3
"Gọi điện gì chứ, muộn thế này rồi đừng làm phiền giáo viên nghỉ ngơi." Bố tôi cau mày từ chối.
Mẹ thở dài lo lắng nói: "Anh nói xem chúng ta có quan tâm đến An An ít quá không, em cứ cảm thấy dường như con bé không vui."
“Chỉ là nó tự suy nghĩ nhiều thôi, tuổi còn nhỏ như vậy thì có chuyện gì chứ, lại còn nói giáo viên và bạn học cố ý làm khó nó, nó chỉ là một học sinh, không chăm chỉ học hành mà nghĩ ngợ lung tung, sao người ta không cố ý với người khác mà chỉ nhằm vào mình nó."
Bố nói về tôi mà tức hết cả mình, lải nhải một hồi rồi nén cơn giận trong lòng xuống, quay sang đùa với em trai, giọng tươi vui:
"Ước lại đi, sau này thi vào Thanh Hoa Bắc Đại gì đó."
Tôi chớp mắt, trong nhà, hình ảnh em trai dường như biến thành tôi.
Trước đây bố mẹ cũng rất yêu tôi.
Nhưng từ khi nào mọi thứ đã thay đổi nhỉ.
Có lẽ là từ khi em trai ra đời.
Cũng có lẽ là từ khi thành tích của tôi rớt xuống vực thẳm.
Bố vốn chỉ quan tâm đến thành tích của tôi, việc học tập của tôi sa sút, ông cực kỳ thất vọng về tôi, không còn quan tâm nữa.
Mẹ thì dồn hết sự chú ý vào em trai, ngày càng lơ là với tôi.
Đáng lẽ ra tôi không nên cảm nhận được cái lạnh mới phải.
Nhưng gió lạnh đầu xuân thổi vào người tôi, tôi lại thấy càng lúc càng lạnh thấu xương.
Tôi chết rồi.
Chết vào một ngày thứ Tư bình thường.
Chết vào sinh nhật lần thứ sáu của em trai.
"Còn muốn nhìn nữa không?"
Lời của quỷ sai kéo tôi về thực tại.
Lúc này tôi mới phát hiện ra mình đang bám chặt lấy cửa sổ, máu tươi nhỏ giọt từ hốc mắt của tôi.
Ma quỷ không thể khóc, chúng chỉ có thể rơi lệ máu.
"Không nhìn nữa." Tôi lắc đầu, quay người rời đi với anh ta.
"Vâng, anh nhớ đi nhanh về nhanh nha."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

