Dỗ dành xong hai đứa nhỏ, Giang Vãn Nịnh bảo chúng về nhà.
Vườn rau buổi sáng đọng nhiều sương, rất ẩm ướt, ở lâu không tốt cho sức khỏe.
Nhưng hai đứa trẻ nhất định không chịu rời nửa bước.
"Mẹ ơi, con với anh cũng biết hái cà chua, tụi con giúp mẹ hái nha, được không?"
"Không được!"
Thấy bọn trẻ vẫn kiên quyết không chịu đi, Giang Vãn Nịnh quyết định dùng chiêu "mồi nhử": "Hai đứa nghe lời, vào nhà trước đi, lát nữa mẹ lên thành phố mua quần áo mới, mua đồ ăn ngon cho, được không?"
Ngờ đâu, cả quần áo mới lẫn đồ ăn ngon đều chẳng thể cám dỗ nổi hai nhóc tì.
Chúng chỉ nắm chặt tay cô một cách bất an, nài nỉ: "Mẹ ơi, mẹ lên thành phố, cho con đi cùng được không?"
Giang Mộc Hiên, cậu nhóc thường ngày hay nói "khẩu thị tâm phi", lúc này cũng tỏ rõ vẻ khao khát: "Con, con cũng muốn đi. Con phải canh chừng, không để mẹ trốn thoát!"
Giang Vãn Nịnh nhìn ánh mắt thiết tha của chúng, lòng liền mềm nhũn.
Nhưng lịch trình hôm nay quá đỗi cập rập, thật sự không tiện mang chúng theo.
"Lần sau được không? Chỉ cần hai đứa ngoan ngoãn nghe lời, lần sau mẹ nhất định sẽ cho đi cùng."
"Mẹ ơi, con nghe lời! Con nghe lời nhất!"
Giang Vãn Nịnh: "Được rồi, thế bây giờ hai đứa vào nhà trước đi, xem bà cố đã dậy chưa."
Giang Mộc Đồng ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đôi mắt to tròn vẫn không chớp lấy một cái nhìn cô chằm chằm.
"Mau về nhà đi." Giang Vãn Nịnh giục.
Giang Mộc Hiên nắm tay em gái định quay về.
Nhưng đi được nửa chừng, Giang Mộc Đồng bỗng vùng tay ra khỏi anh, chạy ù lại chỗ Giang Vãn Nịnh.
"Mẹ ơi, mẹ thật sự sẽ không rời xa tụi con nữa phải không?"
Cô bé ngước nhìn, đôi mắt trong veo chan chứa khao khát tình mẫu tử.
Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều bảo bé và anh trai là những đứa trẻ bị vứt bỏ.
Bảo hai anh em là gánh nặng của mẹ, không có chúng, mẹ ở ngoài sẽ sống tốt hơn.
Nhưng bé không muốn mẹ đi.
Bé sẽ nghe lời mẹ, sẽ giúp mẹ làm việc, chỉ cần mẹ chịu làm mẹ của bé, Đồng Đồng sẽ ngoan lắm.
Ánh mắt ngây thơ, cháy bỏng ấy khiến Giang Vãn Nịnh sao có thể cầm lòng được. Cô bỏ quả cà chua đang cầm trên tay xuống, ngồi xổm xuống, xoa nhẹ mái tóc nhỏ: "Ngoan, mẹ đã hứa rồi thì nhất định sẽ làm được."
Nghe lời cam kết chắc nịch ấy, đôi mắt Giang Mộc Đồng sáng rực lên. Bàn tay bé xíu rụt rè nắm lấy một ngón tay của Giang Vãn Nịnh, nở nụ cười bẽn lẽn: "Ngoắc tay thề nhé, một trăm năm không được đổi thay."
"Ừ, không đổi thay đâu."
"Dạ!"
Hoàn toàn yên tâm, Giang Mộc Đồng lại nắm tay anh trai tung tăng ra về. Vừa đi, bé vừa ngoái đầu nhìn Giang Vãn Nịnh.
Thấy Giang Vãn Nịnh cũng đang nhìn mình, bé liền toét miệng cười.
Nụ cười ngọt ngào, ngoan ngoãn khiến Giang Vãn Nịnh như tan chảy.
...
Đợi hai đứa nhỏ đi khuất, Giang Vãn Nịnh tiếp tục hái cà chua.
Đều chọn những quả đỏ nhất, chín mọng nhất.
Cuối cùng, xếp đầy hai sọt to rồi mới thôi.
Lúc quay vào, cô đã nghe tiếng hai nhóc tì líu lo không ngớt trong phòng bà cố. Đại ý là chỉ cần chúng ngoan ngoãn nghe lời, lần sau mẹ sẽ cho đi thành phố.
Thấy Giang Vãn Nịnh vào, bà cụ vội bảo hai đứa nhỏ ra ngoài, rồi rút từ trong gối ra một cuốn sổ tiết kiệm.
Trao tận tay Giang Vãn Nịnh.
Giang Vãn Nịnh tò mò mở ra xem, phát hiện bên trong lại có khoản tiền gửi 50.000 tệ.
"Bà nội, tiền ở đâu ra mà nhiều thế này ạ?"
Bà cụ: "Là tiền bồi thường dân làng đấu tranh đòi cho bố mẹ cháu đấy."
Tuy hồi đó ba mẹ cô lái máy cày vô tình rơi xuống nước qua đời trong một ngày mưa bão, nhưng chính quyền cũng có phần trách nhiệm vì không kịp thời bảo dưỡng thiết bị.
Thêm vào đó, lúc bấy giờ nhà cô người già, trẻ nhỏ sống quá chật vật, nên chính quyền thị trấn đã nỗ lực đòi được 50.000 tệ bồi thường.
Bà cụ nghĩ đây là tiền mua mạng của con trai con dâu, nên vẫn luôn giữ khư khư không dám động đến.
Nhưng giờ đây, một chân bà đã bước vào quan tài rồi.
Cháu gái còn phải gồng gánh nuôi hai đứa nhỏ, gánh nặng quá lớn, nên bà quyết định giao số tiền này cho Giang Vãn Nịnh.
Bà cụ: "Nịnh Nịnh, số tiền này là của bố mẹ cháu để lại, vốn dĩ cũng định dành cho cháu. Lúc nào cần tiền thì cháu cứ đi rút mà tiêu."
Giang Vãn Nịnh đẩy lại: "Bà nội, bây giờ cháu có tiền rồi, sổ tiết kiệm này bà cứ giữ lấy đi."
Thấy bà cụ lại định nhét sang, Giang Vãn Nịnh vội nói thêm: "Bà cứ coi như giữ hộ cháu, lúc nào cần tiền, cháu sẽ hỏi xin bà."
Bà cụ: "Vậy cũng được! Bà giữ hộ cháu. Tới lúc thiếu tiền, nhớ phải nói với bà đấy nhé."
Bữa sáng hôm nay do Giang Vãn Nịnh tự tay vào bếp, hai nhóc tì lăng xăng phụ giúp.
Món ăn đơn giản: mì trứng cà chua, thêm vài cọng cải thìa.
Ở thế giới mạt thế, Giang Vãn Nịnh đích thị là một con sâu ăn.
Để lúc nào cũng được ăn món mình thích, cô đã cắp sách theo học đầu bếp của căn cứ, luyện được tài nấu nướng siêu đỉnh.
Hơn nữa, nguyên liệu lại là rau cải, cà chua được nuôi dưỡng bởi màng năng lượng dị năng, độ ngon của món mì được nâng lên vô số bậc.
Kết quả là hai đứa nhỏ cắm cúi ăn lấy ăn để, trên bàn chỉ còn vang lên tiếng xì xụp hút mì.
Ngay cả bà cụ vốn kén ăn, sáng nay cũng hiếm hoi ăn hết một bát lớn.
Bà cụ bỏ đũa xuống, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm: "Nịnh Nịnh, món mì trứng cà chua này cháu nấu kiểu gì mà ngon thế?"
Giang Mộc Đồng - "Fan cuồng" của mẹ, lập tức tranh công: "Bà cố ơi, mẹ biết làm phép đấy, cà chua với rau biến ra đều siêu cấp ngon luôn!"
Giang Mộc Hiên, sau khi được Giang Vãn Nịnh hứa hẹn, cũng dần mở lòng. Cậu nhóc lí nhí nói với Giang Vãn Nịnh: "Ngon ạ!"
"Mẹ xịn lắm!" Giang Mộc Đồng giơ ngay hai ngón tay cái lên hùa theo.
Bà cụ cũng cười móm mém họa theo: "Đúng rồi, mẹ mấy đứa giỏi lắm!"
Giang Vãn Nịnh đón nhận mọi lời khen ngợi mà không chút áp lực.
Dù sao cô cũng giỏi thật mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)