Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước đó hắn nhận được tin, Hoài Vương giấu nghịch tặc bị truy nã trong phủ, vì đó là em ruột của Hoàng thượng, không tiện công khai điều tra, người thường không có thiếp mời cũng không vào được vương phủ, đúng lúc Hoài Vương muốn lôi kéo, gửi thiếp mời hắn dự tiệc, hắn liền nhận lời.
Một vị hoàng thân vốn không cần đề phòng lại dính líu đến nghịch tặc, trong triều những người như Hoài Vương không phải ít, sắc mặt Cơ Quân Lăng càng thêm trầm trọng.
Hắn viết thư báo cho Thái tử, giao cho Kỷ Thành mang đi.
Trước khi đi, Kỷ Thành cười nói: “Vẫn là người trẻ tuổi mới nhanh nhạy, Du Vũ võ công cao, đầu óc cũng lanh lợi, đoán được Hoài Vương sẽ hiểu sai ý đại công tử, sẽ đưa mỹ nhân tới lôi kéo, đến lúc đó hắn có thể đường hoàng rời đi dò xét.
Đúng là lanh lợi thật!”
Cơ Quân Lăng ngẩng lên liếc hắn một cái.
Kỷ Thành biết điều lui ra.
Trong rượu ở phủ Hoài Vương đã bị bỏ thêm thứ giúp hứng thú, tuy không khiến người ta khó chịu nhưng lại khiến lòng bứt rứt không yên.
Cơ Quân Lăng xem công văn được một lúc thì thổi tắt đèn đi ngủ.
Gió len qua khe cửa sổ thổi vào.
Dưới ánh trăng, một bóng trắng mờ ảo như sương khói lững thững bước tới, dáng đi lười biếng.
Nàng dừng lại bên giường hắn.
Nốt ruồi son trên người nàng dưới ánh trăng lúc ẩn lúc hiện, đôi mắt đào hoa lười nhác, từ trên cao nhìn xuống hắn, ánh mắt dịu dàng trong trẻo nhưng lại ẩn chứa ý vị khiến người ta sa ngã.
Cơ Quân Lăng nhìn nàng chằm chằm không rời.
Nàng xõa tóc, trông chẳng khác nào hôm đó vội vã chạy ra khỏi viện, mái tóc đen dài buông tới eo, chỉ hơi cúi xuống một chút, đuôi tóc đã nhẹ nhàng lướt qua mi mắt hắn, như có như không: “Thật giống quá…”
Nói xong đầy ẩn ý, nàng lại bày ra dáng vẻ lười nhác như lần gặp ở thủy tạ hôm ấy: “Ta đi trước đây.”
Ngay lúc nàng xoay người, Cơ Quân Lăng kéo tay nàng lại.
Hắn trở mình, đè nàng xuống dưới thân.
011 “Không được đâu…”
Ánh trăng mờ như tấm màn sa phủ xuống.
Cơ Quân Lăng cúi đầu, người con gái dưới thân khẽ vịn lấy vai hắn, rõ ràng lúng túng nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
Nàng cứ luôn miệng tự nhận mình là bề trên, nhưng hiếu thắng còn hơn cả hắn – kẻ vãn bối này.
Bản năng săn mồi ăn sâu trong máu khiến Cơ Quân Lăng chẳng muốn buông nàng ra.
Hắn nhìn thẳng vào đáy mắt nàng.
Ánh mắt nàng bắt đầu dao động, hoảng loạn cầu xin: “Buông ra, ta là mẹ kế của ngươi…”
Một câu ấy như dội gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa âm ỉ trong Cơ Quân Lăng, hứng thú săn mồi cũng tan biến, hắn buông nàng ra.
Khóe môi nàng lại nở nụ cười, xoay chuyển tình thế, tay từ vai hắn trượt xuống eo.
Thân thể nàng như tấm lụa mỏng, chạm vào vừa như có vừa như không, mềm mại quấn lấy hắn, má ửng hồng, đôi mắt mơ màng nhưng chẳng hề có chút nịnh nọt hay xấu hổ, chỉ nhìn hắn như muốn gỡ lại một ván thua.
Cơ Quân Lăng dừng động tác muốn đứng dậy, hai người lặng lẽ đối diện nhau giữa đêm yên tĩnh.
Ánh mắt nàng càng thêm mê loạn, môi đỏ hé rồi lại khép, Cơ Quân Lăng gần như đoán được nàng sắp nói gì, chắc lại là câu “Ngươi và Cơ Hốt, thật sự rất giống nhau”.
Nhưng không phải.
Nàng dịu dàng nhìn hắn, trong mắt ánh lên dục vọng pha chút thách thức.
Rồi nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Lời thì thầm khẽ khàng mang theo hơi thở ấm nóng, khơi dậy khao khát thầm kín trong lòng hắn.
Nàng rưng rưng nước mắt, giọng run run cầu xin: “Cho ta đi…”
Giữa trán nàng điểm chu sa đỏ thắm, như ngọn nến nhỏ bừng sáng trong ánh trăng lạnh lẽo.
Dục vọng âm ỉ như lửa hoang lan tràn.
Váy áo nàng đã nửa trượt xuống, bờ vai trắng ngần dưới trăng càng thêm óng ánh, Cơ Quân Lăng cúi đầu cắn lên đó, để lại vết răng lấm tấm trên ngọc trắng.
Soạt—
Tiếng lụa xé rách phá tan đêm lành.
Nàng như dây leo quấn chặt lấy hắn, tay run run bấu lấy màn sa, lại bị hắn kéo về, mười ngón tay đan chặt, cuồng phong lay động không ngừng, tiếng nức nở cầu xin vang lên theo nhịp màn sa lay động dữ dội… Đến rạng sáng, trăng lặn sông nghiêng.
Trên giường thấp thoáng bóng người ngồi co gối, Cơ Quân Lăng đặt tay lên đầu gối, ngọn lửa rạo rực trong người vẫn cuộn trào dưới vạt áo, như thanh kiếm sắc sắp rút khỏi vỏ.
Những mảnh ký ức cuồng nhiệt trong mơ vẫn còn vương vấn, trận đối đầu kịch liệt ấy khiến hắn khoái trá.
Nhìn tấm rèm cửa mờ ảo trên cửa sổ hoa, trong mắt hắn ánh lên tia tối tăm rồi vụt tắt.
Giấc mộng trái luân khiến người ta bứt rứt, tỉnh dậy hắn có hơi ngạc nhiên, nhưng tuyệt nhiên không chút áy náy.
Nên hay không, đúng hay sai, có thể hay không thể, những điều ấy chưa từng khiến hắn bận tâm.
Chỉ có muốn hay không muốn mà thôi.
Ngồi yên một lát, đợi cảm giác khác lạ trên người tan đi, Cơ Quân Lăng đứng dậy, ngày nào hắn cũng luyện kiếm, bất kể nắng mưa hay đông hè đều không gián đoạn.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Cơ Quân Lăng bận xoay xở giữa vòng xoáy quyền quý ở kinh thành, còn cách đó mấy chục dặm, tại Lạc thành.
Hôm ấy trời đổ mưa, phủ đệ cổ kính chìm trong màn mưa như sư tử nằm giữa sương mù.
Trong viện Ngọc Hằng, Cơ Hốt vừa bước vào thư phòng thì tai mắt ở kinh thành đã tới báo: “Nhị gia, có hai chuyện.
Ta vốn định tự mình ra tay, không ngờ, trưởng tử của ta cũng có chút bản lĩnh.”
Cơ Quân Lăng lật đổ Hoài Vương, với phòng nhị là chuyện tốt, nhưng với phòng lớn thì ngược lại.
Hoài Vương là cậu họ của Cơ Triệu Doanh, vốn là một trong số ít người còn lại ủng hộ phòng lớn, giờ bị lật đổ, bảo sao Cơ Triệu Doanh không lo lắng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


