Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
5
Ta còn muốn nhân dịp này tự khen thêm vài chục câu nữa.
Ai ngờ lại bị Giang Biệt Trần ngắt lời. Hắn ho hai tiếng rồi mở miệng:
“Ngươi nói cái đêm đó, là chuyện xảy ra trước khi ta phi thăng thành thần?”
Ta gật đầu:
“Đúng thế.”
Giang Biệt Trần nhíu mày:
“Trước khi phi thăng, quả thực có một lần vì tu luyện mà ta suýt tẩu hỏa nhập ma, bị mẹ ngươi nhặt về.
Nhưng đêm đó, rõ ràng là nàng muốn trả thù, lột sạch quần áo ta rồi quăng vào hồ băng ngâm suốt một đêm.
Nếu không phải gỗ có thể nổi trên nước, đêm đó e là ta mất cả mạng.”
Thật sao?
Ha ha ha, nghĩ kỹ lại… hình như đúng là như vậy.
…Nhưng ta nhất định không thừa nhận!
“Sao có thể chứ? Mẹ ta xinh đẹp thiện lương, chắc chắn không làm ra chuyện trẻ con như vậy.
Nhất định là ngươi già cả lú lẫn, quên mất những chuyện đã xảy ra giữa chừng.
Cái đêm đó dài như vậy, ngươi dám chắc là ngươi nằm trong nước suốt đêm?
Quần áo cũng bị lột sạch rồi, ngươi bị mẹ ta nhìn thấy hết, ngươi dám nói hai người các ngươi hoàn toàn trong sạch à?”
Giang Biệt Trần bị ta nói đến mức có chút dao động, mặt hơi đỏ.
“Nhưng việc đó đã qua hơn trăm năm. Nếu ngươi thực sự sinh ra từ lần đó, sao lại còn bé thế này?”
Ta xấu hổ phẩy tay:
“Ngươi thấy ta nhỏ lắm sao?
Ôi, ngượng quá đi! Ngươi đang khen ta đó hả?
Thật ra ta chỉ trông nhỏ nhắn thôi, chứ năm nay ta vừa tròn một trăm tuổi rồi đó!”
Nói xong, ta khựng lại.
Ôi trời, lời này là do ta nói ra sao? Sao nghe buồn nôn thế này?
Để ta nôn một lát đã.
06
Cuối cùng, Giang Biệt Trần miễn cưỡng thừa nhận hắn chính là cha ta.
Hắn mang ta theo bên mình, bắt đầu hành trình đi tìm mẹ ta… hay nói đúng hơn, là tìm chính bản thân ta.
Nhưng ta vẫn đang ở ngay bên cạnh hắn đây, hắn định đi đâu để tìm?
Chẳng lẽ sự thật sẽ như ta dự đoán?
Ta rất mong chờ điều đó.
Giang Biệt Trần đứng trước cửa, nhìn về phía xa nói với ta:
“Mẹ ngươi lần này, e là bị thiên lôi đánh tổn thương nội đan, trở về nguyên hình.
Nàng nói sẽ trở lại sau vài trăm năm, thực ra là vì cần thời gian để tu luyện, hóa hình lại lần nữa.
Mà với yêu quái, nơi tốt nhất để tu luyện chính là…”
Hắn chưa kịp nói xong, một tiếng “rầm” vang lên, một thân ảnh nhỏ nhắn từ trên trời rơi xuống.
Người đàn ông ngồi bệt dưới đất, xoa mông, hét lên the thé:
“A a a, cái gốc cây già nhà ngươi! Ngươi định làm ngã chết ta đấy hả?!
Ta đáng yêu như vậy, sao ngươi nỡ lòng nào?!”
Nhìn cảnh tượng trước mặt, ta rốt cuộc không nhịn được mà “phì” cười thành tiếng.
Thật ra, ta biết kẻ này.
Mảnh đất chúng ta đang sống chỉ sinh ra ba yêu quái.
Ngoài ta và Giang Biệt Trần, kẻ còn lại chính là con khỉ yêu đang ngồi dưới đất kia.
Hắn tên Hạ Duyên, bằng tuổi ta.
Tính cách phóng khoáng, nghịch ngợm.
Khi chưa hóa hình, hắn cũng giống ta, rất thích nghịch ngợm trên cơ thể Giang Biệt Trần.
Ta chuyên rút lá cây trên ngọn để làm tổ, biến Giang Biệt Trần thành một cái cây trọc lóc.
Còn Hạ Duyên lại chuyên nhắm vào các nhánh nhỏ để đu qua đu lại, không biết đã làm gãy bao nhiêu cành cây mà Giang Biệt Trần chuẩn bị để hóa thành tay.
Thời gian đó, chúng tôi – cặp đôi động vật quậy phá – quả thật thường xuyên làm cho Giang Biệt Trần bị hành đến không còn giống một cái cây.
Giờ nghĩ lại, việc hắn ta muốn nhổ lông chim tôi hay giật lông khỉ của Hạ Duyên cũng coi như hợp tình hợp lý…
Hạ Duyên nghe thấy tiếng cười của tôi, liền lập tức để ý đến sự hiện diện của tôi. Cậu ta cau mày nhìn tôi một cái, rồi sờ cằm, bật cười:
“Ôi, con chim thối, sao ngươi lại nhỏ xíu thế này? Cũng dễ thương đấy, chắc ta bóp một phát là chết.”
Ta trừng mắt nhìn cậu ta, trong một khoảnh khắc hơi hoảng hốt, nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh, giả vờ vô tội:
“Chú râu xồm, chú nói gì vậy? Người ta vốn chỉ là một đứa trẻ thôi mà.”
Nói rồi ta lại nấp sau lưng Giang Biệt Trần:
“Đừng bóp chết cháu, cháu sợ lắm!”
Hạ Duyên tỏ vẻ khinh thường, đứng dậy từ dưới đất, lao tới véo má tôi:
“Cái kiểu gì đây? Ai dạy ngươi nói năng thế hả?
Ngươi, con chim chết tiệt, đừng có giả vờ nữa, ta không phải đồ ngốc. Chúng ta đã sống với nhau hàng ngàn năm, ngươi có hóa thành tro ta cũng nhận ra, huống chi chỉ là nhỏ đi một chút.”
7
!!!
Cái con khỉ chết tiệt này có thể im miệng được không!
Sao lại không có tí ý tứ nào thế? Ta đã giả vờ không phải rồi mà cậu ta còn cứ khăng khăng nói ra.
Giang Biệt Trần mà nhận ra thì làm sao bây giờ?!
Ta gạt tay Hạ Duyên ra, hoảng loạn liếc nhìn Giang Biệt Trần, lo lắng thấy ánh mắt nghi ngờ của ông ta.
Ai ngờ chỉ thấy Giang Biệt Trần mặt mày bình tĩnh, mở miệng giải thích giúp ta:
” không phải Thanh Khê, là con gái của Thanh Khê.”
Hắn ta thực sự không nhận ra ta?
Lẽ ra tôi nên vui mới phải.
Nhưng không hiểu sao trong lòng lại có cảm giác trống rỗng…
Lão già này, chẳng phải ngươi thích ta sao.
Con khỉ chết tiệt kia còn nhận ra ta, vậy mà ngươi lại không nhận ra. Ngươi không có trái tim!
—
“Con chim đó từ khi nào có con vậy?!”
Hạ Duyên nghe tin sốc này mà nhảy dựng lên cao mấy mét.
Giang Biệt Trần điềm nhiên đáp:
“Khoảng một trăm năm trước.”
Tôi đứng bên cạnh gật đầu:
“Đúng, đúng, người ta năm nay vừa tròn một trăm tuổi.”
Hạ Duyên mặt đầy phức tạp:
“Với ai mà có?”
Giang Biệt Trần hơi tự hào trả lời:
“Với ta.”
Tôi tiếp tục gật đầu:
“Đúng, đúng, người ta là con gái ngoan của cha mà.”
Hạ Duyên im lặng. Nhìn Giang Biệt Trần, rồi lại nhìn ta.
Cuối cùng vẫn không chấp nhận được, bắt đầu lảm nhảm:
“Con chim đó đâu rồi? Gọi nó ra đây, ta muốn nghe chính miệng nó nói!
Rõ ràng ba chúng ta lúc nào cũng như kẻ thù không đội trời chung suốt chín nghìn năm, vậy mà hai người các người lại lén yêu nhau rồi còn sinh con nữa?!
Thế ta là cái gì?
Hai người đừng hòng bỏ tôi lại!”
8
“Thôi được, hai người thiếu con thứ hai không? Hay để tôi làm con thứ hai đi, bốn người chúng ta sống thật tốt còn hơn tất cả.
Cha, tỷ tỷ, khỉ con ta mới sinh ra đây!
Mẹ đâu rồi?”
Ta mặt lạnh đẩy cái Hạ Duyên đang dán lại gần ra:
“Ta không có đứa con nào lớn như anh… À không, ta không có thằng em nào lớn như ngươi!”
Hạ Duyên lườm tôi một cái, nhìn sang Giang Biệt Trần:
“Cha…”
“Cút!”
“Được thôi.”
Hạ Duyên tiu nghỉu ngồi xuống lại chỗ vừa ngã khi nãy.
Tôi hoảng hốt co người lại. May mà không bị phát hiện.
Giang Biệt Trần thu ánh mắt lại:
“Nàng ấy vốn ham chơi, muốn chơi, ta liền chơi cùng nàng.”
“Vừa hay đưa nàng ấy trở lại nơi này, để nàng ấy tu luyện ở đây cũng có thể hồi phục sớm hơn.”
“Tặc tặc tặc,” Hạ Duyên tỏ vẻ cực kỳ khó chịu, “Thế khi nào ngươi chơi với ta một chút đây? Tôi lâu lắm rồi chưa đu xích đu.”
Giang Biệt Trần lạnh nhạt từ chối:
“Muốn đu xích đu thì tự tìm cây mà đu.”
“Nhưng ta chỉ muốn đu trên cành cây của ngươi thôi.”
“Cút.”
“Dựa vào cái gì chứ, Ngươi có thể chơi đóng vai với Thanh Khê, lại không thể chơi đu xích đu với ta?”
Giang Biệt Trần liếc về phía tôi đang nấp:
“Ta thích nàng ấy, chẳng lẽ cũng phải thích ngươi sao?”
Hạ Duyên lập tức trêu chọc:
“Ồ, cuối cùng cũng thừa nhận rồi à, cây cổ thụ ngàn năm nở hoa đây mà.”
Giang Biệt Trần không nói gì thêm, lại nhìn về phía tôi một lần nữa, rồi im lặng quay người rời đi.
Chương 3_ Hết
9
Hạ Duyên lập tức nhảy nhót bám theo:
“Được rồi, được rồi, thế ngươi định khi nào tỏ tình?
Hai người mà ở bên nhau thì đừng hòng bỏ lại tôi nhé!
Chúng ta ba người phải sống tốt cùng nhau, nhớ chưa?”
…
Họ càng đi càng xa. Ta ngồi dựa vào gốc cây, mặt đỏ như mông của Hạ Duyên lúc còn chưa hóa hình.
Sao ta có cảm giác Giang Biệt Trần vừa rồi biết ta ở đây, cố ý nhân cơ hội… tỏ tình với ta?
A a a!
Tôi ôm mặt, hai chân đạp loạn xạ.
Khóe miệng không kìm được mà cong lên.
Thật là! Xấu hổ chết chim tôi rồi!
—
Sau khi biết Giang Biệt Trần đã nhận ra thân phận của mình, ta bắt đầu yên tâm rúc vào tổ chim, chuyên tâm bế quan tu luyện.
Chớp mắt đã mấy trăm năm trôi qua.
Cuối cùng, ta cũng hồi phục tu vi.
Trở lại dáng vẻ từng khiến hoa nhường nguyệt thẹn, cá lặn chim sa, khuynh nước khuynh thành, quốc sắc thiên hương, phong hoa tuyệt đại, như hoa như ngọc, thướt tha động lòng người, mắt sáng răng trắng, hoa dung nguyệt mạo, đẹp không sao tả xiết, là người đẹp nhất, thông minh nhất, quyến rũ nhất trong ba giới suốt mười nghìn năm qua!
Ta soi gương, hài lòng bước ra khỏi tổ chim.
Giang Biệt Trần đứng ngay phía trước chờ ta.
Tôi vuốt lại mái tóc, cúi mắt bước đến trước mặt hắn ta.
Ôi trời.
Tự nhiên thấy hơi ngượng, không hiểu tại sao.
“Ngươi đang đợi ta à?”
“Ừ.” Giang Biệt Trần nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Nàng hồi phục…”
“Ồ ồ ồ ồ ồ ~”
?
Tiếng gì thế?
Ta nhíu mày, liếc về hướng phát ra âm thanh.
Thì ra là Giang Biệt Trần ho hai tiếng rồi tiếp tục hỏi:
“Hồi phục thế nào rồi?”
“Yên tâm,” ta đắc ý nhướng mày, “ta đường đường là đại yêu, chút vết thương này không đáng kể…”
“Ồ ồ ồ ồ ồ ồ ồ ~ vui quá đi thôi!”
“…nói.”
Cái tiếng quỷ gì thế!
10
Ta híp mắt nhìn Giang Biệt Trần.
“Mượn ngươi một chiếc lá.”
Giang Biệt Trần không nói gì, đưa cho ta một chiếc.
Ta hít sâu một hơi, ném thẳng chiếc lá về phía phát ra âm thanh.
Hạ Duyên đang đu qua đu lại trên cành cây, vui đến quên cả trời đất, liền thét lên một tiếng rồi ngã từ trên cây xuống.
Tư thế chữ “Đại” rơi xuống đất tạo thành một cái hố to.
“Đừng có gào lên nữa! Con khỉ thối!”
Từ trong hố, Hạ Duyên hét ầm lên:
“Đau! Chết! Tôi! Rồi!
A a a con chim thối! Chờ đấy!”
Còn gọi ta là con chim thối?
Ta chống nạnh, chuẩn bị khẩu chiến với Hạ Duyên một trận ra trò, lại bị Giang Biệt Trần nhân cơ hội nắm lấy cánh tay, kéo ta bay đi.
Hắn đưa ta ngồi trên một cành cây cổ thụ.
“A Khê, nàng không có gì muốn giải thích với ta sao?”
Ở một mình với hắn ta.
Tự dưng ta có chút chột dạ.
Ta cười gượng hai tiếng:
“Ngươi đang nói chuyện ta giả làm con nít gọi ngươi là cha đó hả?”
“Ta thề ta không cố ý đâu, là do trời đánh chó* khiến ta bị sét đánh đến mức mất hết pháp lực, biến thành trẻ con. Ngươi lại tình cờ tìm đến, nên ta thuận thế mà lợi dụng một chút, để ngươi đưa ta trở lại đây thôi.
(*Cụm từ “trời đánh chó” dịch từ nguyên bản có nghĩa mắng chửi sự bất ngờ, phi lý.)
“Lần đầu tiên nhìn thấy, ta đã có chút nghi ngờ. Cho đến khi pháp khí kiểm tra huyết mạch thì ta chắc chắn.”
?
Ta diễn giả lắm sao?
“Vậy tại sao ngươi không vạch trần?”
Giang Biệt Trần mỉm cười:
“Thấy nàng diễn vui vẻ như vậy, ta cũng chơi cùng nàng thôi.”
Được rồi.
“Nhưng, còn một chuyện nữa.”
“Còn gì nữa?”
“Ừm, còn… chuyện này.”
Tôi nâng bàn tay lên, đặt lên ngực Giang Biệt Trần, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ như trống gõ của hắn.
“Chuyện ngươi thích ta đó.”
Giang Biệt Trần cúi mắt nhìn tôi, đối diện thẳng ánh mắt tôi. Đôi tai đỏ rực.
Đáng yêu quá.
Muốn cắn một miếng.
11
“Ta quả thật thích nàng.”
Giọng Giang Biệt Trần khàn khàn, thẳng thắn thừa nhận.
“Vậy còn nàng, cảm giác với ta là gì?”
Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay ta đặt trên ngực mình, yên lặng nhìn ta.
“Ta…”
Nhanh chóng hôn nhẹ lên môi Giang Biệt Trần.
Mặt đỏ bừng đáp:
“Ta cũng thích nàng!”
Nghe câu trả lời của ta, Giang Biệt Trần sững sờ trong chốc lát, sau đó lập tức giữ lấy sau đầu ta, tiếp tục hôn sâu hơn.
…
Tôi bất đắc dĩ nắm lấy áo hắn, cả hai chìm đắm trong nụ hôn.
“BÙM” một tiếng.
Một tia sét bất ngờ từ trên trời giáng xuống, đánh trúng ngay chỗ chúng tôi.
Ta cảm nhận được một dòng điện chạy khắp cơ thể, tê dại đến tận xương cốt.
Chết tiệt!
Ta khó khăn ngẩng đầu nhìn Giang Biệt Trần, thấy hắn cũng đang phức tạp nhìn lên trời, vừa niệm pháp thuật chống sét vừa lẩm bẩm chửi rủa.
Ta ngồi thẳng dậy, lặng lẽ niệm thuật pháp cùng ông ấy chống đỡ tia sét, miệng cũng không quên mắng mỏ.
“Chó trời đánh, ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc!
“Sao lại chọn đúng lúc này để đến phá đám thế hả?
“Đại yêu như ta hôn một cái cũng ảnh hưởng gì đến ngươi sao? Thật là đồ không có mắt!”
Tia sét không đáp lại, chỉ liên tục đánh xuống.
Ban đầu, nhờ có Giang Biệt Trần chống đỡ phần lớn, ta còn cảm thấy khá thoải mái…
12
Nhưng đây dù sao cũng là kiếp nạn của ta.
Giang Biệt Trần chỉ vừa giúp ta chống đỡ được một lát thì đã bị thiên lôi đánh văng ra ngoài.
Còn ta, vừa mới khôi phục pháp lực, lại bị thương do bị sét đánh trúng khi đang hôn, giờ thì hoàn toàn bất lực đối mặt với kiếp nạn này.
Ta cắn răng, cố gắng chống đỡ được vài chục đạo thiên lôi.
Nhưng nhìn thấy đạo sét cuối cùng đang chuẩn bị đánh xuống, ta phun ra một ngụm máu tươi.
Thật sự không còn sức nữa rồi.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Giang Biệt Trần.
Chỉ thấy hắn đang vội vã chạy về phía ta, nhưng bị bức tường sấm sét ngăn lại.
“Thanh Khê!
“A Khê! Cố lên!”
Ta nhìn Giang Biệt Trần, lại phun thêm một ngụm máu nữa.
Phiền thật.
Đường đường là đại yêu như ta, vừa mới cùng kẻ thù không đội trời chung thổ lộ tình cảm.
Còn chưa hôn đủ, chưa *** đủ, chưa sinh ra những chú chim nhỏ và cây nhỏ…
Mà giờ lại bị sét đánh chết sao?
Tôi thở dài, lần cuối cùng nhìn Giang Biệt Trần.
Lau đi vết máu ở khóe miệng, nghĩ thầm, dù chết cũng phải chết trong tư thế thật đẹp.
Trở thành bạch nguyệt quang xinh đẹp, đoản mệnh trong lòng Giang Biệt Trần, để hắn nhớ nhung cả đời… cũng không tệ.
“Ầm ầm ầm…”
Tiếng sấm vang lên. Đạo sét cuối cùng giáng thẳng xuống.
Đồng thời, ta rơi vào vòng tay của Giang Biệt Trần.
Và rồi, cả hai chúng ta đều thấy một con khỉ đen thui từ trên đầu rơi xuống.
Giang Biệt Trần: “…”
Tôi: “…”
Con khỉ đen nằm trên đất, mắt trợn trắng, lưỡi thè ra, miệng lầm bầm:
“Thơm quá… là mùi thịt nướng…”
Vâng hết rồi 🥲🥲
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










