Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cảm giác mềm mại như ngọc khiến hắn chợt nhận ra động tác này có phần vượt lễ, hắn khựng lại, rút tay về.
"Không cần."
Lạc Vân Thư cũng không ngăn nữa.
Không biết qua bao lâu, hàm răng sắc nhọn của A Cửu dần nới lỏng, hắn buông tay đại ca, run rẩy cũng dần dừng lại, cuộn mình lại càng nhỏ hơn.
"A Cửu, con ổn chứ?"
Lạc Vân Thư thử chạm vào đứa nhỏ, lần này A Cửu không giãy giụa, chỉ là khi được nàng ôm vào lòng, hắn ngơ ngác nhìn vết thương trên tay nàng.
Hắn dùng giọng gần như thì thầm hỏi:
"A nương, con có phải... lại sắp bị nhốt vào rồi không?"
Sống mũi Lạc Vân Thư cay xè.
A Cửu dù đã sáu tuổi, nhưng nàng cũng chỉ mới làm mẹ được hai năm, ngày thường vốn tùy tiện, chẳng biết làm sao để giống một người mẹ hiền.
Nàng cúi xuống, ôm lấy A Cửu một cách vụng về, nhẹ nhàng như đang ôm một món đồ sứ dễ vỡ.
"Không đâu, đừng sợ.
A nương sẽ chữa khỏi cho con..."
Những lời này không biết là để an ủi đứa nhỏ, hay là để an ủi chính nàng, nàng cũng không rõ nữa.
Cơ Quân Lăng lặng lẽ nhìn.
Vị kế mẫu này ngày thường luôn giữ dáng vẻ trưởng bối, thực ra chẳng có chút uy nghiêm nào.
Nàng giống như yêu tinh ẩn mình trong rừng sâu, vừa thần bí, vừa thanh khiết, lại mong manh dễ vỡ, trong trẻo mà vẫn có chút tà khí hoang dã, đầy mâu thuẫn.
Nhưng hôm nay nàng xõa tóc vội vàng chạy ra ngoài, mái tóc dài rối nhẹ phủ lên vai gầy, ngay cả nốt ruồi son giữa mày cũng như một vết nứt trên men sứ trắng.
Nhất là khi ôm lấy đứa nhỏ an ủi, tình mẫu tử đã làm mờ đi vẻ thần bí không giống người phàm của nàng.
Mẫu thân mất khi Cơ Quân Lăng còn chưa biết gì, "mẫu tính" hay "mẹ" đối với hắn là khái niệm xa lạ, chỉ chứng minh hắn là người có máu thịt, chứ không để lại chút ký ức nào.
Thế nhưng lúc này, hắn bỗng nhiên có một hình dung cụ thể về hai chữ "mẹ".
Không rõ là tâm trạng gì, cũng chẳng mang theo cảm xúc nào, Cơ Quân Lăng cúi người, đưa tay về phía Lạc Vân Thư, ngón tay thon dài chạm gần đến cằm nàng.
Lạc Vân Thư ngơ ngác nhìn hắn.
Ánh mắt giao nhau, hắn liếc nàng một cái, vẫn không có biểu cảm gì, đôi mắt phượng lạnh nhạt khẽ rũ, ngón tay nhẹ nhàng gạt đi sợi tóc xanh rối phủ ngang mắt A Cửu.
Mái tóc mát lạnh lướt qua đầu ngón tay.
Cơ Quân Lăng điềm nhiên đứng dậy, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ như một người ngoài cuộc.
Nhìn qua thì chỉ như sợ tóc nàng chọc vào mắt A Cửu, là một động tác quan tâm đệ đệ rất bình thường, nhưng Lạc Vân Thư lại ngẩn người.
Vừa rồi là nàng ảo giác sao? Sao nàng cảm thấy tay hắn vốn định gạt đi sợi tóc vương bên môi nàng.
Giọng nói lạnh nhạt của Cơ Quân Lăng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng, không rõ là hỏi A Cửu hay hỏi nàng.
"Có đứng dậy được không?"
Lạc Vân Thư nghe vậy liền đứng lên, chân lại mềm nhũn.
"Quận chúa!"
Trạc Vân vội vàng chạy tới đỡ, nhưng đại công tử đã nhanh hơn một bước, đỡ lấy quận chúa, rồi bế luôn Cửu công tử từ trong lòng nàng, ôm đứa nhỏ đi về phía viện Nguyệt Hằng.
Về đến viện Nguyệt Hằng, A Cửu đã hoàn toàn bình phục, lần này phát bệnh thật ra không nặng, nhưng thân thể yếu ớt của đứa nhỏ không chịu nổi, rất nhanh đã mệt lả ngủ thiếp đi.
Nhị gia đành phải lệnh cho chúng tôi nhốt Cửu công tử trong viện không cho ra ngoài, sau lại làm bị thương người nữa, lão gia Cơ mới hạ lệnh đưa Cửu công tử đến Dược Vương Cốc dưỡng bệnh."
Trương lão nhớ rất rõ.
Lão gia đi rồi, Cửu công tử nhỏ xíu co ro ở góc giường, trông đáng thương vô cùng:
"Trương lão, sao tổ phụ lại nhốt ta? Ta đã chắn độc thay, tổ phụ không phải nên càng thương ta hơn sao..."
Nghe Trương lão kể mà đầy xót xa, Lạc Vân Thư ngồi bên giường, sắc mặt càng thêm nặng nề.
Lúc trở về Trung Nguyên, thấy A Cửu trở nên ít nói trầm lặng, nàng còn chưa quen, nhưng không ngờ sau sự im lặng ấy là biết bao bất an.
Trương lão nói A Cửu phát bệnh sẽ làm bị thương người khác, thấy máu lại càng hưng phấn đến gần như bệnh hoạn.
Mà loại độc A Cửu trúng phải quái dị, sẽ kích phát mặt tối sâu nhất trong lòng một người.
Nhưng trong ấn tượng của Lạc Vân Thư, A Cửu vốn ngoan ngoãn hiền lành, lúc hơn hai tuổi còn không nỡ giẫm chết một con kiến.
Vì sao A Cửu lại phải đè nén khát vọng khát máu ấy, là trong mấy năm nàng vắng mặt đã xảy ra chuyện gì sao?
Lạc Vân Thư nghĩ đến xuất thần, mãi mới phát hiện Cơ Quân Lăng vẫn còn ở đó.
Hắn đứng bên giường, lặng lẽ nhìn nàng và A Cửu, không biết đã đứng đó bao lâu.
Lạc Vân Thư thu lại tâm tư, chỉnh lại váy áo đứng dậy:
"Vừa rồi đa tạ đại công tử ra tay giúp đỡ."
Nói rồi định tiễn hắn ra ngoài, Cơ Quân Lăng liếc nhìn mái tóc nàng, chỉ một cái rồi lại dửng dưng dời mắt.
"Không cần tiễn."
Lạc Vân Thư cũng không tiễn nữa, quay về phòng trong, vừa quay đầu vô tình nhìn vào gương, mới phát hiện vì lo cho A Cửu mà nàng đã xõa tóc chạy ra ngoài.
Nhà quyền quý rất coi trọng y phục đầu tóc, nàng thế này xuất hiện trước mặt hắn, đúng là "ăn mặc không chỉnh tề".
Bảo sao vừa rồi Cơ Quân Lăng trước khi đi lại liếc nhìn tóc nàng, nghĩ đến ánh mắt vị công tử thế gia kia như muốn nói lại thôi, khóe mắt Lạc Vân Thư giật giật.
Phong thái trưởng bối của nàng coi như xong rồi.
—
"Lê hoa rụng hết rồi."
Trong rừng lê, A Cửu đứng dưới gốc cây, phía sau là lão bộc già Trương lão luôn theo sát không rời.
Trương lão và Cửu công tử chủ tớ tình thâm, Cửu công tử ở trong viện ba ngày mới chịu ra ngoài, lúc này thấy tiểu chủ tử vui vẻ, lão thật lòng mừng rỡ:
"Cửu công tử nhìn kìa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)