Nghe vậy, Mục Hưng Đức lập tức cảm thấy đau cả răng. Kể từ ngày Mục Uyển nhe nanh múa vuốt trước mặt ông ta, nàng đã chẳng buồn che giấu năng lực của bản thân nữa. Nàng thậm chí còn thẳng thừng phơi bày toàn bộ cơ chế hoạt động hiện tại của Thuận Phong tiêu cục cho ông ta xem. Sau khi xem xong, Mục Hưng Đức lập tức từ bỏ ý định nhúng tay vào tiêu cục. Không phải ông ta không muốn, mà là với phương thức vận hành đã được Mục Uyển điều chỉnh lại, ông ta phải đồng thời mua chuộc hơn hai mươi tên quản sự thì mới mong đạt được mục đích. Mà cho dù có mua chuộc được toàn bộ đi chăng nữa, chỉ cần Mục Uyển thay thế một người trong số đó, mọi công sức của ông ta coi như đổ sông đổ bể. Nói tóm lại, muốn thu phục Thuận Phong tiêu cục mà không có sự gật đầu của Mục Uyển là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.
Đến khi nhìn thấy bản hợp đồng mới được gửi tới cùng lúc, chi phí vận chuyển hàng hóa đã được giảm xuống một chút so với thời Hứa Khuynh Lam còn nắm quyền. Tính toán kỹ lại, cách này còn tiện lợi và hời hơn cả việc ông ta tự mình thâu tóm tiêu cục. Bởi vậy, Mục Hưng Đức gần như đã động lòng ngay lập tức.
Ngay lúc đó, ông ta đã nhận ra rằng, thiên phú kinh doanh của Mục Uyển e là còn vượt xa cả Hứa Khuynh Lam và chính bản thân ông ta. Lại nghĩ đến khế ước nhà của Tàng Trân Lâu, chỉ vì sự chậm trễ, lơ là của Thẩm thị mà ông ta không chỉ lao tâm khổ tứ suốt gần mười ngày trời, mà còn tổn thất ngót nghét hai vạn lượng bạc. Cứ nghĩ đến đây, Mục Hưng Đức lại đau xót như bị cắt thịt theo phản xạ.
Lúc này nghe Mục Uyển đề nghị, ông ta liền đáp ngay: "Cũng được, lát nữa phụ thân sẽ viết thư cho Triệu chưởng quỹ, bảo ông ấy gửi thêm ít da thú và đá quý loại tốt tới đây. Cứ chuẩn bị thành hai phần, con và Nhị muội muội mỗi người một phần."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
