Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

“Thế tử, Thế tử phi, dụng cụ bắt cá của hai người là gì vậy?”

Tô Hàm Sơ ngẩng đầu thấy là một lão gia có vẻ mặt hiền lành, ừm, đúng là nàng chưa từng nghe ông ấy nói gì không hay về phủ Tần vương.

“Vị lão gia này, phủ Tần vương đã không còn nữa, gọi ta một tiếng Sơ tiểu thư là được rồi…”

Quân Mặc Diệp lại bắt được một con cá nữa.

Hắn đưa con cá đến trước mặt Tô Hàm Sơ.

“Phương Nhị lão gia, xưng hô Thế tử không còn phù hợp nữa. Người gọi ta một tiếng tiểu công tử thì hợp hơn, còn Hàm Sơ cũng nên là Quân thiếu phu nhân.”

Tô Hàm Sơ sao lại cảm thấy lời này như đang nói cho chính mình nghe vậy.

“Cùng một dụng cụ, nếu không bắt được cá thì đó là do lão hủ không có tài, làm gì có thể trách thiếu phu nhân được.”

Sau đó, ông ấy liền đi chặt tre.

Quân Mặc Diệp không khỏi liếc nhìn nàng rồi tiếp tục bắt cá.

Trong lòng hắn có chút không yên. Nàng có vẻ khác với những tiểu thư khuê các mà hắn từng biết. Nếu là người khác sở hữu kỹ năng như vậy, chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài.

Phương Nhị lão gia rất nhanh đã chặt tre quay lại.

Tô Hàm Sơ hướng dẫn ông ấy làm ra một cái móc cá tương tự. Phương nhị lão gia cười cảm ơn rồi cầm móc cá đi ra xa bắt cá.

Lúc này Quân Mặc Diệp lại móc được một con cá nữa, mà còn là một con lớn, khoảng hai, ba cân.

Có lẽ cá đã cảm nhận được nguy hiểm nên đều bơi đi hết khỏi khu vực này.

Quân Mặc Diệp đi lên bờ, gỡ cá xuống.

“Đủ rồi, chắc là đủ cho bữa tối nay rồi.”

Tô Hàm Sơ cũng biết, có thể bắt được bốn con cá đã là rất tốt rồi.

Đi ngược dòng một chút, vạch đám cỏ nước ra, lấy giỏ bắt cá ra.

Quả nhiên, bên trong có hai con cá nặng hơn hai cân.

Thu hoạch mấy ngày nay thật không nhỏ, trên mặt Tô Hàm Sơ tràn đầy ý cười.

Quân Mặc Diệp đã đi giày xong, tiếp tục xử lý con cá vừa rồi, thấy nàng cầm một cái giỏ tre kỳ lạ, lại còn ngồi xổm bên cạnh mình, lấy dao găm đâm vào giỏ.

Nghe thấy tiếng động vật giãy giụa bên trong, hắn có chút ngạc nhiên.

“Trong cái giỏ kỳ lạ này cũng có cá sao?”

Tô Hàm Sơ lấy con cá bị đâm chết ra, đặt giỏ bắt cá vào trong nước sông, dùng dòng nước rửa sạch, rồi cho cá đã được xử lý trên bãi cỏ vào.

“Ừm, vừa rồi nhặt được cái giỏ này, bèn thử xem có thể bắt cá không, không ngờ vận may tốt, lại bắt được hai con cá khá lớn.”

Quân Mặc Diệp tự giác nhặt cá lên xử lý.

“Bữa tối nay phong phú rồi.”

Sau khi Tô Hàm Sơ cho cá vào giỏ xong, do dự nhìn Quân Mặc Diệp.

“Cá hôm nay chúng ta cũng không ăn hết, ta muốn đưa hai con sang cho phụ thân và mẫu thân ta.”

Quân Mặc Diệp nghe vậy gật đầu nhẹ.

“Đợi lát nữa ta cùng nàng qua đó, hai ngày trước ta bị thương, cả nhà già trẻ lớn bé đều dựa vào nàng, thậm chí ra còn chưa chính thức gặp mặt nhạc phụ nhạc mẫu, vừa hay hôm nay chúng ta qua đó gặp mặt.”

Tô Hàm Sơ có chút ngạc nhiên.

“Chàng cứ thế đồng ý rồi sao?”

Quân Mặc Diệp nhận lấy giỏ cá đầy ắp trong tay nàng.

Vươn tay nắm lấy tay nàng.

“Tại sao không đồng ý, trước tiên không nói đến việc cá có hơi nhiều, hơn nữa còn là do nàng nghĩ cách bắt được, đương nhiên nàng có quyền phân chia.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc