Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau gốc cây đã chẳng còn ai, chỉ còn cành hoa đung đưa theo gió và thân cây xám đen.
Làm gì có vị “trước đây từng là con kế” nào ở đó? Lạc Vân Thư ngờ rằng mình vì phát tác cổ trùng mà sinh ra ảo giác, trong lòng cũng chẳng còn tâm tư nào khác.
Nàng kéo lại lớp áo mỏng rủ xuống khuỷu tay, vịn đôi chân run rẩy yếu ớt đứng dậy khỏi lòng Cơ Hốt, lại trở về dáng vẻ lười nhác thường ngày.
Nàng chỉnh lại trâm cài tóc bị lệch, trông chẳng khác nào một kẻ phong lưu vừa trêu ghẹo người ta xong đã vội quay lưng bỏ đi, thản nhiên nói: “...Vừa rồi vì cổ độc phát tác nên ta lỡ mất kiểm soát.
Ngươi cứ làm việc của mình đi, ta qua xem A Cửu một chút.”
Nói xong, nàng quay người rời khỏi lương đình.
Cơ Hốt nhìn bóng lưng người vợ cũ giả vờ bình tĩnh mà thực ra hoảng loạn chạy trối chết, cảm giác bức bối bị nàng khơi lên cũng theo gió tan biến.
Lạc Vân Thư lơ đãng bước đi.
Mấy ngày nay thân thể nàng vốn đã yếu, lại bị cổ trùng hành hạ một trận, toàn thân càng thêm mệt mỏi rã rời.
Chỉ vì sĩ diện, nàng không muốn ở lại trước mặt Cơ Hốt thêm chút nào, thậm chí khi Cơ Hốt đề nghị đưa nàng về, nàng cũng dứt khoát từ chối.
Suốt dọc đường, nàng phải vịn vào cây mới ra khỏi rừng, đi ngang qua một thủy tạ thì đôi chân đã mềm nhũn run rẩy, mồ hôi cũng rịn ra khắp người.
Lạc Vân Thư nửa tựa vào cột hành lang, tay ôm lấy ngực đang phập phồng để điều hòa hơi thở, ánh mắt vô tình liếc xuống mặt nước, thấy bóng dáng lầu các in dưới hồ lại nhớ tới ảo giác vừa rồi.
Đúng là phiền phức.
Đang nghĩ đến bóng người ấy, thì trên mặt nước phẳng lặng như gương lại thực sự xuất hiện một thân ảnh cao gầy mặc áo đen đội kim quan.
Dù bóng nước không rõ ràng, Lạc Vân Thư vẫn như nhìn thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt người đó.
Hắn đang nhìn nàng.
Đôi mắt phượng lạnh lùng kia ẩn chứa ý vị sâu xa.
“Đại công tử có việc gì sao?”
Nắng gắt, người kia lại đứng ngược sáng.
Lạc Vân Thư hơi nheo mắt.
Cơ Quân Lăng dáng người cao ráo, đứng thẳng tắp như ngọc, bóng dài của hắn bị ánh mặt trời kéo đổ về phía nàng, ánh mắt lạnh nhạt nhưng lại toát lên khí chất nói một là một, phủ lên người nàng cùng với bóng hình ấy.
Hắn mặc áo đen, đầu đội kim quan, y hệt như ảo ảnh nàng từng thấy khi trúng độc tình cổ! Vừa rồi, chẳng lẽ thật sự là hắn? Nếu vậy thì chẳng phải nàng vừa ở trong lòng chồng cũ mà lại liếc mắt đưa tình với con trai riêng của hắn sao! Lạc Vân Thư nhìn xuống đường viền mây thêu chỉ vàng trên cổ áo hắn, xấu hổ đến mức suýt choáng váng.
Vừa chạm mắt, Cơ Quân Lăng liền dời ánh nhìn, tầm mắt hắn rơi đúng vào vạt váy nàng đang xõa trên đất.
Dưới ánh nắng và ánh nước phản chiếu, vạt váy trắng như tuyết trở nên mờ ảo, lộ ra đôi chân thon nhỏ thấp thoáng bên dưới, không ngừng run rẩy.
Lạc Vân Thư nhận ra ánh mắt hắn, sợ hắn hiểu lầm, tự dưng lại muốn khép chân lại.
Nàng vốn không cho rằng chuyện nam nữ là điều gì xấu hổ, nhưng có lẽ vì hồi nhỏ mới đến Trung Nguyên đã bị gán cho cái danh “Nam man”, những trải nghiệm ấy càng khiến nàng hiếu thắng, cứng đầu, lại càng coi trọng thể diện.
Nhất là khi đối diện với kiểu thế gia tử như Cơ Quân Lăng, người từ nhỏ đã được dạy lễ nghi.
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào hắn: “Đại công tử, thật trùng hợp quá.”
Giọng nàng vốn dịu dàng, sau khi phát tác tình cổ lại càng thêm quyến rũ, như tơ nhện giăng giữa mây khói, lười biếng chờ ai đó tự chui vào lưới.
Cơ Quân Lăng phản ứng rất bình thản.
Một lúc lâu sau, hắn mới nhàn nhạt đáp: “Đúng là trùng hợp.”
Trong lòng Lạc Vân Thư rối như tơ vò, cũng chẳng buồn quan tâm hắn có hiểu lầm hay không, chỉ khẽ gật đầu rồi định bước đi.
Nhưng Cơ Quân Lăng đã bước tới trước.
Hắn tiến lại gần nàng hai bước, ánh mắt dừng lại ở khóe môi đỏ mọng của nàng.
Ở đó có một vết răng mờ mờ.
Là ai để lại thì khỏi cần nói cũng biết, hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt chợt tối lại.
Nhận ra hắn đang nhìn môi mình, hàng mi dài của Lạc Vân Thư khẽ run, nàng vô thức mím môi, chân cũng không nghe lời mà lùi lại một bước.
Cơ Quân Lăng tiến lên một bước, nàng càng rối bời lại càng lùi thêm một bước, vừa định lên tiếng thì hắn đã dừng lại, bóng hắn phủ lên ngực nàng.
Lạc Vân Thư còn muốn tránh xa thêm chút nữa, nhưng lại không cam lòng bỏ chạy, nàng ngẩng đầu bình tĩnh nhìn hắn: “Đại công tử có việc gì sao?”
Cơ Quân Lăng bị hỏi đến ngẩn ra.
Sau đó như bừng tỉnh, ánh mắt sâu thẳm thu lại, lại trở về vẻ khách sáo xa cách như trước: “Không có gì, chỉ là thấy sắc mặt nàng không tốt.”
Giọng điệu vẫn như cũ, đầy tôn trọng.
Lạc Vân Thư chẳng buồn để ý sự tôn trọng ấy là thật hay giả, nàng chỉ muốn giữ hòa khí bề ngoài, liền mỉm cười: “Bệnh cũ thôi, lúc nãy nghỉ trong rừng còn hoa mắt, suýt nữa tưởng thấy mấy người cha của ngài đứng quanh đây, nghỉ ngơi chút là ổn.”
Cố ý nói xong câu này, Lạc Vân Thư lén liếc nhìn nam nhân trẻ tuổi, thấy trong mắt hắn vẻ suy tư đã vơi đi phần nào.
Nàng liền bước đi trước.
Cơ Quân Lăng cũng quay người đi ngược hướng, chỉ là vừa đi được hai bước, hắn lại liếc nhìn bóng mình in dưới nước mỗi lúc một xa, lông mày kiếm nhíu lại đầy nghi hoặc.
Vừa rồi, sao hắn lại bước về phía nàng nhỉ?
Người ta nói quen mặt thì bớt ngại.
Lần đầu gặp Cơ Quân Lăng, Lạc Vân Thư nhận nhầm người, xấu hổ cả nửa ngày; lần thứ hai trêu chọc con vẹt của hắn thì bị bắt quả tang, nàng lại ngượng thêm nửa canh giờ; sau đó cùng hắn giải độc trong xe ngựa… Đến lần này, nàng bị bắt gặp lúc phát tác tình cổ cùng Cơ Hốt, tuy có chút xấu hổ, nhưng khi về tới viện, nàng đã lấy lại bình tĩnh.
Chỉ cần hắn không hiểu lầm nàng cố ý quyến rũ hắn, thì dù có bị bắt gặp cũng chẳng sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)