13
Họ cứ cúi đầu mãi, không dám ngẩng đầu nhìn tôi lấy một lần.
Sau khi tôi đưa ra yêu cầu này, im lặng những nửa phút.
Cho đến khi âm thanh xương cốt "cách cách" của tôi vang lên, họ mới giật mình tỉnh lại.
Một người trong số đó run rẩy chân tay đi tới, nắm lấy cây bút.
Tôi thấy tóc và quần áo của họ ướt đẫm, bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Ngày xưa những cô gái ngạo mạn đến mức ngông cuồng này hóa ra cũng có lúc sợ hãi đến tái mặt run lẩy bẩy.
Tôi yên lặng chờ đợi họ hành động, tưởng tượng cảnh tượng máu me đầm đìa của họ lát nữa.
Nào ngờ cô gái đó đột nhiên ném mạnh cây bút về phía tôi.
Nào ngờ họ đụng mặt mấy nam sinh tới dọn dẹp vệ sinh xung quanh, níu lấy họ khóc đến mức thở không ra hơi:
"Có ma, có ma, đừng qua đó, cô ta muốn giết chúng tôi!"
Trên người mấy nam sinh mang theo khí dương rất nặng, tôi không thể đến gần chỉ có thể đứng từ xa nhìn.
Móng tay tôi cắm vào lòng bàn tay.
Rõ ràng chỉ còn một chút nữa thôi...
Tôi thật sự không cam tâm.
"Ma gì cơ? Giữa ban ngày ban mặt, các cậu bị tâm thần à?"
Mấy nam sinh cười hì hì hỏi ngược lại, không thèm để ý đến lời họ nói.
"Thật đấy, các cậu xem vết thương trên lưng tôi này! Còn cả, còn cả cây bút này nữa! Đều là do ma làm đấy!"
Cô gái bị thương gấp gáp xoay lưng cho họ xem, rồi lại đi tìm cây bút đó.
Nhưng mà, vết thương đâu? Không có.
Bút đâu? Cũng không có.
Mấy nam sinh cười to hơn: "Tôi đã bảo rồi, chắc chắn các cậu nằm mơ rồi."
"Thật mà!" Các cô gái kéo họ, liều mạng nói: “Không tin các cậu qua xem đi, bên kia, bên kia có người chết đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)