Việc đặt tên thì cũng không có vấn đề gì...
Bạc Mạt đi rửa tay rồi ngồi xuống bàn ăn, nhìn thấy bình hoa nhài đặt trên mặt bàn, cô hơi ngẩn người.
Từ lúc bước vào biệt thự, cô đã ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Cứ ngỡ là hương từ đóa nhài cài trên tóc mình, hóa ra trong phòng thực sự có cắm hoa tươi.
Bữa ăn gia đình gồm bốn món mặn một món canh, nóng hổi bốc khói nghi ngút, nhà hàng còn tặng kèm một món đồ chơi nhỏ hình ngôi sao.
Bạc Mạt ngoan ngoãn cầm đũa lên dùng cơm. Người đàn ông cũng ngồi xuống phía đối diện. Cả hai đều ăn uống rất từ tốn, không một tiếng động lớn nào phát ra, cũng không ai mở lời với ai câu nào.
Bạc Mạt len lén ngước mắt nhìn anh. Không biết phải diễn tả ra sao, nhưng cảm giác Bạc Tư Trầm mang lại cho cô hôm nay có chút khác biệt so với trước kia.
Tuy tính cách vẫn lạnh nhạt, cũng hiếm khi mở lời, nhưng những việc anh làm — như lấy dép lê, gọi đồ ăn, bật phim cho cô xem… toàn bộ đều mang lại cảm giác của một người anh trai đang chăm sóc em gái.
Bạc Tư Trầm của bảy năm sau, hình như... không còn ghét cô như xưa nữa?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)