ngạc. Cậu bé cảm thấy điều này quá thần kỳ, liền giơ tay sờ mặt mình, không chắc chắn người trên màn hình có phải là mình không nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

