Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Ba Năm Giả Chết Bạo Quân Hắc Hóa Chương 3: Sự Thất Vọng

Cài Đặt

Chương 3: Sự Thất Vọng

Nàng vừa định cúi đầu đi vào phòng bỗng hỏi: "Có ai có son phấn cho ta mượn dùng một chút không?"

Vài người nhìn nhau trong đó có một tiểu cung nữ tính tình khá tốt đáp: "Dùng của ta đi, ở ngay trong hộp ấy."

"Đa tạ!"

Tống Nghi múc đầy một thùng nước lạnh buốt ddự hồi lâu, cuối cùng cắn răng, cởi bỏ xiêm y toàn thân ngâm vào làn nước giá buốt.

Để bản thân thực sự bị bệnh, nàng cắn răng kiên trì rất lâu mãi đến khi tay chân tê dại không còn cảm giác, nàng mới run rẩy đứng dậy mặc lại quần áo.

Sau đó nàng cầm bút, chấm son vẽ một mảng lớn vết bỏng trên mặt. Để hiệu ứng chân thật, nàng còn dùng mực tàu vẽ viền.

May mắn nàng từng học chút hội họa vết bỏng vẽ ra không đến nỗi quá giả nhưng cũng không chịu nổi sự săm soi kỹ lưỡng.

Làm xong tất cả, nàng lại đeo mạng che mặt thu dọn đồ đạc rời khỏi Tẩy Y Cục.

Đêm khuya, trong Kim Loan Điện.

Giang Lan Dạ từ từ mở mắt thích nghi với ánh nến trong điện. Ánh nến quá chói mắt sau một lúc, hắn khó chịu nói: "Tắt hết nến đi."

Tào công công vội vàng tắt hết nến chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ duy nhất trên bàn điện tức thì tối đen như mực, càng thêm âm u lạnh lẽo. Giang Lan Dạ xưa nay không thích ánh sáng, đây cũng là thói quen hình thành trong ba năm qua.

"Thái y nói sao?" Hắn khàn giọng hỏi.

Tào công công tức thì cẩn trọng lựa lời, đáp: "Thái y nói, Bệ hạ người là do lao lực quá độ, lại không có đủ giấc ngủ đêm về thường xuyên gặp ác mộng quấn thân, bởi vậy mới thường xuyên đau đầu. Người thân thể suy nhược lần này mới đột nhiên ngất xỉu."

Nghe xong những lời này, Giang Lan Dạ từ từ nhắm mắt lại, khẽ "ừ" một tiếng. Rõ ràng là không mấy bận tâm.

Hắn không phải không muốn ngủ cũng thường xuyên mệt mỏi đến cực độ, đặt lưng xuống là có thể ngủ ngay.

Chỉ là mỗi lần ngủ chưa đầy một canh giờ hắn chắc chắn sẽ bị ác mộng đánh thức. Ba năm qua, chỉ cần hắn chìm vào giấc ngủ nhất định sẽ gặp ác mộng.

Lâu dần để tránh ác mộng hắn dần dần bài xích việc ngủ. Chỉ khi thực sự không thể chịu đựng nổi hắn mới ngủ một giấc nông rồi không ngoài dự đoán lại bị giật mình tỉnh giấc. Ác mộng đeo bám, dù uống bao nhiêu thuốc cũng vô ích.

Một lúc sau, hắn vén chăn ngồi dậy, hỏi: "Cung nữ ban ngày đâu rồi?"

Mơ hồ nhớ rằng trước khi hắn ngất đã định kéo chiếc mạng che mặt của nàng xuống để nhìn một cái.

"Bệ hạ, vị cung nữ đó đã về thu xếp y phục hiện đang chờ bên ngoài điện."

Nàng lề mề đi đến trước mặt Giang Lan Dạ, quỳ xuống.

"Tham kiến Bệ hạ."

Vẫn còn đeo mạng che mặt chỉ là lần này giọng nói thật sự khàn đặc không cần nàng phải cố ý hạ thấp nữa.

Giang Lan Dạ vẫn tiếp tục dò xét nàng, nói: "Tháo mạng che mặt ra."

Lần này, nàng không thể không tuân lệnh. Nếu cứ đôi ba lần chống đối, ngược lại sẽ gây nghi ngờ. Thế là, nàng run rẩy tay từ từ tháo mạng che mặt xuống.

Giang Lan Dạ không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng.

Chiếc mạng che mặt tuột xuống, khuôn mặt nàng dưới ánh nến lờ mờ mờ ảo không rõ, duy chỉ có vết sẹo trên mặt là đặc biệt nổi bật. Hắn chú ý đến vết sẹo ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó là một khoảng lặng rất dài.

Tống Nghi cảm nhận rõ rệt rằng khí chất quanh người hắn trở nên lạnh lẽo.

Giang Lan Dạ thất vọng dời ánh mắt đi.

Tống Nghi nặng nề thở ra một hơi luống cuống đeo lại mạng che mặt rồi ho khan hai tiếng. Cung điện này quả thực quá lạnh lẽo.

Giang Lan Dạ không để tâm đến tiếng ho của nàng lại cất lời: "Thay y phục cho trẫm."

Tống Nghi biết lời này là nói với mình. Dù sao giờ đã đeo mạng che mặt lại đã xua tan nghi ngờ của hắn, nàng cũng thả lỏng hơn.

Giang Lan Dạ đứng dậy cúi mắt nhìn Tống Nghi vươn tay, vô thức tháo ngọc bội bên hông hắn. Đồng tử hắn khẽ co lại, như chợt nghĩ đến điều gì bỗng nắm chặt cổ tay Tống Nghi, hỏi: "Ngươi... hôm nay ngươi nói ngươi tên gì?"

Tống Nghi không hiểu vì sao Giang Lan Dạ đột nhiên như vậy nhớ lại hành động vừa rồi của mình, có chút hoảng loạn.

Mọi thứ ở đây quá đỗi quen thuộc, ngay cả ngọc bội đeo bên hông Giang Lan Dạ cũng là miếng ngọc ba năm trước. Nàng biết Giang Lan Dạ rất quý trọng miếng ngọc đó, bình thường hắn sẽ tháo ngọc bội trước đặt nó ngay ngắn trên bàn rồi mới cởi đai lưng. Nhưng người bình thường phản ứng đầu tiên sẽ là cởi đai lưng.

Tống Nghi lắp bắp nói: "Nô tỳ tên là... Y Y, vừa rồi thấy ngọc bội của Bệ hạ dường như giá trị không nhỏ... Nô tỳ sợ làm hỏng nó cho nên mới nghĩ trước tiên..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc