Ba năm trước, nhân lúc triều cương Đại Dĩnh đang rối ren, tộc Xích Linh đã dốc toàn lực xâm phạm bờ cõi. Khi ấy, triều đình chẳng những không chi viện cho Trấn Quốc công đang trấn thủ nơi biên ải, mà còn có kẻ gian nhân cơ hội bài trừ phe cánh. Hậu quả là Trấn Quốc công cùng hai người con trai lớn và toàn bộ tinh binh Tạ gia đều tử trận sa trường. Chỉ còn lại cậu con út Tạ Hành thoi thóp chút hơi tàn được người ta đưa về kinh.
Nào ngờ, trong triều lại có kẻ "vừa ăn cướp vừa la làng", vu khống rằng chính vì Trấn Quốc công tham công mạo tiến nên mới dẫn đến thảm bại của Đại Dĩnh, làm lung lay căn cơ đất nước.
Lúc bấy giờ, Tạ Hành mới mười tám tuổi, mang trên mình đầy rẫy thương tích vẫn đích thân lôi cổ tên nội gian ném ra giữa triều đường. Ngay trước mặt bá quan văn võ, hắn dùng đao lăng trì kẻ đó từng nhát một để bức cung, cuối cùng cũng tra ra được kẻ chủ mưu đứng sau giật dây.
Sau đó, hắn lại tự mình dẫn người đi xét nhà, diệt tộc từng kẻ một. Nghe đồn rằng, phàm là nam đinh có dính líu đến vụ án hãm hại năm xưa đều không được chết một cách thống khoái, mà toàn bị hành hạ, ngược sát vô cùng tàn nhẫn.
Tuy nói thông đồng với địch, phản bội đất nước quả thực là trọng tội đáng bị tru di cửu tộc, thế nhưng sự tàn bạo và ngoan lệ của hắn vẫn khiến vô số người phải lạnh gáy, khiếp đảm.
Đó là chưa kể về sau, hắn còn nhậm chức Chỉ huy sứ của Minh Kính ty, nắm quyền giám sát bá quan văn võ. Những thủ đoạn tàn độc của hắn lại càng không thèm che giấu. Thế nên, dù là kẻ ngang ngược, kiêu ngạo nhất chốn Thượng Kinh như Ngô Quốc cữu, khi đứng trước mặt hắn cũng đành phải cắp đuôi mà làm người.
Đúng lúc này, Vân Linh đột nhiên sực tỉnh: "Ây da, suýt chút nữa thì quên mất chính sự." Nàng ấy vội vàng chen ngang hỏi: "Các vị tỷ tỷ, Trấn Bắc Hầu đã dọa Ngô Quốc cữu chạy mất dép rồi, vậy cuối cùng Mục Nhị cô nương là do ai cứu lên thế?"
Trong lòng Vân Linh thầm cầu nguyện: Ngàn vạn lần đừng là Lý Lục lang nha.
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Vân Linh cũng chẳng ôm ấp mấy tia hy vọng. Dưới con mắt bao người, một cơ hội ngàn vàng như vậy, Nhị cô nương xảo quyệt kia làm sao có thể dễ dàng bỏ lỡ cơ chứ?
Nào ngờ, lại nghe thấy một vị cô nương mang vẻ mặt đầy tán thưởng lên tiếng: "Vị Nhị cô nương nhà họ Mục này quả nhiên là người đứng đắn. Lúc đó nàng ta chới với sắp chìm đến nơi rồi, Lý Lục lang định nhảy xuống nước cứu, thế mà lại bị nàng ta nghiêm giọng từ chối. Nàng ta bảo rằng tuyệt đối không thể làm chuyện có lỗi với Đại tỷ tỷ của mình. Cuối cùng, phải nhờ một bà tử biết bơi nhảy xuống vớt lên đấy."
Vân Linh nghe xong mà cảm thấy khó tin vô cùng, chẳng biết hồ lô của mẹ con Thẩm thị lại đang bán thứ thuốc gì đây. Thế nhưng, Mục Uyển lại hiểu rõ hơn ai hết. Đơn giản là vì, Mục Nhu nay đã tìm được một sự lựa chọn tốt hơn Lý Diệc Thần rồi.
Vị cô nương bên cạnh vẫn còn đang chép miệng tiếc nuối: "Xem ra, Lý Lục lang thực sự phải rước cái đồ bao cỏ vô tích sự của nhà họ Mục kia về làm vợ rồi..."
Kẻ bị gọi là "đồ bao cỏ vô tích sự" Mục Uyển cũng hùa theo thở dài thườn thượt một tiếng: "Đúng vậy, ta thấy thái độ của Lý Lục lang đối với Mục Nhị cô nương dường như cũng không hề tầm thường đâu."
Vị cô nương kia nghe vậy thì như bắt được tri kỷ, lén lút gật đầu đồng tình: "Ta cũng thấy thế. Nhưng mà chuyện này không tiện nói toạc ra, dẫu sao cũng liên quan đến danh tiết của hai người họ. Ta thì lại mong cho hai người đó có tình sẽ thành thân thuộc. Nếu Lý Lục lang đã định sẵn là phải cưới con gái nhà thương hộ, thì thà cưới một người vừa xinh đẹp vừa thông minh, vẫn còn tốt chán so với việc rước một kẻ vừa ngang ngược lại vừa không có não về nhà."
Mục Uyển tiện tay chia cho vị cô nương kia một nắm hạt dưa, ra chiều xót xa tiếc nuối: "Chứ còn gì nữa! Nhưng ngươi bảo chuyện này biết tìm ai mà nói lý lẽ bây giờ? Hôn sự người ta đã định sẵn từ đời thuở nào rồi. Mục Nhị cô nương dẫu có tốt đến mấy, thì cũng đâu bằng Mục Đại cô nương sinh ra đã có cái mệnh tốt..."
Vị cô nương kia vui vẻ nhận lấy nắm hạt dưa, gật đầu lia lịa như giã tỏi: "Quá chuẩn luôn!"
Mục Uyển vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ, khéo léo bẻ lái: "Cơ mà nhắc đến chuyện mệnh tốt, thì người trong lòng của Trấn Bắc Hầu mới gọi là có cái mệnh tốt nhất chứ nhỉ?"
Vậy nên, rốt cuộc vị cô nương may mắn đó là ai vậy trời?
Vân Linh đứng cạnh: "..."
Vì hóng hớt bát quái, tiểu thư nhà mình ngay cả tin đồn bôi nhọ bản thân cũng dám hùa theo tung ra luôn kìa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
