"Thời gian không đợi người, lát nữa người còn phải bận rộn nữa, chuyện của đại tiểu thư không biết sẽ kéo dài đến bao giờ, chúng ta mau ăn chút đi?" Sợ mụ hầu già bên ngoài nghe thấy, Minh Nha hạ thấp giọng dụ dỗ nàng.
"Tuy những món này không phải trong cung trực tiếp ban thưởng cho người, nhưng hôm nay chúng ta lại có phúc được thưởng thức rồi!"
Thấy Ngâm Loan chịu động đũa dưới sự khuyên nhủ của mình, Minh Nha rất vui vẻ trò chuyện bên cạnh nàng, giúp nàng lấy khăn tay, rót trà, rồi lại nhìn chằm chằm rèm xe, chỉ sợ mụ hầu già đáng ghét kia lại chen ngang, đòi ăn hai miếng.
Bên ngoài chỉ có tiếng sửa xe ngựa, không còn nghe thấy lời lẽ chua ngoa nào nữa. Minh Nha và Chúc Ngâm Loan đoán rằng người của Thẩm gia đối diện đã trấn áp được mụ hầu già này.
Quả thật là như vậy. Xuyên qua rèm xe bị gió thổi bay, Chúc Ngâm Loan để ý thấy, gần xe ngựa của Hầu phủ Thẩm gia, các thị vệ trang bị nghiêm chỉnh đang nhìn chằm chằm bốn phía, khí thế này có thể sánh với quý nhân trong cung.
Mụ hầu già nhà họ Chúc sĩ diện, đương nhiên sẽ không dám làm ra chuyện bị người ta chỉ trích dưới sự chú ý của đối phương.
Nàng ăn chậm rãi, cũng đưa cho Minh Nha một đôi đũa bạc, bảo nàng ấy nếm thử, nhưng Minh Nha không nhận, chỉ bảo nàng tự ăn.
Nàng ấy còn vui vẻ lẩm bẩm bên cạnh Chúc Ngâm Loan: "Lần trước lão phu nhân đi chùa Tương Quốc thắp hương bái Phật, theo phu nhân Thị Lang, may mắn được nếm một miếng bánh ngọt ngự ban, về nhà còn bóng gió chê người chưa từng thấy sự đời. Bây giờ mà để bà ta biết người ngẫu nhiên may mắn một mình thưởng thức hết đồ ăn và bánh ngọt trong cung, không biết sẽ ghen tỵ đến mức nào đây."
Vệ gia ngày càng phát đạt, Bàng thị liền bắt đầu ra ngoài kết giao với các gia đình quyền quý hơn, nhưng những nhà cao môn có thể tiếp cận thì có hạn, quyền quý như Thẩm gia, Bàng thị đều không thể nào với tới.
"Sau khi về nhà đừng nhắc chuyện này." Chúc Ngâm Loan dặn dò.
Cho dù nàng gả vào Vệ gia đã làm bao nhiêu chuyện, nhưng mẹ chồng vẫn luôn xem thường xuất thân của nàng, nàng chỉ là một người con thứ, chẳng qua là may mắn được ghi tên dưới danh nghĩa mẹ cả mà thôi.
Vệ Như Trác lại là đích công tử của Vệ gia, mối hôn sự này xem như nàng trèo cao.
Nhưng cho dù là đích công tử Vệ gia, ngay từ đầu nàng đã không muốn gả, cũng không ai hỏi qua ý nàng.
Nghĩ đến đây, Chúc Ngâm Loan ăn chậm lại một chút, không lâu sau cũng không ăn nữa, bảo Minh Nha thu dọn.
"Sao người lại không ăn nữa? Nô tỳ thấy xe ngựa của Hầu phủ kia còn phải sửa một lúc lâu nữa mà!"
"Thật sự không ăn nổi nữa." Nàng bảo Minh Nha ăn.
Tiểu nha hoàn tuy thèm, nhưng không dám, vẫn khoát tay từ chối.
Không lâu sau, xe ngựa của Thẩm gia đã sửa xong, tùy tùng đi tới lấy hộp đựng thức ăn và đĩa.
Chúc Ngâm Loan nói sẽ rửa sạch sẽ rồi đưa trả lại, nhưng đối phương lại lịch sự cười nói không cần, còn nói đã đợi lâu rồi, lại đưa thêm một ít lễ vật bồi thường. Nàng khoát tay nói không cần, dù sao cũng đã ăn đồ ăn và bánh ngọt rồi, nhưng đối phương vẫn khăng khăng, còn nói đó là lễ nghĩa của Thế tử gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)