Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 26:

Cài Đặt

Chương 26:

Đêm đen đặc quánh, dãy đèn đường quanh dinh thự họ Văn leo lét, tĩnh mịch.

Trong phòng Văn Huyên, anh ta bị trói chặt, một bên tai đã biến mất.

Không như khi trói Tiết Linh chỉ cần khóa chặt hai tay, lần này Văn Huyên bị trói từ đầu đến chân, nằm bất động trên sàn, thở dốc từng hơi.

Cánh cửa đã được đóng lại, Văn Cửu Tắc ngồi xổm trước mặt anh ta, mũi giày dẫm lên cục máu đông trắng bệch chính là chiếc tai bị cắt đứt, tay xoay xoay con dao găm.

“Được rồi, nói cho tao biết, tại sao mày lại khác với lũ zombie bình thường ngoài kia?”

Văn Huyên nhìn anh bằng ánh mắt căm hận, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn ẩn giấu trong miệng.

Văn Huyên ghê tởm Văn Cửu Tắc, cũng giống như Văn Cửu Tắc ghê tởm Văn Huyên.

Ông cụ Văn có hai người con trai, trưởng nam Văn Hành Nhất, thứ nam Văn Thịnh Song.

Văn Huyên là con trai duy nhất của Văn Thịnh Song, còn bác cả Văn Hành Nhất của anh ta có hai người con gái.

Ông cụ là người cổ hủ, tin rằng chỉ có đàn ông mới nối dõi tông đường, con gái rồi cũng đi lấy chồng, không thể kế thừa gia nghiệp, chỉ coi như nửa người nhà họ Văn.

Vì vậy, Văn Huyên, đứa con trai duy nhất của thế hệ này, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực.

Tiếc là cái mạng của đứa con hoang dai như đỉa đói, anh ta làm đủ trò mà Văn Cửu Tắc vẫn sống nhăn răng, lại còn có ông nội che chở, anh ta không dám làm gì quá đáng.

Sau này khi lớn lên, thằng con hoang đó lại cướp mất người phụ nữ mà anh ta để ý, sự ghê tởm của Văn Huyên dần biến thành thù hận.

Sau này, ông nội trở bệnh nặng, anh ta muốn nhân cơ hội trừ khử Văn Cửu Tắc, ai ngờ lại xuất hiện đại dịch zombie.

Anh ta chưa kịp xử lý Văn Cửu Tắc thì đã bị Văn Cửu Tắc bắt được cơ hội, suýt nữa mất mạng!

Ba năm rồi, Văn Huyên vẫn nhớ như in cái ngày thằng phế vật luôn bị anh ta đánh không dám đánh lại, mắng không dám cãi, mỉm cười ấn cổ anh ta vào miệng con zombie.

Anh nói: “Văn Huyên, mày đoán xem nếu như mày biến thành zombie, tao thả mày ra, mày có ăn hết người nhà họ Văn không?”

“Tao rất mong chờ, tiếc là tao đang vội, không xem được màn kịch đó…”

Văn Huyên bị zombie cắn, anh ta hét lên kinh hãi, thậm chí còn mất hết tôn nghiêm mà khóc lóc.

Nhưng anh ta nhanh chóng cảm thấy cơ thể cứng đờ, tê dại, đầu óc mơ hồ, chỉ còn lại cơn đói khát không thể chịu đựng nổi lấn át lý trí.

Nếu không phải anh ta tình cờ ăn được thứ đó, có lẽ anh ta đã thật sự trở thành lũ zombie gớm ghiếc kia rồi.

Ba năm nay, anh ta sống dở chết dở, mỗi lần nhớ lại đều nguyền rủa Văn Cửu Tắc, đến hôm nay, cơn ác mộng tái hiện, Văn Cửu Tắc lại xuất hiện trước mặt anh ta, không chết ngoài kia như anh ta tưởng.

Văn Cửu Tắc gầy hơn ba năm trước, khí chất cũng âm trầm đáng sợ hơn.

Anh lại nở nụ cười đã từng đẩy anh ta vào miệng zombie, hỏi: “Mày không muốn nói?”

Lý trí của Văn Huyên, gần như bị ngọn lửa thù hận thiêu rụi, bỗng lóe lên tia sợ hãi, nhưng anh ta không muốn khuất phục dễ dàng như vậy.

Thấy anh ta có ý cứng đầu, Văn Cửu Tắc cười khẩy, dùng sức nghiền nát cục thịt dưới chân.

“Phập.”

Anh dẫm lên thứ nhầy nhụa ấy, dí con dao găm vào ngón tay Văn Huyên.

“Bây giờ tao sẽ cắt từ ngón tay của mày, cắt xong ngón tay sẽ đến cánh tay… chúng ta cùng xem cắt đến đâu thì mày chịu không nổi, mới chịu mở miệng nói.”

Zombie không biết đau, nhưng bất kỳ ai còn lý trí, tận mắt chứng kiến bộ phận cơ thể mình bị cắt rời, đều sẽ cảm thấy không thể chịu đựng nổi.

Hơn nữa, Văn Huyên vốn được nuông chiều từ nhỏ, không chịu nổi chút khổ sở nào.

Văn Cửu Tắc kéo một bàn tay của Văn Huyên ra, đặt trước mặt anh ta, tay vung dao xuống.

Ngón cái.

Trong ba năm tận thế, Văn Cửu Tắc đã chứng kiến và trải qua vô số chuyện tàn khốc đẫm máu, ánh mắt anh không chút xao động, tay cũng rất vững.

Đúng như anh dự đoán, chỉ một nhát dao, Văn Huyên đã sụp đổ.

“Nói… nói, tao nói…” anh ta ú ớ.

Xương hàm bị gãy của anh ta đã được nối lại, Văn Cửu Tắc không thu dao, vẫn kẹp giữa kẽ ngón tay anh ta: “Mày nói đi.”

“Tao đã ăn… Thái Tuế, sau đó tao biến thành thế này, những thứ còn lại thì tao không biết.”

Thái Tuế.

Ba năm trước, sức khỏe của ông cụ Văn ngày càng yếu. Người như ông ta, già rồi mới sợ chết, mong muốn sống thọ trăm tuổi.

Lúc ốm đau, lại nhớ đến người con trai cả đã mất sớm, bắt đầu nghi ngờ phong thủy mộ tổ không tốt, nên tự mình chủ trì việc trùng tu mộ tổ.

Mộ tổ nhà họ Văn đều ở núi An Khâu, ông cụ tu sửa là mộ của tổ tiên đời thứ sáu, cụ tổ của ông ta.

Ông ta lấy ra từ trong mộ một cây Thái Tuế đặc biệt.

Loại vật này, trong các ghi chép cổ xưa, được thổi phồng lên tận trời, như thể là một loại thần dược.

Ông cụ cũng nghĩ vậy, ông ta cho rằng mình đang bệnh nặng, tu sửa mộ tổ, lại tình cờ gặp được Thái Tuế này, là số trời chưa muốn ông ta chết được.

Văn Cửu Tắc khinh thường điều đó. Thái Tuế là gì, chẳng phải chỉ là một loại nấm đặc biệt thôi sao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc