Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Buộc Chung Một Loại Tình Cổ Với Tiền Kế Tử Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Nhưng hiện tại tình thế của Cơ Triệu Doanh không cho phép hắn làm gì lớn, kế hoạch lần này vốn đã đầy sơ hở, hắn cũng chẳng kỳ vọng nhiều, giờ thất bại chỉ hơi bực bội, bèn quay gót đến viện của Nhuận thị.

Còn lúc này, trong viện của Cơ Quân Lăng.

Kỷ Thành cùng mấy người khác đang tức tối: “Nhị công tử đúng là không biết điều! Đại công tử đã tha cho hắn bao nhiêu lần, hắn cứ thích tự tìm đường chết!”

Quay đầu lại, Cơ Quân Lăng đang mân mê đầu ngón tay, ánh mắt sâu xa, rõ ràng đang thất thần.

Nghĩ đến việc Quận chúa cũng bị cuốn vào vụ này, lại nhớ đến những dấu hiệu trước đó, Kỷ Thành bất giác rùng mình: “Đại công tử còn nhớ hôm trước người của chúng ta tra được nhị công tử có tư tình với mẹ kế không? Lão gia Cơ xưa nay ghét nhất mấy chuyện loạn luân, nếu biết nhị công tử dính vào mẹ kế, chắc chắn sẽ thất vọng vô cùng!”

Kỷ Thành dò xét nói xong, ngẩng đầu nhìn Cơ Quân Lăng, hắn vẫn mân mê đầu ngón tay, một lúc sau mới nhấc mí mắt: “Kỷ Thành, ngươi muốn nói gì?”

Một câu đã vạch trần tâm tư của hắn, Kỷ Thành đành giả ngây: “Thuộc hạ chỉ nghĩ, nhị công tử đã như vậy, hay là người cũng dùng chính cách của hắn để trị lại hắn, lôi chuyện hắn với Nhuận thị ra ánh sáng?”

Cơ Quân Lăng cười nhạt: “Ngươi nghĩ sai rồi, nếu ta động vào nữ nhân của phụ thân, không chỉ danh tiếng của ta bị hủy, mà ngay cả quan hệ cha con cũng tan vỡ.”

Chuyện đại nghịch bất đạo như vậy mà hắn nói nhẹ tênh, Kỷ Thành nghe mà thấy khó chịu.

Một mặt cảm thấy Đại công tử không thèm vì một nữ nhân mà phá hỏng quan hệ với Nhị gia, mặt khác lại nghĩ với dã tâm của Đại công tử, không chỉ muốn quyền thế của phụ thân mà ngay cả nữ nhân của ông ta cũng muốn chiếm lấy.

Nhưng hắn không dám vượt quá giới hạn, chỉ đành chuyển chủ đề: “Vậy Đại công tử định làm gì? Chỉ sợ nhị công tử sẽ cố ý để Nhị gia biết chuyện đêm nay.”

Cơ Quân Lăng thản nhiên đáp: “Vậy thì để phụ thân biết, cũng tiện giúp nhị đệ một tay.”

Kỷ Thành hiểu ý hắn muốn mượn tay Nhị gia xử lý Cơ Triệu Doanh, liền đi lo liệu.

Lúc đó, rốt cuộc nàng sợ hắn làm gì, thực ra cả hai đều hiểu rõ.

Hương thơm còn vương vấn nơi đầu môi.

Cơ Quân Lăng khẽ cong ngón tay.

Hắn ngả người tựa mạnh vào lưng ghế, cổ dài hơi ngửa ra, yết hầu lăn lên lăn xuống.

---

Lạc Vân Thư như hồn bay phách lạc trở về viện.

Trong đầu nàng cứ quanh quẩn một ý nghĩ: Rốt cuộc Cơ Quân Lăng là cố ý hay vô tình?

Từ lần phát bệnh ở sơn trang, ôm lấy Cơ Hốt rồi bị hắn bắt gặp trong bộ dạng quần áo xộc xệch, nàng đã không thể không nghĩ nhiều.

Lạc Vân Thư không rõ vừa rồi hắn như vậy là do dược tính phát tác, hay còn nguyên nhân nào khác.

Nhưng nhìn thế nào hắn cũng không giống kiểu người đó.

Điều khiến nàng rối loạn không phải là thái độ của Cơ Quân Lăng với mình, mà là chính bản thân nàng.

Trên người nàng có tình cổ, lẽ ra phải bài xích tất cả nam nhân ngoài Cơ Hốt, vậy mà vừa rồi khi ở gần Cơ Quân Lăng, nàng chẳng những không khó chịu, ngược lại còn nảy sinh cảm giác khao khát.

Điều này chưa từng xảy ra với Cơ Hốt.

Đó là con trai trưởng của chồng trước, quá mức loạn luân, ngay cả một người Nam Cương như nàng cũng không thể chấp nhận nổi.

Lạc Vân Thư cắn răng xua tan tạp niệm.

Ngẩng đầu lên, thấy Cơ Hốt đang đứng ở cổng viện nhìn nàng, đôi mắt phượng dịu dàng mà sâu thẳm.

Nàng lại cảm thấy ánh mắt bình thản ấy khiến sống lưng mình lạnh toát, giống như nửa đêm đi đường vắng mà có cơn gió lạnh lướt qua tai, rờn rợn khó tả.

Chớp mắt, Cơ Hốt khẽ mỉm cười, ánh mắt khiến nàng rợn người dường như chỉ là ảo giác.

Hắn bước đến trước mặt nàng: “Đang nghĩ gì vậy? Ta đứng đây mà người cũng không để ý.”

Lạc Vân Thư chạm phải ánh mắt phượng của hắn, bất giác nhớ lại ánh mắt của Cơ Quân Lăng khi ngậm lấy nàng tối qua.

Nàng vội dời ánh nhìn, sắp xếp lại suy nghĩ, cuối cùng quyết định kể lại chuyện vừa rồi.

Rồi hỏi Cơ Hốt: “Chàng nghĩ là ai làm?”

Cơ Hốt nhìn nàng không đáp.

Lại là ánh mắt kỳ lạ đó.

Lạc Vân Thư có chút không vui, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ chàng nghi ngờ ta giấu diếm điều gì?”

Cơ Hốt bật cười, vẻ dịu dàng như gió mát trăng thanh lại ánh lên giữa đôi mày: “Ta chỉ thấy may mắn, vì nàng không sợ ta hiểu lầm mà giấu giếm.”

Trước khi đến đây hắn đã biết chuyện vừa xảy ra, thấy nàng hồn vía lên mây, không khỏi nghĩ ngợi.

May mà nàng không giấu hắn.

Lạc Vân Thư khẽ cười: “Có gì mà phải hiểu lầm? Ta với Đại công tử vốn chẳng thân thiết, ta cũng biết giải hầu hết các loại độc, làm sao có thể vượt quá lễ giáo?”

Nàng nói vậy nhưng Cơ Hốt vẫn nhận ra mỗi lần nhắc đến Cơ Quân Lăng, nàng lại hơi nhíu mày.

Nghĩ đến việc con trai trưởng của mình có thể đã ôm lấy nàng khi trúng thuốc, thậm chí còn có hành động thân mật hơn, Cơ Hốt siết chặt tay sau lưng rồi lại buông ra.

Hắn không thích nàng tiếp xúc với nam nhân khác, dù chỉ là hiểu lầm.

Nhất là khi đó lại là con trai trưởng của hắn.

Lạc Vân Thư chỉ nghĩ hắn đang suy đoán ai là kẻ chủ mưu, mấy chuyện này nàng vốn lười để tâm, giao hết cho hắn lo liệu, lại đề nghị: “Hay là, chúng ta nghĩ cách giải cổ đi? Ta mười mấy tuổi, để bảo vệ bản thân đã dùng lễ nghi của thế gia Trung Nguyên để ràng buộc mình, thành ra chẳng giống người Trung Nguyên, cũng chẳng giống người Chiêu Việt.

Chủ mẫu Cơ gia, Đại tế ti Chiêu Việt, ta đều không làm nổi, cũng chẳng muốn làm.

Ta chỉ hợp với việc co ro trong một góc, sống lười biếng qua ngày.”

Cơ Hốt nhìn bóng lưng lười nhác của nàng, cảm giác không thể nắm giữ này sao mà quen thuộc?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc