“Ký chủ, kiểm tra đo lường được nhân vật mục tiêu đang tới gần chúng ta!”
Ngày hè oi bức giữa tháng 7, nắng gắt kết hợp với không khí nóng nực, ánh mặt trời chói lóa xuyên qua cành lá xum xuê rọi xuống mặt đường để lại bóng râm lủng lỗ chỗ.
“50 mét… 40 mét… 30 mét… Không ổn! Ký chủ, bởi vì thụ chính mang thuộc tính vạn người mê, NPC người qua đường và các vai phụ sẽ chủ động đi tìm thụ chính. Nếu quá người nhiều thì chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ được đâu!”
Bốn phía ngoại trừ một thiếu niên ngồi xổm dưới tàng cây ra, chẳng còn ai khác, nhưng cậu cũng không mở miệng nói chuyện, nói chuyện… Ngược lại, một vật thể nho nhỏ màu đen bay qua bay lại ở trên đỉnh đầu cậu.
Toàn thân vật thể này phủ toàn lông tơ, thân thể đen đúa chỉ có hai quả cầu trắng đang chớp chớp, hình như là “Đôi mắt” của nó.
“Ký…” Nó hơi khựng lại, tầm mắt chợt xoay chuyển. Sau khi nhìn thấy đỉnh đầu bù xù của thiếu niên, nó không chút khách sáo khống chế cơ thể đụng thật mạnh vào cái đầu kia.
Sở Từ “A” một tiếng rồi hít sâu một hơi, cậu phản xạ có điều kiện mà nâng tay lên xoa đầu mình, vừa ngước mắt lên quan sát đằng xa phía trước.
Chỉ thấy một thiếu niên cao gầy bước ra khỏi giảng đường, cho dù cách một khoảng, Sở Từ vẫn cảm nhận hơi thở lịch thiệp hào hoa trên người đối phương, mấy vai phụ xung quanh cũng bị thu hút bởi hơi thở này, bọn họ ùa ra như ong vỡ tổ, chặn đường thiếu niên đi.
Không hề nghi ngờ, đây là thụ chính trong quyển tiểu thuyết, Quý Yến Lễ.
Sở Từ thu hồi tầm mắt.
Nửa tháng trước, cậu vô cùng bất hạnh khi ngoài ý muốn xuyên vào quyển tiểu thuyết có cái tên rất kêu "Sau khi vạn người mê bị công tối tăm mơ ước" đầy máu chó và ngọt sủng, chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ công lược thụ chính, cậu mới có thể quay lại thế giới hiện thực.
Đáng tiếc là, Sở Từ xuyên thành một nhân vật chẳng có sức hút nào, không có tên họ, ngay cả dung mạo cũng không có, thậm chí là ở trong tiểu thuyết chỉ có một đoạn ngắn mô tả về nhân vật đó như sau:
[Đúng lúc này, một thiếu niên không biết từ đâu ra chạy vụt qua, cậu ta đẩy mạnh Quý Yến Lễ ra, bản thân không kịp né tránh nên lao nhanh tới trước đầu xe tải, cả người bị đâm bay ra ngoài rồi rơi phịch xuống mặt đường một tiếng rất to, cậu ta quay đầu lại, nhìn thoáng qua Quý Yến Lễ, rồi sau đó hai mắt khép lại.]
Đây là cốt truyện mà cậu sở hữu trong quyển tiểu thuyết này.
Quả cầu lông bị gọi là Bé tám chớp chớp hai cặp bóng tròn xoe trắng tinh: “Có một ký chủ quay về thế giới hiện thực. Trong vòng 3 ngày, thân mang nhiều bệnh tật, gặp ác mộng liên miên, cuối cùng thất khiếu đổ máu, sau khi chết rồi còn bị sét đánh…”
Bé tám còn chưa nói xong, chỉ thấy lá cây rụng trên đất bỗng nhiên bị một cơn gió cuốn lên. Đến khi tập trung nhìn lại, Sở Từ vốn đang nằm ăn vạ nãy giờ đã lấy tốc độ 20m/s lao thẳng đến chỗ Quý Yến Lễ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
