Bữa tiệc của nhà họ Thẩm được tổ chức tại trang viên của gia tộc.
Vốn dĩ hai nhà Bạc - Thẩm có mối thâm giao, không ít kẻ muốn mượn mối quan hệ với nhà họ Thẩm để bám víu lấy thân gia.
Thẩm Văn Thù chẳng muốn mệt mỏi giả lả với những kẻ ôm tâm tư lợi dụng đó, thế nên khách mời đến dự tiệc mừng thọ lần này toàn là họ hàng thân thích và những người quen biết từ lâu.
Nhân viên phục vụ đón tiếp các vị khách nối đuôi nhau tiến vào trong, dẫn họ đến khu vườn lộ thiên của trang viên.
7 giờ 30 phút tối, chỉ còn nửa tiếng nữa là bữa tiệc chính thức bắt đầu.
"Tiểu Hàn mới không gặp bao lâu mà đã cao lớn thế này rồi, hôm nay ăn mặc bảnh bao quá cơ."
Thẩm Văn Thù nhìn Thẩm Hàn diện bộ vest nhỏ nhắn, thắt nơ bướm chỉnh tề, bà mỉm cười trêu chọc cậu nhóc, rồi ngẩng lên nhìn người phụ nữ đứng cạnh:
"Hai hôm nay lo liệu chuyện tiệc tùng, vất vả cho em rồi."
Thẩm Ninh Lăng khẽ "Ây" một tiếng, làm bộ giận dỗi:
"Chị em với nhau mà còn khách sáo cái gì."
Trong lúc hai người phụ nữ mải mê trò chuyện, Thẩm Hàn buồn chán đưa mắt nhìn quanh. Chợt bắt gặp bóng dáng quen thuộc của một người thanh niên, đôi mắt cậu nhóc sáng rực lên, lóc cóc chạy tới.
"Anh Thư Bạch!"
Thẩm Thư Bạch quay người lại, nở nụ cười dịu dàng, đưa tay xoa xoa đầu cậu bé:
"Một lát nữa tiệc mới bắt đầu, vào nhà ăn chút bánh ngọt lót dạ nhé?"
Thẩm Hàn thường xuyên tới lui trang viên nhà họ Thẩm nên đã quen thuộc đường đi lối lại. Vừa bước vào biệt thự, cậu nhóc đã rúc thẳng vào thư phòng của anh họ, gieo mình xuống chiếc ghế sô pha êm ái, rồi móc từ trong túi ra một tờ giấy gấp nếp, cẩn thận vuốt phẳng.
Thẩm Thư Bạch pha cho cậu nhóc một ly trà sữa kiểu Anh quen thuộc. Hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không khí, anh đặt ly nước lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Thẩm Hàn.
"Tiểu Hàn, em cứ ngồi chơi ở đây một lát nhé. Bên ngoài còn có khách, lát nữa anh sẽ quay lại."
Cậu thiếu niên nhỏ không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào tờ giấy nháp.
"Vâng ạ!"
Thẩm Hàn không hiếu động hay nghịch ngợm như những đứa trẻ cùng trang lứa mà chững chạc hơn rất nhiều. Thấy vậy, Thẩm Thư Bạch cũng yên tâm rời đi, ra ngoài cùng Thẩm Văn Thù tiếp đón khách khứa.
Đến khi vãn việc quay trở lại, anh mới phát hiện cậu nhóc vẫn duy trì y nguyên tư thế ban nãy, chăm chú nghiên cứu tờ giấy cầm trên tay.
Thẩm Thư Bạch sải bước tới ngồi xuống cạnh bên, khẽ bật cười: "Đang xem gì thế?"
"Giải toán ạ."
Lúc này Thẩm Hàn mới chịu dứt mắt ngẩng đầu lên:
"Là cái câu trong tờ đề thi lần trước em lục được trong thư phòng anh đó, có người giải được rồi. Anh Thư Bạch xem này."
Ánh mắt Thẩm Thư Bạch thuận đà lướt xuống tờ giấy nháp trên tay cậu bé, bỗng chốc khựng lại.
Nét chữ này quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn. Hơn nữa, từng bước giải bài... giống y như đúc với đáp án của thí sinh duy nhất giải được câu hỏi phụ đặc biệt mà ban tổ chức kỳ thi Olympic bảy năm trước từng công bố.
Anh trân trân nhìn tờ giấy nháp, tĩnh lặng mất vài giây:
"Em lên mạng tra đáp án của tờ đề đó à?"
Thẩm Hàn ngớ người, chớp chớp mắt:
"Không có đâu, cái này là hôm qua chị Tiểu Mạt viết cho em mà."
Thẩm Thư Bạch ngập ngừng ngước mắt lên: "... Chị Tiểu Mạt?"
"Là bạn của dì Vi Vi đó anh, hôm qua chẳng phải em qua nhà dì Vi Vi làm khách sao, rồi chị Tiểu Mạt tới chơi."
Hai vành tai Thẩm Hàn chợt phiếm hồng.
Cậu nhóc nghĩ mông lung trong đầu, có lẽ đây chính là "cuộc gặp gỡ định mệnh" như trong sách hay viết chăng.
"Chị ấy siêu lắm luôn, không chỉ giải được bài toán này mà chơi piano cũng cực kỳ hay. Thế nên dì Vi Vi mới giới thiệu chị ấy đến đánh đàn part-time cho bữa tiệc tối nay."
Thẩm Hàn vừa nói vừa ngước nhìn chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường, bỗng giật nảy mình:
"Sắp tám giờ rồi, em phải ra xem chị ấy đánh đàn đây!"
Thẩm Hàn vừa định đứng dậy, một bóng người cao gầy đã lao vụt ra khỏi thư phòng nhanh hơn cậu nhóc một bước.
Thẩm Hàn: ?
…
7 giờ 40 phút tối.
Cửa phòng nghỉ nằm sâu phía trong lầu hai đóng kín mít, một cậu trợ lý trẻ tuổi đang nghiêm trang đứng gác bên ngoài.
Tần Tĩnh Vân và Thẩm Văn Thù đi tới. Theo sát phía sau hai người là Thẩm Thanh Gia, dáng vẻ ngoan ngoãn, khuôn mặt khẽ cúi xuống.
Tần Tĩnh Vân vẫy tay gọi cậu lại, cất tiếng hỏi: "Trợ lý Quan đâu rồi?"
Cậu trợ lý trẻ cúi đầu cung kính đáp:
"Dạ, Quan tổng trợ vẫn đang bận xử lý dự án nước ngoài ở công ty, hôm nay cháu là người đưa Bạc tổng tới đây ạ."
"Vậy Bạc tổng của cậu đâu rồi?" Tần Tĩnh Vân đưa mắt nhìn cánh cửa đóng chặt.
Cậu trợ lý khéo léo đáp lời:
"Dạ thưa, Bạc tổng vừa xuống máy bay đã vội chạy tới đây luôn, ngài ấy thức trắng mấy đêm liền nên trong người hơi khó chịu, hiện đang nghỉ ngơi bên trong ạ. Quan tổng trợ đã căn dặn cháu phải túc trực ở bên ngoài không để ai làm phiền."
Tần Tĩnh Vân nghe vậy liền nhíu chặt mày.
Thẩm Văn Thù đứng cạnh dịu dàng lên tiếng khuyên nhủ:
"Tĩnh Vân à, thôi cứ để Tư Trầm nghỉ ngơi đi."
"Cũng vừa hay tiệc sắp bắt đầu rồi, chúng ta xuống lầu thôi."
Tần Tĩnh Vân khẽ gật đầu, ba người nối gót nhau đi xuống sảnh tiệc.
Cậu trợ lý trẻ đứng gác ngoài cửa lúc này mới lén thở phào nhẹ nhõm.
Không gian lầu hai chìm vào tĩnh lặng. Cậu trợ lý đang buồn chán đến mức đứng đếm từng viên pha lê đính trên ngọn đèn chùm thì bỗng thấy một bóng người hớt hải chạy lên.
Người nọ có vẻ đang cực kỳ gấp gáp, chạy đến thở hồng hộc. Cậu ta còn đang ngơ ngác không biết là ai, đến khi người nọ tới gần mới hoảng hồn nhận ra đó lại chính là Quan tổng trợ - tiền bối luôn điềm tĩnh, vững vàng và chưa từng nao núng trước mọi biến cố thường ngày.
Cậu trợ lý ngẩn tò te, cứ thế trơ mắt nhìn Quan tổng trợ lao thẳng đến trước cửa, chẳng thèm liếc mình lấy một cái, nhịp thở còn chưa kịp bình ổn đã vặn tay nắm cửa xông thẳng vào phòng nghỉ.
Cậu trợ lý gãi đầu khó hiểu, cuống cuồng nhường này, chẳng lẽ dự án bên nước ngoài xảy ra sự cố nghiêm trọng rồi sao?
Bên trong phòng nghỉ, ánh đèn sáng trưng.
Người mà cậu trợ lý vừa báo cáo là "đang nghỉ ngơi" lại đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha. Hàng mi dài hơi rủ xuống, những đốt ngón tay thon dài trắng lạnh thong thả lật giở một tập tài liệu đặc kín tiếng Pháp, nét mặt hờ hững, phẳng lặng như tờ.
Thấy Quan Khải hoang mang hớt hải lao vào, thần sắc anh vẫn dửng dưng không gợn sóng, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên. Cặp kính gọng vàng hắt ra một tia sáng lạnh lẽo.
"Chuyện gì, nói đi."
Quan Khải cố kìm lại nhịp thở dốc, vừa mở miệng đã đi thẳng vào trọng tâm:
"Bạc tổng, Bạc tiểu thư có thể vẫn còn sống."
Tác phong làm việc của Quan Khải xưa nay luôn cẩn trọng, tỉ mỉ. Nếu chưa nắm chắc mười mươi, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông lời khẳng định. Việc anh dám bật ra câu này, đồng nghĩa với việc anh đã nắm trong tay bằng chứng xác thực.
Đầu ngón tay đang lật tài liệu của Bạc Tư Trầm bỗng khựng lại. Anh chầm chậm ngước mắt lên, đôi con ngươi đen kịt tĩnh lặng xoáy thẳng vào Quan Khải.
Quan Khải lấy máy tính xách tay ra mở lên, bắt đầu báo cáo tổng kết y như phong thái làm việc thường ngày, chỉ khác là tốc độ nói nhanh hơn hẳn.
"Bức ảnh này do thư ký Lâm chụp vào hôm nay, địa điểm là tại nhà của nữ sinh Châu Nhiên - người vừa được quỹ tài trợ một tuần trước. Cô gái trong ảnh là bạn cùng phòng của Châu Nhiên, được cô bé gọi là 'Bé Nhài'."
"Tôi đã gọi điện thoại trực tiếp cho Châu Nhiên, giọng nói của cô bé hoàn toàn khác biệt so với cô gái gọi đến vào hôm đó."
Quan Khải nhấp chuột, phát đoạn ghi âm cuộc gọi.
"Khai thác sâu hơn thông tin từ Châu Nhiên, được biết cô gái này tên là 'Bạc Mạt'. Hai người họ tình cờ gặp nhau vào lúc một giờ rưỡi rạng sáng ngày 22 tháng 6, ngay trước cửa quán bar Mộng Điềm trên đường Vụ An, quận Viễn An."
"Lúc đó, cô gái tự xưng là mình vừa bị cướp, đã mượn điện thoại của Châu Nhiên để báo cảnh sát, sau đó mới gọi điện cho người nhà cầu cứu. Đó cũng chính là cuộc gọi mà Bạc tổng ngài đã nhận được."
"Tôi đã trích xuất toàn bộ camera an ninh quanh khu vực đường Vụ An ngày hôm đó. Sau khi rà soát, quả thực đã tìm thấy hình ảnh của cô gái này. Thế nhưng, dựa vào việc truy xuất ngược camera, hoàn toàn không thể xác định được cô ấy làm cách nào để đến được ngã tư Vụ An. Mọi góc máy quanh khu vực đó đều không hề ghi lại bóng dáng cô ấy trước đó. Cứ như thể... cô ấy đột nhiên xuất hiện từ hư không ngay phía sau chiếc xe trống này vậy."
Hệ thống camera ở khu vực đó không nhiều, chỉ có góc máy trước hiên của vài cửa hàng vô tình quay được bóng dáng cô ấy.
Đôi con ngươi đen kịt của người thanh niên dán chặt vào bức ảnh hồi lâu. Đáy mắt không gợn chút cảm xúc, dường như vẫn giữ nguyên vẻ điềm nhiên, lạnh nhạt như thường ngày.
Anh chầm chậm dời mắt, nhìn sang vài đoạn video trích xuất từ camera đã được phục chế độ nét cao.
Trong đoạn băng, trời đang đổ mưa, một cô gái mặc váy dạ hội trắng muốt đột nhiên bước ra từ phía sau chiếc xe đỗ ven đường, đứng lặng lẽ dưới ánh đèn vàng vọt.
Khung hình dừng lại ngay tại cảnh đó.
Quan Khải cất lời:
"Châu Nhiên cho biết, tối nay cô ấy nhận làm nhạc công piano bán thời gian cho một bữa tiệc lớn. Sau khi rà soát, tổng cộng có ba bữa tiệc đáp ứng đủ các tiêu chí."
"Trong đó, tôi đã phái người đi xác minh hai bữa tiệc kia, hoàn toàn không có..."
Lời còn chưa dứt, người thanh niên đã tháo cặp kính gọng vàng xuống, đứng phắt dậy. Đôi con ngươi đen thẳm hắt lên chút ánh sáng nhạt nhòa, anh sải bước rời khỏi phòng nghỉ, đi thẳng về phía khu vườn lộ thiên của trang viên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)