"Sao giờ còn chưa ngủ?"
Bạc Mạt đang áp điện thoại bên tai, chợt nghe tiếng lạch cạch truyền đến. Cánh cửa hé mở, ngay sau đó là một tiếng "tách" giòn giã, ánh đèn huỳnh quang bừng sáng khắp không gian.
Ngước mắt nhìn ra ngưỡng cửa, cô thấy người thanh niên trong bộ đồ ngủ bằng lụa đen. Cổ áo buông lơi trễ nải, thấp thoáng lộ ra phần xương quai xanh trắng trẻo.
Anh hờ hững khoanh tay tựa người vào khung cửa, đôi mắt hơi nheo lại, ánh nhìn sắc lẹm ghim chặt lấy cô.
"Đêm hôm khuya khoắt, em còn gọi điện thoại cho ai?"
Bị anh nhìn chòng chọc, Bạc Mạt bất giác rụt cổ. Cảm giác chột dạ ập đến, hệt như đứa trẻ lén nghịch điện thoại lúc nửa đêm bị phụ huynh tóm sống.
"Dạ... em đang nói chuyện điện thoại với anh cả."
Chàng trai đứng ngoài cửa rõ ràng khựng lại, nét mặt thoáng cứng đờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)