Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Tôi Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được Chương 25: Một Người Đàn Ông Toàn Sự Tương Phản 1

Cài Đặt

Chương 25: Một Người Đàn Ông Toàn Sự Tương Phản 1

Lần đầu tiên Tiết Linh gặp Văn Cửu Tắc, cô đã bị anh làm cho hoảng sợ.

Lúc đó, cô 20 tuổi, đang học năm thứ hai tại Đại học Sư phạm Thành phố Du.

Thỉnh thoảng khi có kỳ nghỉ, cô sẽ đến cửa hàng bánh mì của chị họ để giúp đỡ.

Đêm đó, khoảng hơn mười giờ, chị họ có việc phải đi trước, để lại cô một mình trông cửa hàng bánh mì. Cô vô thức nhìn chằm chằm vào những mô hình bánh kem trên kệ, không có việc gì làm.

Con phố nơi cửa hàng bánh mì tọa lạc không đông người qua lại, vào giờ này hầu như không có ai. Tiết Linh đang đắm chìm trong suy nghĩ thì bỗng nhiên nghe tiếng chuông leng keng, cửa bị đẩy ra. Một người bước nhanh vào lấy một chiếc bánh mì trên kệ và tiến tới quầy thu ngân.

"Xin chào quý khách..." Tiết Linh chậm rãi đứng dậy nói, nhưng khi nhìn rõ người đó, giọng cô đột ngột nghẹn lại.

Khách hàng này rất cao lớn, hơn nữa, đầu anh đầy máu.

Màu đỏ tươi chảy xuống theo gò má, lan cả xuống cổ, thấm vào chiếc áo phông đen của anh, làm ướt cả một vùng trên vai. Cánh tay rắn chắc lộ ra cũng dính đầy vết máu khô.

Vào thời điểm này, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đầy máu, phản ứng đầu tiên của Tiết Linh là báo cảnh sát.

Hoặc là gọi xe cấp cứu, nói chung, tay cô theo bản năng mò tới chiếc điện thoại đặt trên quầy.

Khi cô vừa chạm đến điện thoại, một ngón tay của người đàn ông cũng đặt lên màn hình điện thoại của cô, ngăn động tác của cô lại.

Anh tùy tiện lau vết máu sắp nhỏ xuống trên cằm mình, cười tươi và nói: "Đừng sợ, đừng báo cảnh sát. Đây không phải máu thật đâu, tôi đang chơi cosplay thôi."

Tiết Linh ngửi thấy mùi tanh của máu: "..."

Chẳng lẽ tôi trông dễ bị lừa thế sao? Nhìn tôi có giống kẻ ngốc không?

"Tôi chỉ đến mua bánh mì thôi, làm phiền cô tính tiền giúp tôi." Anh móc điện thoại của mình ra để trả tiền.

Tiết Linh nhìn thấy anh rút chiếc điện thoại bị nứt ra, trên đó dính đầy máu và bụi bẩn. Anh bấm hai cái, điện thoại tắt màn hình không khởi động được.

Người đàn ông im lặng một chút, nhẹ nhàng thở dài thu lại điện thoại, cũng không lấy chiếc bánh mì trên quầy, nói một câu xin lỗi rồi đi ra ngoài.

"Này! Chiếc bánh mì này anh cầm đi, tôi mời anh." Tiết Linh gọi anh lại.

Người đàn ông kỳ lạ đầu đầy máu cầm bánh mì, vừa ra khỏi cửa đã xé bao bì và ăn một miếng lớn.

Sau đó, trong một thời gian dài, Tiết Linh luôn nghĩ đó là một kẻ du côn trên đường phố, có thể đã bị thương khi đánh nhau với ai đó.

Cho đến lần thứ hai gặp anh.

Tiết Linh cùng bạn bè trong hội sinh viên đi tìm người ở trường Đại học Thành phố Du bên cạnh, tình cờ bắt gặp một cuộc ẩu đả ở góc khuất.

Cũng có thể nói, đó là một cuộc bạo lực đơn phương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc