Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Hàm Sơ, con và tiểu công tử sao lại đến đây?”
Quân Mặc Diệp tiến lên chào hỏi.
Quân Mặc Diệp đưa giỏ cá trong tay lên.
“Mẫu thân, đây là cá con và Hàm Sơ cùng nhau bắt được, mang đến cho người hai con, một chút tâm ý, mong mẫu thân đừng chê.”
Vệ Phù Dung đưa tay nhận lấy quả nhiên nhìn thấy bên trong hai con cá không nhỏ, đủ cho Tô gia mỗi người uống một bát canh cá nóng hổi.
Nhưng lại không nỡ lấy của bọn họ, trên đường này kiếm chút đồ ăn đã khó khăn lắm rồi.
“Hai đứa các con đều là những hài tử có hiếu, nhưng cá này bọn ta không thể nhận, phụ thân con cũng đã ra ngoài tìm đồ ăn rồi, Tô gia bên này không đói đâu.”
Tô Dương thị bên cạnh nhìn chằm chằm vào giỏ cá không chớp mắt.
“Đại tẩu nói nghe nhẹ nhàng quá, mấy đứa nhỏ đều đói rồi, gầy đến mức không ra hình dạng nữa, còn có phụ thân, mẫu thân tuổi tác đã cao, dọc đường này, đã đói meo rồi, khó khăn lắm mới có chút đồ ăn đại tẩu không ưu tiên cho người già và trẻ nhỏ, còn đẩy ra ngoài…”
Tô Hàm Sơ nhịn không được nhíu mày, nhị thẩm này sao nói chuyện càng ngày càng không có chừng mực vậy, Quân Mặc Diệp còn đang ở đây!
Vệ Phù Dung lạnh lùng liếc nhìn Tô Dương thị một cái.
“Có bản lĩnh thì tự mình đi tìm, nhìn chằm chằm vào đồ của nữ nhi ta tìm được là có ý gì, nhị đệ muội, nếu muội muốn đi cùng gia đình chúng ta, vậy thì im miệng lại, an phận một chút.
Nếu không thì nhị phòng các người tách ra sống riêng cho khỏe, không cần phải thỉnh thoảng nhảy ra, nói móc nói méo.”
Tô Dương thị thấy mình lần nào cũng thua dưới tay Vệ Dung, bèn đến bên cạnh Tô lão thái thái đỡ bà cụ.
“Mẫu thân, người xem đại tẩu kìa, con cũng là có lòng tốt vì Tô gia chúng ta mà thôi.”
Lão phu nhân Tô gia đứng dậy.
“Tức phụ của lão đại, tuy tức phụ của lão nhị nói chuyện hơi thẳng thắn, nhưng cũng là xót con cái, con hà tất phải gay gắt như vậy?”
Vệ Phù Dung không tiện cãi lại mẹ chồng, chỉ đành mở miệng chuyển chủ đề.
“Phụ thân, mẫu thân đây là Quân Mặc Diệp, phu quân của Sơ Sơ.”
Ý tứ ngầm, người Quân gia còn đang ở đây! Người không sợ mất mặt sao.
Quân Mặc Diệp chắp tay chào lão thái thái.
“Mặc Diệp bái kiến lão gia tử, lão phu nhân.”
Tô Hàm Sơ cũng cười chào hỏi.
“Tổ mẫu, trước kia khi cháu gái còn ở nhà, mẫu thân thường dạy, nhiều năm qua Tô gia nhờ tổ phụ tổ mẫu anh minh hiểu lý lẽ nên mới khiến phụ thân làm việc bên ngoài không lo lắng.
Cho nên những tiểu bối của Tô gia như chúng con đều phải hiếu kính tổ phụ tổ mẫu mới đúng, dọc đường này, đồ ăn không dễ tìm, hôm nay cháu gái và Mặc Diệp may mắn, bắt được mấy con cá, trong lòng nhớ lời dạy của mẫu thân, bèn mang hai con đến, để mẫu thân nấu cho tổ phụ tổ mẫu nếm thử.”
Tô lão gia tử nghe vậy trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.
“Ừm, mẫu thân con luôn là một phu nhân tốt của Tô gia, dạy dỗ các con rất tốt.”
Tô Hàm Sơ lấy một gói gia vị ra, bên trong có muối, bột ngọt, còn có vài quả ớt và quả thảo, gừng tỏi, đặt vào tay Vệ Phù Dung.
“Mẫu thân, lát nữa đun nước, cho cái này vào, nước sôi rồi hãy nấu cá, như vậy cá nấu ra sẽ thơm, cá này đừng từ chối nữa, Quân gia bên kia đủ rồi, nữ nhi có chừng mực, hơn nữa đây còn là do Quân Mặc Diệp chủ động nói muốn mang đến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







