Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Bọn họ lặng lẽ chấp nhận một sự thật — Hà Mạn sẽ chẳng bao giờ thuộc về riêng một ai. Nếu không thể độc chiếm, vậy thì tất cả cùng nhau bình đẳng sở hữu cô.”
Đối với Hà Mạn, cục diện hiện tại cũng chưa hẳn là điều tồi tệ. Những người đàn ông như họ, biết bao phụ nữ nằm mơ cũng chẳng thể chạm đến, vậy mà cô không chỉ có được một, mà là nhiều hơn.”
“Sau khi tốt nghiệp, cô dọn đến sống cùng bọn họ. Mỗi tuần Chu Giai đều đến thăm vào thứ bảy, anh vốn muốn ở lại cả cuối tuần, nhưng vợ quản quá chặt, cùng lắm chỉ có thể trốn ra một ngày. Tề Mân thì cười nhạt, kề môi bên tai cô mỉa mai rằng Chu Giai quá kém cỏi, đến giờ vẫn không dứt nổi chuyện gia đình. Triệu Ngọc Cẩm lại khác, gần như năm ngày trong tuần đều ở cạnh cô, ân ái quấn quýt không rời. Điều này khiến Tề Mân không cam lòng, biệt thự vốn là tài sản của anh, vậy mà rốt cuộc anh lại thành khách.”
“Thế nhưng, người khiến cả ba đều khó chịu nhất vẫn là Lanser. Anh quá kiêu ngạo, phô trương, một khi xuất hiện liền không cho phép ánh mắt cô dừng trên bất kỳ ai khác. Cũng chính vì thế, ba người đàn ông vốn chẳng ưa nhau, những đến lúc này lại ngấm ngầm hình thành một sự cân bằng kỳ lạ chỉ để cùng nhau chống lại Lanser.”
“Dù phía sau tranh chấp ngấm ngầm, nhưng trước mặt Hà Mạn, bọn họ vẫn giữ được vẻ hòa thuận. Gia đình quái dị này cứ thế mà tồn tại, bấp bênh như đi trên mép vực.”
“Năm mười chín tuổi, Hà Mạn mang thai con của Chu Giai. Lần đầu tiên cô thấy người đàn ông ấy thất thần như vậy, một người đã qua tuổi ba mươi ôm chặt eo cô, đôi mắt nhìn cô như muốn thiêu cháy. Ánh mắt anh chất chứa sự ngợi ca, kinh ngạc, xen lẫn biết ơn. Anh hôn lên trán cô, thì thầm lời cảm tạ run rẩy.”
“Nửa năm sau khi sinh Chu Trạch Văn, Hà Mạn lại mang thai. Đứa bé lần này là của Tề Mân, từ nhỏ anh đã sống dưới cái bóng của Chu Giai, nay thấy Chu Giai hớn hở vì có con trai, người lớn lại đem ra so sánh càng khiến anh bức bối. Thế là anh nửa dỗ dành, nửa cưỡng ép buộc Hà Mạn sinh cho mình một đứa con, Tề Chiêu ra đời từ đó.”
“Khi Tề Chiêu gần ba tuổi, cô lại mang thai cặp song sinh Algar và Bea. Người đàn ông tóc vàng khi ấy nhìn cô bằng đôi mắt xanh trong như nước, ươn ướt như muốn khóc, giống hệt chú chó săn khổng lồ nũng nịu, cầu xin mãi đến khi cô mềm lòng đồng ý. Không ngờ lần này lại là thai đôi, đến cả Chu Giai điềm tĩnh thường ngày cũng vì thế mà u uất một thời gian dài.”
“Chỉ riêng Triệu Ngọc Cẩm không tha thiết chuyện có con. Anh còn trẻ, chỉ muốn cùng cô hưởng thụ thế giới của hai người — dẫu rằng nó chưa bao giờ chỉ có hai người. Hơn nữa, anh không hứng thú với mấy đứa con trai trong nhà, gần như chẳng bao giờ nhắc đến chuyện con cái, chỉ thỉnh thoảng buột miệng nếu có thêm một bé gái thì tốt biết mấy. Ba người còn lại cũng thầm đồng tình với suy nghĩ này.”
“Năm hai mươi sáu tuổi, Hà Mạn lại mang thai. Ngóng trông suốt bao ngày, cuối cùng cũng là một bé gái. Khi tiếng khóc chào đời vang lên, mấy người đàn ông quanh giường bệnh đồng loạt hướng mắt nhìn. Đó là thành viên mới của gia đình, cũng là thành viên cuối cùng. Từ đây, gia đình lớn này sẽ mãi mãi tồn tại trong hình thức ấy.”
“—— Toàn văn hoàn.”
Tiếng hoan hô và vỗ tay rộn ràng, bên tai Hà Mạn, có giọng nói dịu dàng xen lẫn ý cười: “Happy ending!”
Cô mở mắt, ngẩn ngơ hồi lâu rồi quay đầu nhìn sang. Trong vòng tay mình, gương mặt hồng hào của con gái vừa đẫy tháng đang say ngủ ngoan ngoãn. Bàn tay nhỏ xíu giơ cao trên đỉnh đầu, tay kia cong lại dưới cằm, đôi môi hồng chúm chím, khẽ mút lấy ngón cái.
Ánh mắt Hà Mạn dừng trên con bé, chợt nhớ về khoảnh khắc hôm sinh nó.
Khi ấy, mấy người đàn ông vây quanh chiếc nôi nhỏ, ánh mắt mang theo niềm vui, ghen tị hoặc đố kỵ — tất cả đều hướng về phía cha của đứa trẻ. Nhưng đối với chính đứa bé, ngay cả Tề Mân vốn thâm trầm hiểm độc, lúc ấy ánh mắt cũng dịu dàng hiếm thấy.
Chu Giai là người đầu tiên quay lại, nửa quỳ bên giường, ánh mắt thương xót dừng trên gương mặt tái nhợt của cô, đặt xuống một nụ hôn nhẹ như lông vũ.
“Mạn Mạn, đây sẽ là đứa con cuối cùng.”
Anh dịu dàng hứa hẹn: “Từ nay về sau, chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau.”
Một câu nói đẹp đẽ như dấu chấm tròn viên mãn. Khi ấy, Hà Mạn còn nhớ mình đã nở nụ cười.
Thế nhưng lúc này, khi hồi tưởng lại, một nỗi bất an mơ hồ lại trỗi dậy trong lòng.
Chỉ một lần chạm mặt, Triệu Ngọc Cẩm đã đem lòng say mê, lập tức chia tay bạn gái cũ, điên cuồng theo đuổi cô. Khi ấy, Hà Mạn chỉ vừa trưởng thành, làm sao có thể chống lại sự nhiệt tình của một cậu ấm điển trai, giàu có? Dù lý trí mách bảo tình yêu ấy quá vội vàng, nhưng cuối cùng cô vẫn rung động, vừa sợ hãi vừa hạnh phúc nhận lời anh.
Sau đó, cô theo Triệu Ngọc Cẩm đến một buổi tiệc, bất ngờ quen biết Chu Giai, chồng của chị gái anh.
Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành, từng tung hoành trên chính trường nhiều năm, lẽ ra đã gặp vô số cô gái ưu tú hơn cô. Thế nhưng anh cũng đem lòng yêu Hà Mạn từ cái nhìn đầu tiên.
Đối với một thiếu nữ mười tám tuổi, việc được một người đàn ông thành đạt đã có vợ để mắt tới chẳng khác nào sự thừa nhận tuyệt đối cho sức hấp dẫn của bản thân. Hà Mạn biết rõ anh đã có gia đình, vậy mà vẫn buông thả để mình sa vào, cùng anh duy trì mối quan hệ nhập nhằng.
Tiếp đó là kẻ thù không đội trời chung của Chu Khải - Tề Mân, và cả Lanser.
Bằng bút pháp đầy diễm lệ, quyển sách này đã viết về cách cô làm quen với những người đàn ông xuất sắc ấy, rồi trong ánh mắt si mê của họ, cô được theo đuổi cuồng nhiệt, sau đó lại hồ đồ chấp nhận tình cảm của họ.
Những trải nghiệm trong sách gần như giống hệt với cuộc đời của Hà Mạn, khiến cô kinh ngạc nhận ra, có lẽ bản thân chính là nữ chính trong cuốn tiểu thuyết này.
Hoặc có thể nói, cô đang sống trong một quyển tiểu thuyết Mary Sue.
Nhận thức ấy bất chợt khiến Hà Mạn rùng mình, toàn thân lạnh buốt, dường như ngay cả những kẽ xương cũng ngập tràn băng giá.
Cô thực sự đang sống trong một cuốn tiểu thuyết sao?
Vậy thì tình yêu của bọn họ dành cho cô, rốt cuộc là vì điều gì?
Là vì thiết lập trong tiểu thuyết, hay là…
Không kịp để Hà Mạn nghĩ sâu thêm, bên cạnh chợt vang lên tiếng khóc yếu ớt của trẻ nhỏ. Cô chưa kịp quay đầu nhìn, cửa phòng đã bị người đẩy ra.
Người đàn ông vừa từ ngoài trở về, phong trần mệt mỏi sải bước đi vào. Khuôn mặt tuấn tú khôi ngô vẫn còn vương nét mỏi mệt, nhưng khóe môi đã cong lên thành nụ cười.
“Anh về rồi.” Triệu Ngọc Cẩm vừa nói vừa cởi áo khoác ngoài đưa cho bảo mẫu theo sau, rồi bước vào phòng tắm rửa tay, sau đó mới đi ra.
Anh khom người quỳ một gối xuống bên giường phía Hà Mạn, cẩn thận vươn tay ôm lấy Triệu Hải Đường đang khóc, vụng về lắc lư cánh tay, giọng hạ thấp, dịu dàng dỗ dành: “Bé ngoan, ba về rồi đây.”
Nhưng Triệu Hải Đường vẫn khóc không ngừng, tiếng khóc càng lúc càng lớn. Triệu Ngọc Cẩm luống cuống đứng thẳng người, quay đầu hỏi Hà Mạn: “Có phải con đói rồi không? Em cho con bú lúc nào vậy?”
Hà Mạn nghĩ ngợi: “Hình như là ba tiếng trước, em cũng không nhớ rõ, vừa nãy ngủ quên mất.”
Triệu Ngọc Cẩm bất lực nhìn cô một cái: “Đã làm mẹ mấy đứa con rồi, sao chuyện này cũng không nhớ nổi?”
Anh nói như trêu chọc, khóe môi còn mang ý cười, ánh mắt đào hoa mềm mại lướt qua cô, rất nhanh lại rơi xuống đứa trẻ trong tay.
Anh quay sang gọi bảo mẫu: “Đi gọi vú nuôi đến đây, để họ cho con bé bú.”
Tuy Triệu Ngọc Cẩm không thích trẻ con, nhưng giờ đã hai mươi lăm tuổi, khó khăn lắm mới có một cô con gái. Anh còn quá đáng hơn những người đàn ông khác, riêng vú nuôi đã mời tới ba người.
Triệu Hải Đường quả thật đang đói, vừa được ôm đi, rất nhanh liền nín khóc, trái tim treo lơ lửng của Triệu Ngọc Cẩm cũng buông xuống.
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, trên trán anh đã rịn mồ hôi.
Hà Mạn nửa ngồi nửa dựa vào đầu giường, lặng lẽ nhìn anh.
Năm đó khi cô và Triệu Ngọc Cẩm gặp nhau lần đầu, cả hai mới chỉ mười tám tuổi.
Cô non nớt ngây ngô, anh thì trẻ trung phóng khoáng.
Bảy năm trôi qua, cô gần như chẳng thay đổi bao nhiêu, nhưng anh đã từ một thiếu niên kiêu ngạo ngông cuồng trở thành dáng vẻ trưởng thành như hiện tại.
Thân hình cao lớn rắn rỏi, đường nét gương mặt chín chắn, anh đã lột xác khỏi sự non trẻ, trở thành một người đàn ông xuất sắc, hoàn toàn xứng đáng làm chỗ dựa.
Còn cô thì dường như vẫn ngốc nghếch như thuở ban đầu, ngoại trừ việc sinh vài đứa con thì chẳng có gì thay đổi.
Triệu Ngọc Cẩm nhận ra ánh nhìn của cô liền quay đầu lại. Đôi mắt đào hoa kia, dù không cười vẫn chan chứa ý cười mờ nhạt.
“Sao thế? Nhìn anh dữ vậy?” Anh bước đến bên giường, cúi người hôn nhẹ lên môi cô, cười phóng túng: “Nhớ chồng rồi à?”
Suy nghĩ trong đầu Hà Mạn bỗng tan biến, anh vẫn chẳng bao giờ đứng đắn được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









