Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thế mà lúc này, phụ thân lại mỉm cười nhìn Lạc Vân Thư, lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Rõ ràng, giữa phụ thân và vị “tiền kế mẫu” này không phải chỉ là tôn trọng nhau như khách, mà là thực lòng yêu thương.
Một người luôn tự kiềm chế như phụ thân cũng có thể vướng vào tình cảm, dịu dàng với một nữ nhân.
Điều này khiến Cơ Quân Lăng khá bất ngờ.
Nhưng hắn vẫn cho rằng, tình yêu ngoài việc tăng thêm ràng buộc thì chẳng có ích gì.
Cơ Hốt cuối cùng cũng mang về lá sen Thiên Sơn, còn vị thuốc Đan mộc núi Vị cũng đã có tin tức.
Cùng lúc đó, độc của Cơ Quân Lăng cũng sắp được giải hết.
Thực ra loại độc này vốn không khó giải, chỉ vì dùng cách lấy độc trị độc nên phải chia ra uống nhiều lần để tránh tổn hại thân thể.
Đến lần điều chế thuốc cuối cùng, Lạc Vân Thư vừa cho người mang thuốc đến viện Cảnh Huyên, mắt đã tối sầm lại. “Cẩn thận!”
Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa.
Lạc Vân Thư được một đôi tay ấm áp đỡ lấy, gương mặt ôn hòa của Cơ Hốt hiện lên trước mắt nàng, lúc ẩn lúc hiện.
Nhìn vào đôi mắt phượng ấy, trong lòng Lạc Vân Thư như bị thứ gì đó quấn chặt.
Nàng ngơ ngác nhìn hắn, nhất thời không phân biệt nổi hắn là ai.
Là Cơ Hốt – người chồng cũ? Hay là trưởng tử Cơ Quân Lăng? Lạc Vân Thư tựa mặt vào ngực hắn, cảm giác chỉ cần như vậy là có thể lấp đầy khoảng trống trong tim.
Lần trước cũng thế, là vào hôm gặp bọn cướp.
Một lần có thể là ảo giác, nhưng hai lần thì không thể.
Lạc Vân Thư lại bắt đầu cảnh giác.
Chẳng lẽ thật sự là tình cổ đã thức tỉnh? Hai người đã hòa ly lại bị tình cổ trói buộc, với cả hai đều chẳng phải chuyện tốt.
Nghĩ đến đây, đầu nàng như muốn nổ tung. “Vân nhi?”
Tiếng gọi quan tâm của Cơ Hốt như viên đá ném xuống mặt nước, khiến Lạc Vân Thư động lòng.
Nàng cố nén ý muốn dựa vào hắn, yếu ớt nói: “Ta không sao… chỉ là mất máu nhiều nên hơi yếu thôi.”
Cơ Hốt không nói gì, lặng lẽ bế nàng vào trong phòng, đặt lên ghế quý phi.
Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, nàng như người chết đuối được kéo lên khỏi vực sâu.
Sự hỗn loạn trong cơ thể bị hắn dập tắt. “Cơ Hốt…”
Lạc Vân Thư khẽ gọi, đầy thỏa mãn.
Nàng càng siết chặt tay hắn, giả vờ như đau quá nên mới làm vậy, mượn cớ che giấu sự yếu lòng, cứ thế nắm tay hắn mà yên tâm ngủ thiếp đi.
Bên giường, Cơ Hốt vuốt nhẹ gương mặt người cũ, ánh mắt trầm ngâm nhìn bàn tay bị nàng nắm chặt.
Đắp lại chăn cho nàng, hắn gọi tâm phúc Chu Vũ: “Phái người đến Giang Nam tìm vị thầy thuốc Miêu kia.”
_
Chớp mắt đã sang hè.
Sáng sớm, trong thư phòng của Cơ Hốt.
Khói hương từ lò Bác Sơn lượn lờ, trông như mây phủ quanh núi xa.
Thầy thuốc Miêu mà Cơ Hốt mời về – Vô Cửu – đứng sau bàn.
Hắn là một nam nhân trung niên tầm bốn, năm mươi tuổi, không chỉ tinh thông y thuật Miêu Cương mà còn am hiểu thuật dùng cổ giải cổ.
Vô Cửu vốn ngưỡng mộ Trung Nguyên từ lâu, một lòng muốn lập nghiệp nơi này, nhưng người Trung Nguyên lại kiêng kỵ thuật vu cổ, hắn đến đây nhiều năm vẫn chưa gặp được quý nhân trọng dụng.
Nửa năm trước, hắn tình cờ gặp vị gia chủ thế gia này, phát hiện trên người Cơ Hốt có tình cổ, bèn tự tiến cử muốn giải cổ cho quý nhân, nhưng bị từ chối.
Tưởng đã lỡ mất cơ hội đổi đời, ai ngờ không lâu sau, vị quý nhân ấy lại cho tâm phúc đến tìm hắn.
Vô Cửu là người rất khéo léo, lúc đến đã đoán được mục đích của Cơ Hốt, vừa vào thư phòng liền chủ động nói: “Nhị gia trên người hình như có dị động của cổ.”
Có dị động hay không chỉ nhìn bằng mắt thường thì khó mà biết, nhưng hắn biết Cơ Hốt quan tâm chuyện này.
Quả nhiên, Cơ Hốt cho hắn cơ hội.
Vô Cửu bắt mạch xem cổ cho hắn: “Loại đồng tâm cổ này là cổ mẹ con, phải lấy cả cổ mẹ lẫn cổ con ra mới giải được hoàn toàn.
Trước đây trên người Nhị gia cổ mẹ không phát tác là vì cổ con bị áp chế.
Cổ trên người Nhị gia không có gì lạ, là cổ con có dị động.”
Cơ Hốt nói: “Người trúng cổ con thể chất đặc biệt, một khi trúng cổ chỉ có thể áp chế, không thể lấy ra.”
Vô Cửu chau mày sâu hơn: “Nếu vậy thì khó rồi.”
Cơ Hốt nghe ra ẩn ý: “Khó? Ý ngươi là, ngươi có cách giải?”
Vô Cửu đúng là có, nhưng hắn do dự.
Bởi vì cách giải hoàn toàn này là dẫn cổ mẹ sang người thân ruột thịt.
Đa số người trúng cổ sẽ chọn truyền cổ sang thân nhân đang bệnh nặng hấp hối, có kẻ nhẫn tâm thì chọn một người thân thiết mà mình không quá để tâm để truyền cổ.
Nhưng Nhị gia nhà họ Cơ chỉ còn ba người thân: lão gia tuổi cao nhưng vẫn còn uy, trưởng tử trẻ tuổi tài năng, ấu tử yếu ớt.
Chưa nói đến chuyện có nỡ hay không, cổ trên người Nhị gia lại là tình cổ.
Nhà họ Cơ gia phong nghiêm ngặt, Nhị gia lại coi trọng hiếu đễ, sao có thể chấp nhận? Hắn – Vô Cửu – biết rõ không ổn mà còn nói ra, chẳng phải sẽ bị nghi ngờ có ý đồ xấu sao? Vô Cửu khó xử lắc đầu: “Cổ này quỷ dị, lại đã lâu năm, cách giải thông thường e là tổn thương căn nguyên.
Nếu Nhị gia lo cổ con thức tỉnh, tại hạ có thể giúp người áp chế cổ mẹ, chỉ cần một trong hai – cổ mẹ hoặc cổ con – không thức tỉnh thì độc cổ sẽ không phát tác.”
Cơ Hốt nghe xong khẽ gật đầu, hiển nhiên rất hài lòng với kiến thức của Vô Cửu.
Vô Cửu nhân cơ hội hỏi: “Không biết Nhị gia khi nào rảnh? Tại hạ còn chuẩn bị nghỉ ngơi trước.”
Cơ Hốt lại nói: “Không cần.”
Khói lò Bác Sơn lượn lờ, gương mặt nho nhã của nam nhân lúc ẩn lúc hiện, dưới vẻ ngoài quân tử lại ẩn chứa sự cố chấp, đôi mắt phượng dịu dàng bỗng tối lại: “Ta không định giải cổ.
Vô Cửu, ngươi hãy giúp ta đánh thức cổ con, Trung Nguyên nhất định sẽ có chỗ cho ngươi.”
08 “Hình như tình cổ của ta lại phát tác rồi.”...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)