Man mác ngứa ngáy.
Cảm giác tê dại lan tràn tựa như có dòng điện xẹt qua.
Đáng tiếc thay, cái "ôm" chủ động hiếm hoi của cô gái nhỏ kéo dài vỏn vẹn vài giây đồng hồ. Anh chưa kịp cảm nhận trọn vẹn hương vị thì hơi ấm đã vội tan biến.
Tới lúc bừng tỉnh, món quà muộn màng suốt bảy năm trời - thứ anh ngỡ tưởng sẽ vĩnh viễn đánh mất - đã được chính tay cô đeo lên cổ mình.
Về sau, mỗi bận đầu ngón tay miết dọc theo chiếc vòng, khoảnh khắc mềm mại ấy lại cuồn cuộn ùa về trong tâm trí.
Không rõ do tác động tâm lý hay sinh lý, cơ thể anh cứ thế căng cứng một cách mất kiểm soát. Nhịp tim vô thức đập thình thịch, cuồng loạn nương theo từng nhịp thở ấm nóng của cô.
Rồi...
Bạc Cận Phong im lặng vài giây. Anh rũ mắt liếc nhìn xuống dưới, đoạn đưa tay day nhẹ mi tâm, cất giọng khàn khàn mang theo chút bất đắc dĩ hiếm hoi:
"Được rồi, lát nữa tôi qua."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


