Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 20:

Cài Đặt

Chương 20:

"Em chạy xa quá, anh không nhìn thấy em đâu cả." Anh xách cây xà beng dính máu, nắm lấy cánh tay cô, dẫn cô về phía xe.

Nhân lúc anh lại xuống xe đẩy xe, Tiết Linh lại tìm một hướng khác trốn đi.

Cô nhìn thấy một miệng cống thoát nước mọc đầy cỏ dại bên đường, cúi người từ từ chui vào trong.

Miệng cống khô khốc rất sạch sẽ, ngoài một chút bụi thì không có gì cả. Tiết Linh nằm yên lặng bên trong.

Trước đây để tránh con người, cô từng ngủ trong cống, cũng khá ổn, yên tĩnh lại sạch sẽ. Chỉ là có một lần nửa đêm mưa lớn, suýt chút nữa bị nước cuốn trôi.

Không lâu sau, cô nghe thấy tiếng Văn Cửu Tắc gọi.

"Tiết Linh."

"Tiết Linh."

"Tiết Linh."

Anh gọi tên cô, tiếng lúc xa lúc gần.

Không có ai đáp lại, anh không gọi nữa.

Đúng vậy, zombie đâu có hiểu, gọi tên làm gì. Tiết Linh nghĩ, vẫn nằm im bất động.

Gió thổi lay động đám cỏ dại ở miệng cống, đung đưa qua lại.

Cỏ dại đung đưa hồi lâu, một bàn tay to lớn thô ráp vén đám cỏ ra. Văn Cửu Tắc ngồi xổm xuống miệng cống, cúi người xuống, cười tủm tỉm hỏi: "Chơi trốn tìm với anh à, trốn kỹ thật đấy."

Văn Cửu Tắc không hề tỏ ra khó chịu, lại một lần nữa tìm cô ra rồi đưa về.

Lần thứ bảy thử bỏ đi, thất bại.

Trên đường bị anh đưa về, Tiết Linh nghĩ, mọi người đều nói cô hiền lành, kỳ thực Văn Cửu Tắc mới là người hiền lành nhất, cô chưa bao giờ thấy anh tức giận.

Đôi khi cô cũng khá tò mò Văn Cửu Tắc tức giận sẽ như thế nào.

Nhưng như thế này, cô cố tình trốn để anh tìm cả buổi, anh cũng không hề tức giận.

Văn Cửu Tắc quen thuộc từng con đường ở An Khê. Gặp đoạn nào tắc nghẽn không thể dọn dẹp, hoặc mặt đường sụt lún không thể đi qua, anh đều nhanh chóng tìm được đường khác.

Nhưng có những nơi không thể nào vòng qua tránh được.

Cách vài con phố, thấy xa xa trên tòa nhà cao tầng hiện ra dòng chữ "Bệnh viện Văn Khang An Khê", Văn Cửu Tắc đang lái xe lên tiếng: "Chúng ta sắp đến nơi rồi."

Anh định đến bệnh viện? Tiết Linh nghĩ.

Nhưng ai cũng biết, bệnh viện là nơi tập trung nhiều zombie nhất.

Giai đoạn đầu khi dịch bệnh bùng phát, hầu hết những người có triệu chứng đều tập trung ở bệnh viện, khiến bên trong, thậm chí cả đường phố bên ngoài đều chật cứng, tắc nghẽn.

Dù đã ba năm sau ngày tận thế, các bệnh viện lớn vẫn còn vô số zombie.

Zombie bên ngoài có thể bị thu hút bởi những âm thanh khác nhau, nhưng những con bị nhốt trong bệnh viện, trong từng phòng bệnh, vẫn còn vô cùng nhiều.

Đừng nói một người lẻ loi xông vào, cả một đội trăm người cũng chưa chắc có thể an toàn ra vào.

Tiết Linh từng tận mắt chứng kiến một đội đột nhập vào một bệnh viện khác, toàn bộ đều bỏ mạng, không một ai sống sót.

Văn Cửu Tắc muốn làm gì ở bệnh viện?

Sau đó anh vác thứ đồ chơi này lên nóc xe, tìm một góc thích hợp, quỳ một gối xuống, nhắm vào một tòa nhà trung tâm thương mại gần Bệnh viện Văn Khang An Khê.

"Vèo" một tiếng, góc tòa nhà trung tâm thương mại mà anh nhắm vào đổ sụp, phát ra tiếng động lớn.

Tiết Linh đã từng nghe thấy âm thanh này. Ngày trước khi gặp Văn Cửu Tắc, cô cũng từng nghe thấy. Hóa ra là tiếng động này.

Văn Cửu Tắc chỉ bắn một phát, đứng trên nóc xe dùng ống nhòm quan sát một lúc.

Anh nhảy xuống xe, nhanh chóng tháo súng cất vào thùng, vừa nói với Tiết Linh đang lượn lờ bên cạnh: "Được rồi, chúng ta đi thôi."

Zombie trên con phố bên trái bệnh viện bị tiếng động lớn thu hút, lục tục kéo về phía con phố khác. Văn Cửu Tắc canh đúng thời điểm này, lái xe băng qua con phố đó.

Trên đường gặp vài con zombie sót lại chưa kịp di chuyển, anh trực tiếp dùng xe tông ngã, rồi cán qua.

Bánh xe cán qua thứ gì đó cứng và gồ ghề, xe xóc nảy dữ dội, Tiết Linh được hai dây an toàn giữ chặt nên không bị văng ra.

Một tay Văn Cửu Tắc bám lấy nóc xe, một tay đánh lái, giữ mình chặt trên ghế lái, nhanh chóng vượt qua con phố này.

Xe chạy qua Bệnh viện Văn Khang An Khê, tiếp tục chạy dọc theo con phố trồng đầy cây phượng hoàng.

Hóa ra không phải đến bệnh viện, vậy anh muốn đi đâu? Tiết Linh tò mò.

Xe chạy thêm một lúc, Tiết Linh nhìn thấy một rừng thông và bách. Giữa những cây thông bách xanh thẫm là những bia mộ bằng đá.

Là nghĩa trang.

Văn Cửu Tắc dừng xe ở gần đó, vác súng, đeo ba lô rồi xuống xe.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc