Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chỉ là cảm thấy có điều gì đó đã vượt ngoài dự tính.
Dù vì lý do gì, hắn cũng không định thân thiết với vị kế mẫu cùng tuổi này, chỉ muốn cả hai là “người ngoài”, chứ không phải số ít “người nhà” biết bí mật của nàng.
Cơ Quân Lăng không nói gì, lặng lẽ nhìn nàng bóp máu từ đầu ngón tay.
Máu nàng nhỏ xuống vết thương của hắn.
Chỗ bị thương nóng rát, so với cơn đau dữ dội do độc phát tác thì chẳng đáng kể, nhưng khi máu nhỏ lên vết thương, như có từng đốm lửa nhỏ bắn vào.
Đường nét dưới cằm tuấn tú của Cơ Quân Lăng căng lên.
Trán hắn nhanh chóng rịn mồ hôi, theo đường nét như tạc của khuôn mặt chảy xuống.
Tách.
Giọt mồ hôi nóng hổi rơi lên mu bàn tay Lạc Vân Thư.
Hơi ấm còn sót lại trên giọt mồ hôi thấm vào da nàng, hòa cùng nhiệt độ của nàng.
Trước đây để tự bảo vệ mình ở Trung Nguyên, Lạc Vân Thư luôn tránh xa nam nhân, sợ bị quyền quý Trung Nguyên để ý vì nhan sắc.
Sau khi thành thân, vì trúng tình cổ, nàng càng không thể gần gũi nam nhân nào ngoài Cơ Hốt, mà Cơ Hốt lại là người biết giữ khoảng cách, chẳng mấy khi thân mật với nàng.
Nói ra thì nàng hiếm khi ở gần nam nhân đến vậy.
Cảm giác mồ hôi nóng của hắn rơi lên mu bàn tay thật sự khiến nàng khó chịu, Lạc Vân Thư nhíu mày.
Trán Cơ Quân Lăng lại nhỏ thêm một giọt mồ hôi, lướt qua đường nét sắc lạnh của cằm, trượt xuống cổ dài, qua xương quai xanh, rơi lên nửa bờ ngực rắn chắc đang lộ ra.
Lạc Vân Thư nhìn chằm chằm vào đó một thoáng rồi vội dời mắt, may mà nàng đã quen giả vờ bình tĩnh, mặt càng tỏ ra thản nhiên.
Nàng mỉm cười, lấy tư thế trưởng bối an ủi hắn: “Máu ta có độc, vết thương của Đại công tử lại dính độc, hai thứ xung đột nhau, sẽ hơi khó chịu một chút.”
Cơ Quân Lăng nhìn giọt máu đỏ tươi rơi từ đầu ngón tay trắng ngần của nàng, yết hầu khẽ động. “Không sao, vãn bối không sợ đau.”
Cơn đau đã đốt cháy gần hết vẻ lạnh lùng trong giọng nói của hắn, chỉ còn lại chất giọng trầm thấp, như ngọc lạnh được ngâm trong suối ấm, nghe có chút ấm áp hơn.
Lạc Vân Thư lại thấy hắn vẫn lạnh lùng, xa cách như vậy là tốt nhất.
Thêm một giọt máu nữa rơi xuống, hòa vào máu thịt Cơ Quân Lăng, cảm giác nóng rát ban đầu dần tan đi, vết thương như được sương ngọc thấm nhuần, lan tỏa cảm giác ấm áp dịu dàng.
Nhưng với Cơ Quân Lăng, cảm giác này còn khó chịu hơn cả đau.
Hắn nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay nàng đang nhỏ máu, ánh mắt như bị giọt máu ấy nhuộm thành màu tối.
Lạc Vân Thư nhận ra môi mỏng của hắn khẽ cong lên, trong đầu thoáng qua ý nghĩ kỳ quặc—
Hắn không định ngậm lấy máu trên đầu ngón tay nàng đấy chứ? Không trách nàng nghĩ vậy, là vì ánh mắt hắn nhìn đầu ngón tay nàng có chút khiến người ta run rẩy, nàng vội rụt tay lại.
Lạc Vân Thư lại bóp ra mấy giọt máu nữa, rồi rút tay về: “Phương pháp lấy độc trị độc không thể vội vàng, vừa rồi chỉ là xử lý vết thương, khóa lại độc quanh đó, lát nữa ta sẽ bốc thuốc giải cho Đại công tử.”
Cũng không nhất thiết phải đợi lâu, chỉ là nếu bây giờ bốc thuốc giải, nàng sẽ phải lấy thêm máu, lần trước lấy máu xong có dấu hiệu tình cổ tái phát khiến nàng vẫn chưa yên tâm, cũng sợ lại phát bệnh làm trò cười.
Nàng không muốn mất mặt.
Cơ Quân Lăng không hỏi thêm, máu nàng thấm vào vết thương, cơn đau trên người hắn dịu đi phần nào.
Hắn xuống xe ngựa.
Lạc Vân Thư dùng khăn lau đầu ngón tay, lại nhớ đến ánh mắt Cơ Quân Lăng nhìn ngón tay nàng.
—
Về tới Ngọc Hằng viện, Lạc Vân Thư nghỉ ngơi một lát, rồi tiếp tục bốc thuốc giải cho Cơ Quân Lăng, đem sang viện Cảnh Huyên.
Lúc nghỉ trưa, nửa tỉnh nửa mê, nàng mới nhớ ra quên mang theo Hộ tâm đan cho Cơ Quân Lăng.
Lạc Vân Thư cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, lấy Hộ tâm đan, dặn dò Trạc Vân: “Mang sang viện Cảnh Huyên, nói thuốc giải mạnh, dùng thêm Hộ tâm đan sẽ tốt hơn.”
Trạc Vân nhận lệnh đi ngay, vừa ra khỏi viện, Cửu công tử vốn ít nói, cũng chẳng mấy khi để ý ai, lại gọi nàng lại: “Tỷ mang sang viện của đại ca à?”
Trạc Vân hơi ngạc nhiên: “Vâng, Quận chúa bảo ta mang ít đồ sang viện Cảnh Huyên.”
Càng khiến nàng bất ngờ hơn là, tiểu công tử vốn trầm lặng, trong mắt lại ánh lên chút mong chờ, khẽ nói: “Ta cũng đi.”
Dạo này đúng dịp bé sắp phát bệnh, Lạc Vân Thư cũng không yên tâm, nhưng thấy A Cửu ánh mắt đầy hy vọng, biết bé muốn đi xem vẹt.
Trong lòng nàng cũng muốn A Cửu và Cơ Quân Lăng gần gũi hơn, nên cũng đồng ý.
—
Trong viện Cảnh Huyên, Cơ Quân Lăng vừa uống xong thuốc giải.
Không biết trong thuốc có pha thêm hương liệu gì, hắn uống mấy chén trà mà vẫn không át được mùi thơm lạ lạ vương trên đầu lưỡi.
Mùi hương này hắn rất quen thuộc.
Trước mắt lại hiện lên đầu ngón tay dính máu của nữ tử kia, cảm giác nóng rát như có như không từ vết thương truyền ra, Cơ Quân Lăng đặt chén trà xuống.
Đúng lúc đó, hạ nhân vào báo người của Ngọc Hằng viện tới.
Cơ Quân Lăng đứng dậy ra ngoài.
Thị tỳ giao đồ cho Kỷ Thành rồi định rời đi, nhưng cái đuôi nhỏ yên lặng phía sau lại không chịu đi.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của tiểu công tử khi nhìn thấy giá treo vẹt liền sáng lên, vẻ lạnh lùng như tượng Quan Âm mới lộ ra nét trẻ con của đứa trẻ sáu tuổi.
Khi chạm phải ánh mắt Cơ Quân Lăng, vẻ tò mò trong mắt đào hoa lại rút về.
A Cửu nghiêm túc hành lễ: “Đại ca.”
Cơ Quân Lăng vẫn chỉ khẽ gật đầu.
Kỷ Thành đứng bên cạnh nhìn rõ mồn một, mỗi lần đối diện Đại công tử, Cửu công tử liền thu lại vẻ trẻ con.
Không chỉ Cửu công tử, ngay cả vị Quận chúa thong dong kia cũng mỗi lần gặp Đại công tử là lại tỏ ra nghiêm túc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


