Nghe được tin này, Vân Linh tức muốn chết, bèn bất bình lên tiếng: “Rõ ràng là bọn họ đuối lý, thế mà còn định đổ tiếng ác cho chúng ta.”
Trong khi đó, Mục Uyển vẫn thong thả, cẩn thận xới tơi đất cho chậu thảo dược rồi mới mỉm cười đáp: “Chuyện bình thường thôi, ngươi tức giận làm gì. Lát nữa, bọn họ thốt ra những lời đó như thế nào, ta sẽ bắt họ phải nuốt ngược vào trong y như vậy.”
Tin tức đến tai Mục Hưng Đức còn nhanh hơn cả nàng. Chính vì vậy, ngay khi Tam thái thái mang theo canh thiếp và tín vật đính ước đến cửa, ông ta đã thẳng thừng chặn người lại ngay bên ngoài. Ông ta dõng dạc nói: “Tam thái thái, đại cô nương nhà ta vì để tang mẹ suốt ba năm, nay mới vừa hồi kinh, cớ sao lại thành kẻ đạo đức suy đồi, đức hạnh có tỳ vết? Nếu các người thực sự có chứng cứ, hãy mang ra đây! Bằng không, sau này thiên hạ ai cũng bắt chước theo cái thói ấy, rõ ràng là bản thân muốn bội tín bạc nghĩa, lại ngậm máu phun người, vu khống danh tiết con gái nhà người ta. Thử hỏi như vậy, con gái nhà ai còn dám đính hôn nữa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
