Cuối cùng, Mục Uyển vẫn không thể nghe trọn vẹn câu chuyện bát quái diễm tình về Trấn Bắc Hầu.
Nguyên nhân là bởi Mục Nhu \vừa được cứu thoát lại đột nhiên lên cơn sốt cao rồi ngất lịm đi. Thẩm thị cùng đám hạ nhân Mục gia lập tức cuống cuồng lo liệu đưa nàng ta hồi phủ, còn Lý Diệc Thần thì mang vẻ mặt đầy lo lắng, đích thân hộ tống suốt dọc đường.
Sự tình ầm ĩ giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, căn bản không thể che giấu được ai. Thế là, chủ đề bàn tán của đám đông nhanh chóng chuyển từ Trấn Bắc Hầu sang việc liệu Lý gia Lục lang có thể vượt qua mọi rào cản để đến với Nhị cô nương hay không.
Và nếu chuyện đó không thành, thì việc hắn phải cưới Đại cô nương của Mục gia sẽ là một tai họa khủng khiếp đến nhường nào.
Nhìn thấy Vân Linh tức giận đến mức sắp bốc hỏa, Mục Uyển vội vàng kéo nàng ấy rời đi.
Tiết trời vùng núi đầu tháng Ba vẫn còn vương chút se lạnh, đặc biệt là khi màn đêm buông xuống, cái lạnh càng thêm thấu xương. Thế nhưng, tại hậu viện của một thôn trang nằm dưới chân núi Linh Lung, hơi nóng lại bốc lên ngùn ngụt, sương trắng mờ ảo giăng kín lối.
"Mục gia A Uyển, nghe nói vị hôn phu của tỷ chạy theo Nhị muội muội của tỷ rồi, có thật không vậy? Rốt cuộc tỷ định tính sao đây..." Nam Khê Hương quân hùng hổ bước vào viện, thế nhưng những lời định nói ra lại bất giác nghẹn ứ trong cổ họng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Khác hẳn với sắc xanh non mơn mởn vừa nhú bên ngoài, trong viện này cây cối đã xanh tốt um tùm. Những đóa mẫu đơn kiêu sa đang đua nhau khoe sắc giữa làn sương trắng mờ ảo, nhưng dẫu vậy vẫn không thể làm lu mờ đi vẻ đẹp diễm lệ trong hồ nước nóng.
Một thiếu nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi với làn da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen nhánh xõa dài sau lưng. Lớp trung y mỏng manh màu trắng đã sớm ướt đẫm, dính sát vào cơ thể, tôn lên đường nét xương quai xanh tinh xảo cùng đường cong lấp ló nơi vòng một. Thêm vào đó là khuôn mặt ửng hồng rạng rỡ như hoa đào vì ngâm mình trong suối nước nóng...
Thấy nàng ngâm mình thoải mái như vậy, Chúc Nam Khê cũng chẳng khách khí, dang rộng hai tay ra hiệu cho nha hoàn hầu hạ cởi y phục: "Thì nghe nói tỷ phải chịu ủy khuất, nên vội vàng chạy đến xem náo nhiệt đây. Nghe bảo hôm nay Lý gia Lục lang cũng gặp tỷ, cuối cùng lại bỏ mặc tỷ không ngó ngàng gì sao? Thật chẳng có chút phong độ nào."
"Muội còn tưởng sẽ thấy một nhóc đáng thương bị ruồng bỏ cơ, ai ngờ... chao ôi... thoải mái quá đi mất." Chúc Nam Khê bước xuống những bậc thang bên hồ nước nóng. Trong đêm lạnh giá thế này, khi dòng nước ấm áp dần bao bọc lấy cơ thể, trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngập tràn. "Vẫn là tỷ biết cách hưởng thụ."
Nàng ấy vừa dứt lời, mấy tỳ nữ đã cẩn thận đặt vài chiếc khay gỗ nổi trên mặt nước. Chúc Nam Khê thỏa mãn thở dài một hơi: "Rượu nho hảo hạng đựng trong chén lưu ly, dưa hấu ướp lạnh, lại còn có cả vải thiều. Bọn họ cứ bảo muội là đệ nhất nữ hoàn khố của kinh thành, thật nên gọi tất cả đến đây mà xem. Bàn về khoản hưởng thụ, nếu Mục Đại cô nương nhận thứ hai thì tuyệt đối không ai dám xưng thứ nhất. Muội đây vẫn còn phải học hỏi tỷ nhiều."
Mục Uyển dùng nĩa xiên một miếng dưa hấu, liếc nhìn nàng ấy một cái: "Hương quân đừng có làm hỏng thanh danh của ta."
Chúc Nam Khê cũng xiên một miếng, chẳng thèm nhận cái tội danh này: "Thanh danh của tỷ đâu đến lượt muội làm hỏng."
Nói đến đây, nàng ấy chép miệng hai tiếng: "Nghe nói ngày tỷ trở về, cả Mục gia trên dưới bận rộn đến mức chân không chạm đất, ngay cả đôi sư tử đá trước cửa cũng được lau chùi sạch bóng không vương hạt bụi. Kẻ không biết còn tưởng nhà tỷ sắp đón nhân vật lớn nào cơ đấy, nghe đồn phụ thân tỷ hồi phủ cũng chẳng có trận thế lớn đến vậy."
"Còn cả vị muội muội kia của tỷ nữa, mấy ngày trước khi tỷ về, nàng ta dẫn theo tiểu thư các nhà đến tham quan viện của tỷ. Miệng thì nói là xem có cần sắm sửa thêm gì không, kết quả ai nấy đều phát hiện đồ dùng trong đó tinh xảo, cầu kỳ vô cùng, đồ chơi thì nhiều vô kể, thật khiến người ta mở mang tầm mắt."
Mục Uyển cười lạnh một tiếng: "Toàn là đồ mã cả thôi. Diều nhìn thì sặc sỡ hoa hòe, nhưng khung sườn lại vô cùng tầm thường, nhìn là biết không bay cao được. Thoại bản thì toàn là loại lỗi thời, gậy đánh chùy hoàn thì cầm chẳng thuận tay chút nào. Chỉ có con vẹt kia là còn chút thú vị, nhưng cũng chẳng phải giống quý hiếm gì..."
Nàng lắc đầu thở dài: "Thật sự quá mức qua loa, lấy lệ."
Chúc Nam Khê: "..."
"Sao tỷ lại còn thất vọng thế?" Cuối cùng nàng ấy cũng không kìm được mà lên tiếng: "Năm nay tỷ đã mười bảy rồi, theo lý thuyết thì sau khi về kinh phải bàn bạc hôn kỳ với Lý phủ. Kết quả là, đầu tiên bị kế mẫu gán cho cái danh xấu, hôm nay lại bị Lý gia Lục lang làm cho bẽ mặt giữa chốn đông người. Muội không tin là tỷ không có tính toán gì."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Hay quá, có tiếp chưa ạ


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)