Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ngài nhận nhầm người rồi.”
Mặt trời lặn nhuộm đỏ mây trời, rừng núi ngoài thành Lạc như được dát vàng.
Giữa núi rừng cách thành mấy chục dặm, một cỗ xe ngựa bất ngờ bị ngựa hoảng loạn kéo lao thẳng vào rừng sâu.
Xa phu bị hất văng khỏi xe, ngựa mất kiểm soát cứ thế phóng bạt mạng vào trong, cho đến khi một lưỡi đao lớn bổ xuống lưng ngựa điên, xe ngựa mới chịu dừng lại.
Vài tên đại hán mặt mày hung dữ, tay lăm lăm đại đao, vây chặt lấy xe: “Người bên trong, ngoan ngoãn ra đây!”
Bên trong xe im phăng phắc, chắc là sợ quá không dám lên tiếng.
Một tên cầm đầu tiến lại gần, vừa mới chạm đến thì rèm xe đã bị vén lên.
Ánh chiều tà rọi vào, vẽ nên dáng hình dịu dàng của một nữ tử.
Nàng mặc váy trắng, gấu váy thêu chỉ bạc hình totem Miêu Cương lấp lánh dưới ánh nắng.
Nữ tử chừng đôi mươi, tóc đen búi cao kiểu phụ nhân, đôi mắt đào hoa long lanh, ánh nhìn lại ngây thơ chẳng vướng bụi trần.
Giữa hai hàng mày khói là một nốt chu sa đỏ, thanh khiết như thần nữ.
Đứa trẻ chừng năm sáu tuổi, giữa mày cũng có nốt chu sa, mắt đào hoa giống hệt nữ tử, chỉ khác ở chỗ đôi mắt non nớt của bé đen trắng rõ ràng, ánh nhìn lại tĩnh lặng như hồ sâu.
Một đôi mẫu tử dung mạo xuất chúng như vậy khiến đám sơn tặc ngây người, cứ ngỡ mình lạc vào tiên cảnh.
Tên cầm đầu nhìn đến ngẩn ngơ, trên xe, Lạc Vân Thư cũng đang quan sát bọn chúng.
Nhận ra là sơn tặc, nàng chỉ hơi ngạc nhiên một chút, ánh mắt chẳng chút đề phòng, dắt con xuống xe, bước đi như người trong tranh vừa bước ra nhân gian, ngơ ngác hỏi: “Đây là nơi nào vậy?”
Giọng nàng nhẹ nhàng, mơ hồ như sương khói, khiến người ta cứ ngỡ mình đang lạc trong mộng.
Tên sơn tặc ngẩn ngơ nhận ra nàng đang nói với mình, trong mắt lập tức hiện lên vẻ tham lam: “Mỹ nhân đừng sợ, ngoan ngoãn nghe lời, gia sẽ không giết nàng đâu.”
Lạc Vân Thư điềm tĩnh nhìn hắn, giọng nói mơ màng như không chắc chắn: “Thật sao?”
Thái độ ngây thơ tin tưởng của nàng càng khiến tên kia nổi máu dê, hắn sấn tới định tóm lấy nàng.
Lạc Vân Thư mỉm cười, nhẹ nhàng vung tay áo, hương thơm phảng phất lướt qua mặt hắn.
Ngay sau đó, tên đại hán đứng sững tại chỗ.
Hắn phát hiện mình chẳng thể cử động, cũng không thể mở miệng! Mấy tên phía sau cách đó một trượng không nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng của hắn, chỉ cười ầm lên: “Lão Tam, ngươi đúng là đồ nhát gan, thấy mỹ nhân là đứng hình luôn!”
Lạc Vân Thư tốt bụng nhắc: “Các ngươi oan cho hắn rồi, hắn ấy à, bị ta hạ độc rồi.”
Một câu nhẹ nhàng như gió thoảng mà vang lên như sấm sét, mấy tên đại hán lúc này mới cảnh giác, nhưng bọn chúng nhìn rất rõ, nữ tử rõ ràng chưa hề lại gần Lão Tam, chỉ vung nhẹ tay áo mà hắn đã không động đậy nổi? Nhìn ra nàng không dễ đối phó, bọn chúng không dám xông lên, quát lớn: “Con đàn bà thối, mau giải độc cho Lão Tam! Không thì lột da ngươi!”
Lạc Vân Thư đặt tay lên đầu con, ngón tay thon dài gõ nhẹ như một thư sinh hiền lành vô hại, nghiêm túc sửa lời bọn chúng: “Nhưng giờ không phải là các ngươi tha cho ta, mà là ta có muốn tha cho các ngươi hay không.”
Nàng lại vung tay áo, Lão Tam đang đứng cứng ngắc bỗng nhiên bảy khiếu chảy máu, co giật rồi tắt thở. “Xong rồi, đến lượt các ngươi.”
Nói chuyện với bọn sơn tặc, Lạc Vân Thư vẫn không quên để ý đến con.
Dù bé A Cửu tỏ ra bình tĩnh, hàng mi dài vẫn khẽ run lên, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay nàng.
Dáng vẻ vừa bướng bỉnh vừa lúng túng ấy khiến lòng nàng mềm nhũn, khóe môi khẽ cong lên: “A Cửu đừng sợ, có nương ở đây.”
Dỗ con xong, Lạc Vân Thư thò tay vào ống tay áo tìm lọ sứ, nhưng lại không thấy đâu.
Nàng khựng lại, vẻ bình thản trên mặt thoáng rạn nứt.
Lục lọi mấy lượt vẫn không thấy, nụ cười trên môi nàng cũng cứng lại.
Bên cạnh, A Cửu ngẩng mặt lên, khẽ nói: “Rơi mất rồi.”
Nàng thuận miệng hỏi lại: “Cái gì rơi mất?”
A Cửu hàng mi đen nhánh run lên dữ dội hơn, nhưng trong đôi mắt đen trắng rõ ràng ấy lại không phải là sợ hãi, mà là phấn khích.
Bé nhìn nàng, từng chữ rõ ràng: “Nương, cái lọ đó rơi mất rồi.”
Từ sau khi gặp lại, đây là lần đầu tiên con trai cười với nàng, cũng là lần đầu gọi nàng là nương.
Lạc Vân Thư cười mà lòng chua xót, vẫn cố giữ vẻ bình thản: “Đang lúc nguy hiểm, con nhỏ tiếng thôi…”
A Cửu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”
Đám sơn tặc đều nghe thấy, nỗi sợ trong mắt chúng lập tức hóa thành hung ác, lưỡi liếm qua lưỡi đao sáng loáng: “Con đàn bà thối, không phải ngông cuồng lắm sao? Ngươi giết huynh đệ của lão tử! Hôm nay ngươi đừng hòng sống sót!”
Lạc Vân Thư chẳng buồn để ý, hàng mi rủ xuống, nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ngoan, nhắm mắt lại.”
Nàng lấy ra một lọ sứ và con dao nhỏ, không chút do dự rạch một đường lên lòng bàn tay, máu tươi trào ra chảy vào lọ.
Đau đớn khiến Lạc Vân Thư nhíu chặt mày, nhưng tay vẫn vững vàng như thường.
Đám sơn tặc thấy nàng có động tĩnh, liếc nhau rồi vung đao lao tới! Đao loang loáng trước mắt, Lạc Vân Thư mắt đào hoa hơi nheo lại, hất mạnh lọ sứ về phía trước, máu bắn tung tóe lên người mấy tên đại hán, nơi nào dính máu lập tức như bị rắn rết cắn xé.
Đau đớn lan khắp toàn thân! “A!!”
Trong rừng sâu vang lên tiếng gào thảm thiết, mấy tên đại hán co giật ngã vật xuống đất, hoảng loạn nhìn nữ tử xinh đẹp như thần nữ mà độc ác hơn cả rắn rết: “Ngươi, ngươi đã cho chúng ta trúng độc gì vậy?!”
Lạc Vân Thư ung dung lau đầu dao, liếc qua bọn chúng: “Độc gì thì quan trọng lắm sao? Chi bằng khai thật đi, ai sai các ngươi đến?”
Bị đau đớn giày vò, bọn chúng nào dám giấu giếm: “Kẻ thuê không lộ mặt, chỉ nói ngươi là tiểu thiếp của nhà quyền quý, tương lai chủ mẫu muốn diệt khẩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










